Cưng Chiều - Chương 265

Cập nhật lúc: 2025-08-28 02:22:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pYOUfPdMO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi lên Đại học, Nhan Hạ ít khi nhớ đến Trần Cảnh Thâm, nhưng đêm nào cô cũng gặp ác mộng về cái c.h.ế.t của ba cả.

 

Tuy cô sợ ánh của khác, nhưng cô vẫn cố gắng hành xử như một bình thường. Mỗi khi chuyện, cô đều kiềm chế bản bằng cách tự bấu

 

Suy cho cùng, nào ai tay cô chồng chất vết thương, cũng ai trải qua những gì.

 

Dù cô tránh né khác, nhưng tránh bạn cùng phòng. May là một thời gian ở chung, cô quen với ánh của các bạn chung phòng .

 

Trong đám bạn cùng phòng cô bạn Tả Tư Tư nhiệt tình với cô, cô cũng tưởng rằng bạn đầu tiên ở Đại học.

 

Lúc Nhan Hạ ôm sách chuẩn đến thư viện thì Tả Tư Tư bỗng nhiên ngăn cô : “Nhan Hạ, đừng thư viện mãi thế. Hôm nay xem mấy trai đấu bóng rổ với tớ ? Không hôm nay khoa đấu với khoa nào nhỉ?” 

 

Cô từ chối ngay: “Tớ .” 

 

Cô thích thư viện là vì nơi đó yên tĩnh, đồng thời cũng là nơi ít khác chú ý đến. 

 

Nơi nào ít như thư viện mới là điểm đến của cô, chứ cô bao giờ nghĩ đến việc đến sân bóng rổ đông đúc cả.

 

Tả Tư Tư chắp tay xin xỏ: “Cậu với tớ một thôi ? Xin đó!”

 

Nhan Hạ suy tư ánh mắt mong đợi của cô , cuối cùng vẫn đồng ý.

 

Rất nhanh họ đến sân bóng rổ. Lúc bấy giờ, nơi đây trở nên ồn ào náo nhiệt, các khán đài chật nêm như cối, thậm chí còn ít xem.

 

Đám nữ sinh liên tục hò hét, cái tên Lục Phỉ bỗng trở thành đề tài chung của :

 

“Lục Phỉ cố lên!”

 

“Lục Phỉ tuyệt nhất!”

 

“…”

 

Tả Tư Tư hưng phấn với cô: “Thì là Lục Phỉ!”

 

Cô khó hiểu hỏi: “Cậu cũng ?”

 

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-chieu-vwxh/chuong-265.html.]

Tả Tư Tư xổ một tràng với vẻ khó tin: “Trời ạ, Lục Phỉ là ai luôn ư? Anh là nhân vật nổi tiếng nhất trường đó! Anh những giỏi nhất khoa sân khấu, mà còn trai, giỏi thể thao,… Nói chung là cái gì ảnh cũng ! Số nữ sinh trong trường thích ảnh nhiều đếm xuể, thậm chí còn nhiều đứa con gái ngày ngày đến tìm hiểu về ảnh nữa đó.” 

 

Tuy cô Nhan Hạ hướng nội, nhưng ngờ rằng cô nàng sống khép kín đến nhường .

 

Nghe , cô liền quanh sân bóng, cố gắng lơ những ánh gần và hỏi: “Là ai ?”

 

Tả Tư Tư gian : “Cậu cứ tìm nào trai nhất trong sân bóng rổ .”

 

Ban đầu cô còn nghĩ Tả Tư Tư quá, nhưng đến khi thấy gương mặt trẻ trung năng động của thì cô mới cô nàng hề điêu.

 

Từng cử chỉ của đều thu hút ánh của khác, hề ảnh hưởng chút nào.

 

Tuy cô trở thành như , nhưng cô cảm thấy xứng để .

 

Hai nam sinh đang với hai cô: “Hai đây .”

 

Tả Tư Tư thản nhiên nhận lời: “Cảm ơn hai nhé.”

 

Nói , cô đợi hai họ dậy kéo Nhan Hạ xuống. Tuy cô thấy thoải mái, nhưng sợ giằng co thì sẽ chú ý, vội xuống và sang cảm ơn hai nam sinh.

 

Hai hổ khoát tay đáp: “Không .”

 

gì nữa, tập trung trận đấu bắt đầu. 

 

Con luôn khát khao thứ thiếu sót, nên Nhan Hạ cứ Lục Phỉ âu cũng là điều dễ hiểu.

 

Lúc , cô cứ cảm giác rằng thể trở thành như .

 

Bên tai cô liên tục vang lên những tiếng khen dành cho Lục Phỉ:

 

“Lại ! Tuyệt quá !”

 

“A a a, trai quá xá!”

 

“…”

 

Tả Tư Tư lẩm bẩm: “Đến cả đám con gái của khoa tụi cũng cổ vũ cho Lục Phỉ luôn ! là khoa khiếc gì cũng chỉ là mây bay mặt trai thôi!”

 

Loading...