Nói thì nhưng cô cũng tài nào dời mắt khỏi Lục Phỉ . Thử hỏi ai mà yêu cái chứ? Cô Nhan Hạ thấy cô nàng cũng đang Lục Phỉ thì thầm trong lòng: Quả nhiên là con gái nào thể cưỡng sức hấp dẫn của Lục Phỉ mà.
Trong sự reo hò của khán giả, nửa hiệp một chấm dứt.
Khi đội Lục Phỉ nghỉ giải lao, Nhan Hạ thấy một cô gái đưa nước và khăn cho , mà chỉ nhẹ nhàng lướt qua.
Tả Tư Tư ngay: “Ngầu quá mất!”
Khi thấy Nhan Hạ mờ mịt, cô nàng liền tiếp: “Cậu con nhỏ là ai ? Người là hoa khôi của khoa sân khấu, đồng thời cũng là hoa hậu học đường đó. Từ lúc Đại học thì cô theo đuổi Lục Phỉ, nhưng thích cô , nên bao giờ nhận đồ của cô cả. Nhỏ quê mà cứ bá đạo cấm nữ sinh khác tiếp cận Lục Phỉ đấy.”
Cô trả lời đơn giản: “Ừm.”
Lúc bấy giờ, cô chỉ mới gặp Lục Phỉ đầu nên cô hề chuyện sẽ ảnh hưởng đến trong tương lai cả.
Trong khu nghỉ giải lao, Lục Phỉ lấy chai nước của đồng đội và tu ùng ục.
Một thành viên ghẹo ngay: “Khát đến mà còn lơ luôn thành ý của hoa khôi.”
Lục Phỉ hỏi : “Ai cơ?”
“Cô nàng mới đưa nước cho .”
Lục Phỉ thoáng qua Dương Ngưng lạnh lùng đáp: “Không quen.”
Xung quanh im lặng như tờ, đến chịu với cái tính lạnh lùng của luôn.
Dương Ngưng những chăm chỉ tham gia bộ hoạt động ngoại khóa và những môn lấy, mà còn là một mỹ nhân đấy nhá.
Nói thật, nếu nam sinh nào cô theo đuổi như bây giờ, thì họ sớm chịu thua . Vậy mà thẳng là quen cô mới ghê chứ.
Dĩ nhiên, câu như nghĩa đen của nó, mà nó hàm ý từ chối cô thì đúng hơn.
Cuộc đối thoại của họ truyền tai đám nữ sinh và Dương Ngưng, đám nữ sinh liền khúc khích, còn Dương Ngưng thì giận dữ yên tại chỗ.
Nam sinh gì nữa, vội vàng rà quét xung quanh. Một vội vàng phá vỡ bầu khí ngại ngùng : “Hôm nay nữ sinh đến đông thật, ngoại trừ khoa sân khấu thì còn mỹ nữ của mấy khoa khác nữa.”
“Có những ai đến ?”
Nam sinh A vội: “ thấy Nhan Hạ của khoa thiết kế .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-chieu-vwxh/chuong-266.html.]
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Tuy Nhan Hạ là tình nhân trong mộng của nhiều nam sinh, nhưng cô chỉ xuất hiện ở lớp học và thư viện, ngờ hôm nay cô đến sân bóng rổ luôn á.
Nam sinh B nóng vội xung quanh, miệng vẫn quên hỏi: “Ở cơ? Nữ thần của ở ???”
Nam sinh A hiệu bằng mắt cho : “Ở kìa!”
Mọi ngoắt sang bên đấy, cả Nhan Hạ cứng đờ. Sau đó, cô sang thấy chủ nhân của những ánh chính là thành viên của đội bóng rổ.
Lục Phỉ… Đang gì nhỉ?
Cô vội vàng thu hồi tầm mắt, sang hỏi Tả Tư Tư: “Có điểm ở bên đó ?”
Cô trả lời ngay: “Màu đỏ là của khoa , giờ tỷ hai bên đang chênh lệch lắm . Chỉ điều, bên là Lục Phỉ nên cũng đúng thôi.”
Cô ngay: “Anh lợi hại thật.”
Bây giờ, cô chỉ chuyện để khỏi chú ý đến những tầm mắt đó nữa thôi.
Lục Phỉ thấy cô như liền : “Chúng bàn bạc kế hoạch tác chiến thôi.”
Nam sinh C thu mắt về, kinh ngạc chằm chằm và hỏi: “Chúng còn cần kế hoạch tác chiến nữa á? Dù cũng thắng chắc .”
Lục Phỉ trả lời đơn giản: “Tập dần cho quen.”
Mọi cảm thấy cũng lý, đó liền chau đầu bàn bạc. Trong lúc chuyện, lâu lâu thoáng qua cô, khi thấy cô thả lỏng thì ánh mắt ánh lên sự vui vẻ.
Anh Nhan Hạ là ai chứ.
Có một , trốn đến thư viện để thanh tịnh thì gặp cô.
Nhiều khi họ đối diện , nhưng cô cứ chằm chằm quyển sách mặt.
Đồng thời, cũng phát hiện cô sợ ánh của khác.
Cô là một bí ẩn lời đáp, khiến say mê quên lối về.