Kể từ ngày hôm đó, Lục Phỉ trở nên bận rộn với việc đạo diễn, nhưng cô chi tiết về nó.
Sao cô cứ cảm thấy bộ phim liên quan đến nhỉ? Cô sờ vòng eo của , cảm giác mập lên ít. Bỗng nhiên, Lục Hạo chạy tới chỗ cô và gọi: “Mẹ ơi.”
Cô hỏi con: “Sao con?”
“Con em gái xong là học ạ.” – Bé sờ bụng : “Hôm nay em cũng ngoan nhé!”
Nói xong, bé mang cặp lên, vẫy tay chào chạy lên lầu.
Cô bất đắc dĩ theo bóng con, nghĩ thầm: Đã học ở nhà mà con vẫn cứ giữ thói quen như khi lên trường .
Bây giờ, cô chính là rảnh rỗi nhất trong nhà. Nghĩ , cô ngáp lướt điện thoại.
Khi bấm tin tức mới nhất, đủ loại tin về các minh tinh trướng của Công ty giải trí Anh Luân và Trần Cảnh biến mất liền chiếm lấy bộ màn hình của cô.
Cô chỉ cần cần Trần Cảnh một xu dính túi việc kiểm tra đột xuất các câu lạc bộ tư nhân của Trần gia là , chứ quan tâm giờ . Đồng thời, cô chỉ mong sẽ bao giờ xuất hiện mặt nữa.
Cô đủ loại lời khen của cư dân mạng về chương trình kết hợp giữa Ba về và Ba ơi! Mình thế? xong liền dậy về phòng đánh một giấc. lúc , tiếng chuông điện thoại của cô bỗng vang lên.
Cô ngạc nhiên tên gọi điện, tò mò hỏi: “Có việc gì tiểu Ngô?”
Tiểu Ngô vội giải thích: “Em nên quấy rầy giám đốc Nhan dưỡng thai, nhưng em một khách hàng giá cao chân thành nhờ chị thiết kế một bộ váy cưới cho cô dâu và áo vest cho chú rể, nên em mới hỏi chị nhận đơn hàng ạ? Chị thì em sẽ từ chối ạ.”
Cô hỏi: “Đồ cưới á? Thời hạn là bao lâu em?”
Dạo cô khá nhàn, nếu khách gấp thì thiết kế cho vui tay cũng .
Tiểu Ngô trả lời thoăn thoắt: “Khách bảo là từ từ cũng ạ, dù thì một năm mới tổ chức hôn lễ. Anh bảo là cho chị nửa năm để thiết kế, chi phí đắt đỏ cũng thành vấn đề, miễn giống với đồ cưới trong mơ của chị là ạ. Vả , em thấy đối phương cứ bảo là cho vợ một niềm vui bất ngờ đấy chị.”
Cô xong thời hạn liền đồng ý: “Chị nhận đơn nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-chieu-vwxh/chuong-250.html.]
Sau khi sinh con, cô còn hơn nửa năm để thiết kế hai bộ lễ phục. Chuyện quá mất thời gian, thể khiến cô việc để , cớ nhận?
Nói thật, lý do chính mà cô nhận đơn hàng là vì câu cuối cùng của tiểu Ngô.
Cô sẵn lòng dâng tặng lời chúc nhất cho đàn ông yêu vợ đến nhường và vợ của .
“Em sẽ chuyển lời đến khách hàng ạ.” – Tiểu Ngô cô đồng ý liền hiệu thành công với đám trong phòng việc của , ai nấy đều tươi như hoa.
“Chị .”
Sau khi cúp máy, cô liền xuống bàn việc của ông xã, chậm rãi lấy bút và giấy, suy nghĩ trong đầu dần thành hình.
***
Trong mấy ngày tiếp theo, cứ lúc nào rảnh rỗi là Nhan Hạ xuống phác thảo bản vẽ.
Hôm nay, Lục Phỉ thường xuyên bận rộn đến tận khuya bỗng về sớm. Khi bước cửa, thấy đang tụ tập trong phòng khách xem ti vi, nhưng thấy bóng dáng bà xã cả.
Trần Dung hiểu ngay ý con trai , tay ôm cháu cưng, miệng vẫn quên đáp: “Nhan Hạ đang ở trong phòng đấy.”
“Con gặp vợ cái .” – Anh xong liền lên lầu.
Lúc bước phòng, thứ đầu tiên đập mắt chính là cảnh cô nghiêm túc cầm bút phác thảo ánh đèn mờ ảo, khiến lòng xao xuyến thôi.
Thật lâu , mới kịp hồn, từ tốn bước đến cạnh bà xã. Khi thấy hình dáng ban đầu của bộ lễ phục, sóng mắt d.a.o động, đó mới hỏi cô: “Em đang vẽ gì ?”
Cô ngừng tay khi thấy giọng của chồng, ngước lên nở nụ xán lạn với : “Đây là bản thiết kế mới của em. Em thấy thời hạn nửa năm quá dư dả nên nhận đơn hàng á.”
Anh hỏi tiếp: “Khách hàng cần bản thiết kế gì vợ?”