Cô chỉ hai bé còn và : “Em trai cũng đáng yêu lắm mà con!”
Bé nghiêm túc em trai một hồi lâu, đó mới : “Con sẽ trông nom các em thật kỹ với tư cách là đại ca ạ!”
Cô cạn lời với con trai luôn ! Ai dạy bé mấy lời như xã hội đen trời?
Trần Dung vội khen bé ngay: “Hạo Hạo dáng trai quá !”
Nghe , Lục Hạo liền tỏ đắc chí.
Sau khi hết giờ thăm, mới lưu luyến về phòng hồi sức của Nhan Hạ.
Đã mấy ngày Lục Hạo gặp , nhõng nhẽo : “Con ở với ạ?”’
Trần Dung giải thích cho bé: “Khi nào sức khỏe của các em định thì sẽ về nhà nhé.”
Bé hỏi ngay: “Mấy ngày mới ạ?”
Bà trả lời: “Chuyện thì xem bác sĩ .”
“Vậy con thể đến thăm trong mấy ngày ạ?”
Bà xoa đầu bé và : “Tất nhiên là ! Nếu con thì ngày nào đến cũng cả.”
Nghe , bé thôi loạn, ngoan ngoãn đáp: “Dạ.”
Sau khi bà dẫn bé về nhà, Nhan Hạ mới nhớ thấy vợ chồng Lục Văn kể từ lúc sinh con.
Cô sang hỏi ông xã: “Vợ chồng tiểu Kỳ ?”
Anh chậm rãi cho cô : “Có khả năng em dâu mang thai, nên tiểu Văn đang bận chăm sóc em ở nhà . Em dâu nhờ chuyển lời xin đến em.”
Cô vui vẻ hỏi : “Thật ?”
“Có khả năng thôi vợ.”
Cô vẫn vui vẻ : “Chỉ cần khả năng là !”
Nói thật, cô mong Quách Kỳ đứa con của chính .
Khi nhớ đến dáng vẻ thật cẩn thận của thằng em, Lục Phỉ mong chuyện là thật. Tuy , vì càng hy vọng thì càng thất vọng, nên vẫn suy nghĩ một cách lý trí, miệng vẫn quên trả lời cô: “Hy vọng là !”
“Dạ.”
Cô âm thầm cầu chúc cho vợ chồng họ sớm ngày sinh con, hôn nhân càng thêm mỹ mãn!
***
Mấy ngày , vợ chồng Lục Văn dẫn Hạo Hạo đến gặp .
Lúc bấy giờ, ba cục cưng chuyển sang phòng bệnh thường, Lục Phỉ thuê ba bảo mẫu suốt ba tháng để mỗi trông một đứa cho vợ đỡ mệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-chieu-vwxh/chuong-256.html.]
Vừa cửa, Lục Hạo chạy cái vèo đến chiếc giường màu hồng phấn của em gái.
Bé bé gái thổi bong bóng bằng ánh mắt trìu mến, : “Em gái ơi, em gái , hai đến gặp em đây!”
Người giường tiếng liền mở mắt, chỉ điều vì bé còn quá nhỏ đôi mắt chỉ mở ti hí thôi.
Đây là đầu tiên Lục Hạo thấy em gái mở mắt, ngạc nhiên : “Mắt em gái nhỏ quá!”
Dì Nguyệt – chăm sóc bé gái liền giải thích: “Trẻ sơ sinh đều cả, mắt bé sẽ to hơn thôi.”
“Chắc chắn em gái sẽ đôi mắt to tròn như con và ba đấy ạ!” – Bé nghiêm túc gật đầu, đó nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của em.
lúc , tay bé em gái giữ chặt lấy.
Bé hào hứng sang với : “Mẹ ơi, em bắt tay với con !”
Cô mỉm đáp: “Ừm.”
Nói thật thì cô thích nhất là ôm các cục cưng của đấy!
Nghe , bé liền tiếp tục chơi với em gái. Một lát , bé mới chịu sang chơi với mấy em trai.
Nhan Hạ thấy Lục Văn tủm tỉm suốt thì cũng đoán nguyên nhân, nhướng mày hỏi: “Tiểu Kỳ mang thai ?”
“Dạ.” – Quách Kỳ dịu dàng, đó xin cô: “Vì mấy hôm em quá lo lắng nên đến thăm chị , bữa nay bác sĩ thai nhi định nên…”
Nhan Hạ cắt ngang lời cô : “Giữa chị em cần khách sáo .”
Quách Kỳ nắm tay Nhan Hạ và : “Vậy chị em đừng khách sáo với nữa.”
“Ừm.”
Mấy ngày nay, họ cứ bận rộn với chuyện mang thai, đến bây giờ còn vẫn hồn đây : “Sức khỏe của chị ? Khi nào thì chị xuất viện?”
“Hôm qua bác sĩ bảo mai chị thể xuất viện .”
Quách Kỳ hỏi tiếp: “Chị đặt tên ở nhà cho bọn trẻ ?”
Nhan Hạ ngao ngán trả lời: “Đại Bảo, Tiểu Bảo và Bối Bối.”
Quách Kỳ chịu thua những cái tên luôn, Lục Văn thì lăn bò: “Ai đặt tên cho tụi nó ? Ha ha ha… Buồn quá!”
Mặt Lục Phỉ đen xì, quyết để cho con gái của mang trò như thế .
“Hạo Hạo và Lục Phỉ cùng đặt đấy. Ban đầu Hạo Hạo còn đòi đặt tên cho em gái là Tiểu Tiểu Bảo, nhờ ông xã cố gắng thuyết phục mà thằng bé mới chịu sửa đấy.”
“Bối Bối còn đỡ, Đại Bảo và Tiểu Bảo qua loa quá!” – Lục Văn xong liền đắc ý vuốt bụng vợ và : “Đợi khi nào tiểu Kỳ sinh con gái thì con bé cũng sẽ là bảo bối của chúng em cho mà xem.”
Lục Phỉ dội cho em trai một gáo nước lạnh: “Hạo Hạo từng mơ thấy ba em trai và một em gái, giờ nhà hai trai một gái, thì nhà chú chỉ thể là con trai thôi.”