Cưng Chiều - Chương 257

Cập nhật lúc: 2025-08-24 13:17:20
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KUV8bsqzA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Văn vẫn kiên trì với suy nghĩ của , chắc như đinh đóng cột: “Em sẽ con gái!”

 

Lục Phỉ nhướng mày, bình tĩnh hỏi : “Chú dám cá với ?”

 

Anh hỏi ngược : “Có gì mà dám chứ! Tụi cá gì đây?”

 

Anh điều kiện ngay: “Ai thua thì xử lý công việc của thắng trong vòng một năm nhá?”

 

Lục Văn đồng ý chút do dự. Anh dự cảm rằng đứa con sẽ là con gái, nhưng quên mất việc bao giờ cá cược thắng Lục Phỉ cả.

 

Quách Kỳ vuốt nhẹ bụng , nghĩ thầm cũng cảm thấy đây là con trai thì giờ?

 

***

 

Hôm chính là ngày Nhan Hạ xuất viện, giới truyền thông nhận tin sớm canh me ngoài cửa bệnh viện.

 

Khi thấy bóng dáng vợ chồng Lục Phỉ và nôi xách tay tay họ, ai nấy cũng đều kích động. 

 

Tuy vợ chồng họ các phóng viên sẽ hành động quá khích gì, nhưng họ vẫn quyết định dẫn theo vệ sĩ cho chắc ăn. Phóng viên cũng hiểu cho họ, thế nên chỉ xa xa để chụp ảnh.

 

Đồng thời, giới truyền thông cũng nghĩ rằng hôm nay họ sẽ chịu nhận phỏng vấn, nhờ mà họ mới thuận lợi bước lên xe .

 

Sau khi bước lên xe, Nhan Hạ kéo cửa sổ lên thở phào nhẹ nhõm. Nói thật thì cô khẩn trương khi thấy nhiều phóng viên đến á.

 

Sau đó, cô mở cái nôi cạnh . Khi thấy gương mặt ngủ ngon lành của Bối Bối, lòng cô bỗng trở nên mềm nhũn, vươn tay đụng nhẹ má con. 

 

Nói thật thì cô thấy của con gái mềm mại hơn con trai nhiều lắm.

 

Lục Phỉ dịu dàng vợ, xong mở hai cái nôi bên . Dù hai khuôn mặt tương tự đáng yêu bằng con gái nhưng vẫn thương bọn nhỏ.

 

Anh dém chăn ngay ngắn cho con, đó đặt con qua một bên. 

 

miệng cứ bảo mê con gái, nhưng đối xử bình đẳng với cả ba đứa.

 

Trong tương lai, họ sẽ bận rộn chăm lo cho bốn cục cưng lắm.

 

Chiếc xe chậm rãi từ quốc lộ đến Lục gia. Khi đến cửa Lục gia, đang trông ngóng vội vàng ùa đến, nhất là Lục Húc chẳng cháu mấy .

 

Lục Phỉ xuống xe và lấy hai cái nôi . Thấy , Lục Văn liền giành lấy nó: “Để em cầm cho.”

 

Nói xong, liền phóng như bay trong.

 

Lục Phỉ qua lấy cái nôi màu hồng của cô con gái bé bỏng , Lục Húc liền ngay: “Để ba cầm.”

 

Đây là cô công chúa nhỏ đầu tiên bao thế hệ của nhà họ Lục đấy!

 

Lục Phỉ đưa cái nôi cho ba, ông cũng nhanh chân chạy nhà.

 

Lục Hạo ngần ngừ một lúc lâu, cuối cùng vẫn chọn đợi . Trong lúc , Lục Phỉ xoay dắt vợ xuống. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-chieu-vwxh/chuong-257.html.]

Tuy Trần Dung nóng lòng gặp ba cục cưng, nhưng bà vẫn quên quan tâm hỏi han đại công thần: “Con mau trong ! Coi chừng cảm đấy.”

 

Nhan Hạ đáp: “Dạ .” 

 

Sau đó, cô thoáng qua ánh mặt trời chói chang, tự hỏi khả năng cảm trong mùa hè cao .

 

Khi họ bước trong thì thấy ba đứa trẻ đặt xe đẩy và xếp thành hàng ngang trông yêu c.h.ế.t .

 

Lục Hạo vội vàng chạy tới, hạnh phúc chằm chằm các em, tay vẫn quên táy máy hết chỗ đến chỗ nọ.

 

Bé ngạc nhiên : “Các em ngáp kìa ông nội, bà nội ơi.”

 

Bà vui vẻ đáp lời bé: “Ừm, các em đáng yêu quá nhỉ?”

 

Lục Văn gấp gáp chào hỏi các cục cưng: “Nhìn chú , chú …”

 

Dĩ nhiên là ba đứa trẻ sơ sinh hiểu , đứa nào cũng nhắm nghiền mắt, lâu lâu thấy tiếng thì mới quơ tay múa chân.

 

Dù chỉ là hành động đơn giản nhưng khiến lớn hưng phấn thôi.

 

Lục Phỉ thấy bà xã thì : “Khi nào đủ thì sẽ đưa bọn nhỏ về phòng tụi thôi, giờ tụi lên phòng nghỉ ngơi vợ.”

 

Cô gật đầu, đó liền về phòng với ông xã.

 

xuống giường , đó cũng xuống cạnh cô và ôm cô lòng.

 

Cô hỏi : “Anh ?”

 

Anh đặt một nụ hôn thật khẽ lên trán cô, trang trọng : “Cảm ơn em mang đến niềm hạnh phúc vô biên cho .”

 

Cô hôn phớt lên môi : “Anh cũng đem đến hạnh phúc cho em mà.”

 

Trước khi gặp , cô bao giờ dám nghĩ rằng sẽ hạnh phúc đến .

 

Anh thì thầm bên tai cô bằng chất giọng gợi cảm c.h.ế.t : “Chúng là lương duyên trời định.”

 

Cô đồng ý chút do dự: “Dĩ nhiên .”

 

Anh tiếp: “Chờ em ở cữ xong thì sẽ…”

 

Cô hỏi tới: “Thì ?”

 

Anh thẳng, mà chỉ úp úp mở mở: “Đến lúc đó em sẽ thôi.”

 

Sự chú ý của cô đều đổ dồn đề tài , cô cứ cảm thấy giấu cô một chuyện quan trọng với họ nhỉ?

 

Nếu cô đợi, thì cô sẽ theo lời

 

Nói thật thì cô cũng mong chờ đấy!

 

Loading...