Trần Cảnh từ tốn tiếp: “Chúng hãy đến một nơi hẻo lánh để tạo dựng cuộc sống mới. Anh thể cho em tất cả thứ em , bao gồm gia đình, con cái, tiền tài,… Những gì Lục Phỉ cho em thì cũng cho .”
Nhan Hạ như thể tên điên, Lục Phỉ vẫn im lặng nãy giờ chợt : “Anh định dẫn bà xã ?”
Tên to gan thật, còn định đập chậu cướp bông ngay mặt luôn? Trần Cảnh vô cảm sang , : “Cô sắp còn là vợ của mày nữa .”
Anh bình tĩnh đối đáp: “Nếu đang đến những mai phục ở khách sạn , thì vẻ như quên chỉ m ình Trần gia thuộc giới hắc đạo.”
Nét mặt của Trần Cảnh tối sầm, tay vẫn bình tĩnh lấy điện thoại gọi cho thuộc hạ. Tiếc , ai trong họ bắt máy cả.
Anh cất điện thoại túi, lạnh lùng : “Mày ghê gớm đấy.”
Lục Phỉ trả lời tỉnh queo: “ bảo vệ bảo bối của thì dám lơ là ? À, thấy Trần vẻ thích Trần gia nên góp sức hủy hoại nó đấy. khuyên nên đến sống ở nơi hẻo lánh nào , thì coi chừng sẽ mất mạng tay những mà từng đắc tội trong gia tộc đấy.”
Nói xong, liền dẫn cô định rời . Trần Cảnh bật dậy, một tiếng vang khẽ vang lên cùng với giọng đầy uy h.i.ế.p của : “Đứng !”
Nhan Hạ ngừng bước, xoay thấy khẩu s.ú.n.g trong tay Trần Cảnh. Cô hoảng sợ, vội vàng chắn mặt ông xã. Anh hồn, nhanh chóng bảo vệ cô, lạnh lùng : “Anh định gì?”
Trần Cảnh thẳng: “Giờ mày để bỏ mạng tại đây?”
Anh thể nào trơ mắt Lục Phỉ dẫn Nhan Hạ biến mất khỏi thế giới của . Cô là ánh mặt trời soi sáng đời , giờ cô rời khỏi thì sống thế nào đây?
Mười mấy năm qua, khó khăn lắm mới lấy những gì thuộc về , đồng thời cũng năng lực bảo vệ cô, cớ cô đến với khác?
Nếu cô gặp là khác, thì cô .
Anh đủ cách để cô, mà cô càng ngày càng xa . Nếu , chỉ đành tự tay để kéo cô về cạnh thôi.
Cô nắm lấy cánh tay của , định tiến lên thì ông xã giữ chặt. Khi đôi mắt đen láy của Trần Cảnh, cô thể khẳng định rằng dám nổ súng.
Cô buông lời cay đắng ngay: “Cho dù hôm nay c.h.ế.t ở đây thì cũng theo .”
Anh hỏi ngược Trần Cảnh: “Anh cho rằng sẽ thoát tội khi nổ s.ú.n.g ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-chieu-vwxh/chuong-243.html.]
Trần Cảnh nở nụ ghê rợn : “Nếu hôm nay thể dẫn cô thì ở cũng thôi. Thứ chiếm , khác cũng đừng hòng . Chỉ cần gia đình mấy bạn đường xuống địa ngục là mãn nguyện .”
Lúc , suy nghĩ trong cô rối loạn. Cô hết nghĩ điên , hối hận vì đồng ý chuyện với , thì chuyện thành như . Sau đó, cô khổ sở vì hạng như thế quấn lấy suốt từ khi hảo tâm cứu giúp .
Người cô mềm oặt, xỉu ngay tại chỗ. Lục Phỉ thấy liền nhanh tay đỡ lấy vợ, đó bế cô lên.
Khi thấy đôi môi trắng bệch của cô, lạnh lùng thoáng qua Trần Cảnh cất bước ngoài. lúc , giọng của Trần Cảnh bỗng vang lên: “Mày sợ tao nổ s.ú.n.g ?”
Bước chân khựng trong giây lát tiếp tục : “Anh thích gì thì tùy .”
Anh nắm chặt lấy khẩu súng, ngón trỏ vẫn giữ khư khư cò súng. Khi bóng dáng Lục Phỉ khuất nơi cửa, mới b.ắ.n một phát cái bàn với ánh mắt sâu hun hút.
Một nhân viên phục vụ bước thấy cảnh liền bệt đất. Trần Cảnh tiếng động liền ngước lên, đó cất s.ú.n.g túi, trả tiền vội vàng đuổi theo !
Lục Phỉ khỏi cửa định chở bà xã đến bệnh viện, ai dè cô mở mắt và ấp úng gọi tên : “Lục Phỉ.”
Anh cúi đầu cô với cặp mắt sâu hút.
Cô tiếp: “Em , giờ chúng về nhà ?”
“… Ừm.” – Anh khẽ, ôm cô lên xe và phóng mất.
Khi Trần Cảnh tới nơi, chiếc xe mất tăm, để khổ.
Nhan Hạ đang lợi dụng sự mềm lòng của đấy ư? Anh nên cảm thấy vui mừng vì cô vẫn hiểu ?
lúc , tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên. Anh nhận máy, lẳng lặng đầu dây bên .
Sau khi cúp máy, sắc mặt của trở bình thường.
Một chiếc xe đỗ ngay mặt Trần Cảnh, lên xe rời khỏi thì hai chiếc xe cảnh sát tìm đến.