Từ hôm đó, sự chú ý của Lục gia đều đổ dồn ba cục cưng. Nhan Hạ cũng thích thú các con lớn lên từng ngày.
Sau khi bàn bạc, Lục gia quyết định sẽ mời một minh tinh và những gia tộc thiết với họ đến buổi tiệc đầy tháng của các bé cưng.
Đồng thời, Lục Húc còn quên phát tiền lì xì cho bộ nhân viên nhân dịp nữa.
Vào ngày đầy tháng của cục cưng, trong một phòng ban của tập đoàn nhà họ Lục tụ tập bàn tán:
“Chủ tịch hào phóng ghê! Đầy tháng của cháu mà phát lì xì cho bộ nhân viên, tính sơ sơ thì cũng mấy chục triệu nhỉ?”
“ bảo chủ tịch vui khi con dâu sinh hai trai một gái đấy!”
“Sinh ba thì bảo chủ tịch vui cho .”
“Tháng ngày nào chủ tịch cũng tan sớm để về trông cháu đấy nhá!”
“…”
Một bỗng nhiên hét lên, khiến ai nấy đều giật , vội vàng hỏi: “Sao ?”
“Mọi quên hôm nay là đầy tháng của ba cục cưng nhà Lục Phỉ ? Mà chủ tịch cũng họ Lục…”
“ , sinh ba dễ thấy .”
“Lục Phỉ là con trai của chủ tịch á?”
“Chắc á!”
“Nam thần aka ảnh đế aka đại thiếu gia giàu nứt vách?”
“…”
Lời đồn đoán lan từ phòng ban sang phòng ban khác, cuối cùng tất cả trong công ty đều tin.
Đồng thời, họ cũng đăng tin lên mạng.
Giới truyền thông đánh bài liền vội vàng điều tra, ai dè phát hiện Lục Phỉ đúng là con trai của chủ tịch tập đoàn Lục thị nổi tiếng thật.
Lục Phỉ lăn lộn trong giới ngót nghét mười năm mà họ vẫn tin luôn. Vậy là do họ quá kém cỏi do Lục Phỉ quá giỏi nhỉ? Cánh nhà báo đồng lòng nghĩ: Dĩ nhiên là do Lục Phỉ quá giỏi !
Sau cơn khiếp sợ, cánh nhà báo vội vàng đưa tin , khiến mạng internet dậy sóng.
***
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-chieu-vwxh/chuong-258.html.]
Trong nhà họ Lục, Nhan Hạ đang bận mặc lễ phục do chính Trần Dung chuẩn . Sau khi đồ xong xuôi, Lục Hạo liền vỗ tay khen: “Mẹ quá!”
Trần Dung cũng khen cô ngay: “Con dâu quá!”
Con gái nhà như , may là thằng con nhanh tay, chứ chậm tay là mất vợ .
Nói thật, trông cô chẳng giống của bốn đứa nhóc tỳ chút nào cả.
Hạo Hạo đắc ý : “Mẹ của con nhất đời!”
Trong mắt bé, là nhất đời .
Bà ghẹo bé: “Hồi nãy ai em gái nhất nhỉ?”
Bé trả lời một cách nghiêm chỉnh: “Em gái là em gái nhất, còn là nhất ạ.”
Nghe bé , bà liền phì .
Từ lúc gia đình Lục Phỉ trở về, nhà cửa náo nhiệt hơn , đúng là đông con đông cháu mới là phúc mà.
Bà sang ba đứa cháu đang ngáy khò khò, vui vẻ nghĩ thầm: Thế nào khi ba đứa nhóc lớn lên thì trong nhà cũng sẽ náo nhiệt lắm cho mà xem.
Quách Kỳ chuyện điện thoại với Lục Văn xong liền : “Mẹ ơi, ba bảo đến giờ qua đó .”
Dĩ nhiên là đàn ông nhà họ Lục chuẩn xong xuôi thứ mới gọi vợ qua. Lục Hạo cũng trong nhóm đó, nhưng ban nãy bé cứ nhất quyết chơi với em gái nên mới ở lỳ trong nhà với .
Bà đẩy một chiếc xe đẩy ngoài : “Mình thôi.”
Ngoài cửa một chiếc xe đang đợi, bà đẩy xe đẩy lên từ phía , những còn cũng bước lên.
Lục Hạo nhanh nhẹn giành lấy chỗ cạnh em gái, bàn tay nhỏ bé cũng quên nắm lấy tay em phe phẩy, hai mắt cứ chằm chằm cô bé: “Bối Bối ơi, là của em đây.”
Bối Bối mở to mắt Hạo Hạo, đó bật khanh khách.
Quách Kỳ với Nhan Hạ véo nhẹ má hai em sinh đôi: “Hạo Hạo trọng bên khinh bên thật đấy chị.”
Chỉ mới một tháng mà ba đứa trẻ đỏ hỏn với làn da nhăn nheo trở nên trắng trẻo mịn màng, khiến ai cũng hôn một cái cho thật .
Nhắc mới nhớ, ông xã của cô hôn Đại Bảo một cái mà thằng bé tát cái bốp .
Cô lưu luyến ba cục cưng của : “Thằng bé sớm em gái mà. Vả , Bối Bối nhỏ nhất nên dễ khiến khác thương hơn.”