Trần Cảnh u ám cô thôi , đó chằm chằm bụng cô: “Em mang thai nữa ?”
Nhan Hạ thấy ông xã vô thức che chở cho liền dũng cảm tiến lên, vô cảm đáp: “ .”
Tim Trần Cảnh thắt khi thấy ánh mắt của cô, thà rằng cô sợ còn hơn là dưng thế .
Cô chủ động lên tiếng: “Anh tìm việc gì?”
Anh khẽ: “Chúng thể chuyện riêng một lát ?”
Cô từ chối thẳng thừng: “Không thể!”
Cô quá hiểu tính Trần Cảnh, còn lâu cô mới cho cơ hội để bắt cóc .
Anh vẫn cứ bám dai như đỉa: “Vậy ba chúng thì ?”
Cô kiên quyết hỏi: “Nói xong thì sẽ đến quấy rầy nữa ?”
Trần Cảnh buồn bã đáp: “Em còn giống như xưa nữa .”
Cô thản nhiên đáp trả: “Ai cũng sẽ đổi, kiên cường hơn cũng là chuyện sớm muộn.”
Than ôi, từng câu từng chữ của cô mà chói tai đến thế!
Anh nhớ chứ, thể quên mười mấy năm khiến họ từ những thiết nhất trở thành kẻ lạ dưng.
Nếu lúc chuyện sẽ nông nỗi , thì còn lâu mới chịu thỏa hiệp với gia tộc, với bố .
Trần Cảnh thẳng Lục Phỉ và hỏi: “Ba chúng cùng tâm sự nhé?”
Có mơ cũng ngờ rằng Lục Phỉ là thừa kế của Lục gia, thì những vấn đề gần đây của Trần gia cũng là do Lục Phỉ tạo !
Tuy Trần gia là cội nguồn bất hạnh của , nhưng lòng tự tôn của quyết cho phép Lục Phỉ hủy hoại nó!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-chieu-vwxh/chuong-242.html.]
Bây giờ, chỉ tranh thủ vì bản một .
Lục Phỉ chằm chằm Trần Cảnh bằng ánh mắt sắc lẻm. Một lát , mới ôm lấy vai bà xã như để tuyên bố chủ quyền và : “Được thôi.”
Sau khi an vị trong một căn phòng bao riêng của khách sạn gần đó, Trần Cảnh mới ung dung rót cho Lục Phỉ và Nhan Hạ. Sau đó, một cách tỉnh bơ: “Em còn nhớ khi xưa là bạn duy nhất chơi đùa với em ?”
Cô trả lời với vẻ mỉa mai: “Duy nhất? Nếu uy h.i.ế.p khác, thì cho rằng thể bạn duy nhất của ?”
“Anh chỉ đang giúp em tránh khỏi những ý đồ thôi mà. Nói thật, nữ sinh nghĩ chơi với em để thu hút nhiều nam sinh, còn nam chỉ theo đuổi em.”
Cô thẳng: “ sẽ tự phán đoán ai ý , cần nhọc lòng! Suy cho cùng, chỉ đang viện cớ để quan tâm đ ến thôi. Anh chắc là đầu óc bình thường ? Lúc cứu chỉ là vì thấy thương, bao lâu hối hận . Anh đừng mà gửi gắm tình cảm lên , sẽ bao giờ đáp ! hận khiến mất gia đình hạnh phúc, giờ phá hủy cuộc sống của nữa ư? Anh dám chắc rằng con gái trong trí nhớ của là ?”
Trần Cảnh xong, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.
Cô tiếp: “Dù cái c.h.ế.t của ba do hạ lệnh, nhưng dám thề rằng liên quan gì đến chuyện đó ? Anh mang đến ấm cho , mang đến gì cho ? Nhà tan cửa nát, căn bệnh tâm lý sợ hãi ánh mắt của khác… Anh vì ích kỷ sẽ sự ấm áp ? Bởi vì trái tim của bọn họ lạnh như băng! Trần Cảnh, tim của bằng sắt ?”
Trần Cảnh im lặng, cúi gằm xuống, khiến ai thấy rõ cảm xúc của . Một lát , mới ngước lên hỏi cô: “Lẽ nào quyền sưởi ấm trái tim băng giá của ?”
Cô lạnh lùng đáp: “Đó là chuyện của .”
Trong mắt cô, Trần Cảnh là dưng, nên cô còn sợ chú ý đến từng hành động của nữa .
Ba cô trả giá cho sai lầm năm xưa của cô bằng cả tính mạng, nên giờ cô quyết để Trần Cảnh tổn thương đến bên cạnh nữa.
Nếu của cô xảy chuyện thì cô sẽ còn dũng khí để sống nữa mất.
Trong lúc cô rơi tuyệt vọng, một bàn tay ấm áp chậm rãi đặt lên tay cô, khiến lòng cô dần trở nên bình tĩnh.
Trần Cảnh lạnh lùng họ, ngoài miệng vẫn quên : “Vậy nên mới dùng đủ cách để giữ em .”
Khi thấy ánh mắt của , một cảm giác lành bỗng xuất hiện trong cô. Cô ngập ngừng : “Anh…”