Kể từ khi gặp Lục Phỉ, cô mới nhận rằng cái tên xuất hiện ở khắp trường, ví dụ như lúc cô đang lên lớp thì tiếng mấy nữ sinh thì thầm bàn tán với :
“Nghe Công ty giải trí ký hợp đồng với Lục Phỉ á. Mà cũng thôi, giỏi trai mà.”
“Vậy ký hợp đồng với họ ?”
“Hình như là . Tin vỉa hè bảo rằng mục tiêu của riêng nên mới từ chối mấy công ty hạng ba.”
“Mục tiêu của ảnh là gì ?”
“Công ty giải trí Chí Tôn đó!”
“Có công ty đầu làng giải trí nhỉ? Nếu ảnh thì sớm muộn gì cũng nổi tiếng cho mà xem.”
“Ừm, nó là công ty mơ ước của khoa sân khấu đấy.”
“Sớm muộn gì ảnh cũng Chí Tôn thôi.”
“Dĩ nhiên .”
“Giờ chạy xin chữ ký của , chừng nó sẽ giá trị gấp trăm thì ?”
“Mình cũng mới .”
“…”
Tai cô như mọc kén khi thấy cái tên Lục Phỉ, cúi đầu từ điển tiếng Anh trong tay.
Ước mơ của cô là nước ngoài để học hỏi thêm về mảng thiết kế trang phục khiến cô hạnh phúc và còn là động lực thành Đại học nữa.
Sau khi học nốt hai lớp cuối, Nhan Hạ ăn trưa với Tả Tư Tư.
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Dọc theo đường , hai cô chuyện ngừng. Lúc họ xuống, căn tin bỗng nhiên xôn xao khi thấy trai xinh gái của khoa sân khấu bước .
Tuy nhan nhản ở trường Đại học nghệ thuật, nhưng vẫn hớp hồn khi thấy hàng loạt trai xinh gái cùng bước , nhất là trong đó còn hot boy và hot girl của trường nữa.
Xui xẻo , bọn họ ngay cái bàn lưng Tả Tư Tư. Không những thế, Lục Phỉ còn chéo với Nhan Hạ.
Tả Tư Tư qua , đó kích động với Nhan Hạ: “Lục Phỉ kìa.”
Nhan Hạ gật đầu, cắm cúi ăn ánh phần quen thuộc. Cô tăng tốc ăn thật nhanh, đó chuồn mất.
Lục Phỉ ngạc nhiên theo bóng cô, rõ ràng cô thấy , đồng thời cũng là ai, cô gì nhỉ? Lòng vui khi cô nhận , đồng thời cũng khó hiểu khi cô trốn tránh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-chieu-vwxh/chuong-267.html.]
***
Mấy ngày là tiết bóng bàn tự học của Nhan Hạ. Bài kiểm tra cuối kỳ của lớp là mỗi cặp đánh ít nhất là 30 lượt, cặp nào đánh 50 lượt sẽ điểm tối đa.
Nhan Hạ và Tả Tư Tư là một đội, đó họ cũng luyện tập để đánh 50 lượt . Đồng thời, cũng nhiều nữ sinh đạt mục tiêu .
Mới nửa tiết, giáo viên thể dục việc gấp .
Mấy nữ sinh thấy liền lén lút bàn bạc: “Mình bảo tiết khoa sân khấu buổi biểu diễn đó, mấy xem ?”
“Tụi xem nhỉ?”
“Tụi lén đến xem như là .”
“Vậy tụi xem nhé?”
“Mau thôi, Lục Phỉ cũng biểu diễn đấy.”
Nghe , các nữ sinh chẳng còn bận tâm gì nữa, Tả Tư Tư cũng sang với Nhan Hạ: “Nhan Hạ, chúng cũng !”
Nhan Hạ từ chối ngay: “Tớ .”
Cô cứ cảm giác rằng sẽ nhịn mà chú ý đến Lục Phỉ khi thấy mất.
Tả Tư Tư vội : “Đi mà~ Cậu xem khoa sân khấu ư?”
Mấy nữ sinh còn , Tả Tư Tư cũng kéo Nhan Hạ theo. Môi cô mấp máy một hồi, cuối cùng vẫn theo cô .
Tả Tư Tư là bạn nhất của cô cùng ngành cùng lớp. Tuy hai bạn cùng phòng thiện, nhưng họ học khác lớp nên bọn cô chỉ chung với khi đầu ngày thôi. Còn những bạn cùng lớp khác đều bạn …
Nói cách khác, nếu Tả Tư chơi với khác thì cô sẽ còn bạn trong lớp nữa, nên cô mới khó lòng từ chối cô .
Khi đến nơi, họ liền thấy đám vây xem ngay cửa.
Với những thuộc khoa sân khấu mà , khán giả vây xem cũng chính là một phương thức khiến họ quen dần với ánh mắt của khác và chú tâm vai diễn của .
Trong lúc , Nhan Hạ và Dương Ngưng cũng tìm vị trí lén lý tưởng.
Tiếng bàn tán bỗng nhiên truyền tai Lục Phỉ: “Hoa khôi của khoa thiết kế cũng tới kìa.”
Nghe , liền vô thức sang đám đông để tìm kiếm hình bóng cô. Rất nhanh phát hiện cô, tự nhủ rằng: Sao trông cô ngơ ngác như con nai vàng thế nhỉ?
Một giọng bỗng vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của : “Lục Phỉ, đến kìa.”
Anh hồn bước lên sân khấu, đám đông phấn khích hò hét.