Trong những ngày kế tiếp, từ ông nội, bà nội, đến cả chú thím đều hết mực cưng chiều Lục Hạo.
Lục Hạo mới chơi với bà nội và thím về liền sà lòng : “Mẹ ơi!”
“Đi chơi vui con?” – Nhan Hạ sờ mặt con, vẻ như hai ngày nay bé chơi hết luôn .
Khuôn mặt bé đỏ ửng, đáp vội: “Vui lắm ạ!”
Cô mỉm , đó sang với hai họ: “Mấy hôm nay Hạo Hạo phiền và em .”
Từ lúc đến đây, đêm nào Lục Hạo cũng chạy qua ngủ với Lục Văn và Quách Kỳ. Đến sáng, cô cảm thấy tội khi thấy ánh mắt ai oán của Lục Văn.
Quách Kỳ hiền lành Hạo Hạo: “Có phiền gì chị, ôm Hạo Hạo ngủ thoải mái lắm.”
Lục Văn bên cạnh nghĩ thầm: Tối nào cũng cái bóng đèn quấy rầy đến nỗi chung chăn gối với bà xã luôn đây ! Cô ánh mắt của Lục Văn thì hiểu ngay, xoa đầu con nhỏ nhẹ : “Mấy ngày nay nhớ Hạo Hạo, tối nay Hạo Hạo ngủ với ?”
“… Dạ .”
Mấy hôm nay Lục Hạo mải mê chìm đắm trong sự dịu dàng của thím, lâu lâu còn xoa bụng cho.
Tuy rằng chú vui, nhưng cũng ngăn bé như ba.
Nói tóm , thím mới là quyết định trong gia đình chú thím.
Nếu Lục Văn mà suy nghĩ của bé thì thế nào cũng đòi ném bé ngoài cho mà xem.
Lục Văn hài lòng câu trả lời miễn cưỡng của bé, sang Nhan Hạ với vẻ cảm kích, trong lòng nghĩ thầm: Tuyệt vời ông mặt trời, tối nay ôm bà xã .
Nhan Hạ thoáng qua Quách Kỳ, cô mím môi , đó sang hung hăng trừng chồng , chỉ đáp bằng nụ ngốc nghếch.
Cô mỉm nghĩ: Vợ chồng em trai ông xã ân ái thật đấy!
Quách Kỳ hỏi Nhan Hạ: “Chiều nay chị ngoài dạo với em ?”
Cô phát hiện Nhan Hạ ở đây khá lâu, nhưng ngày nào cô cũng chỉ quanh quẩn quanh phòng.
Nhan Hạ nhớ đến ông xã từng dặn nếu Quách Kỳ rủ cô thì cô cứ việc . Dù cô lý do bảo , nhưng cô tin tưởng .
Lục Hạo nhanh nhẹn giơ tay lên: “Con cũng nữa ơi!”
Nhan Hạ từ chối thẳng thừng: “Không , chiều nay con còn lớp nữa.”
Bé tội nghiệp Quách Kỳ, cô đáp: “Khi nào mai con lớp thì thím sẽ dẫn con ngoài chơi.”
Dù cô cưng chiều bé đến mấy thì cũng chừng mực thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-chieu-vwxh/chuong-238.html.]
Bé nhỏ giọng yêu cầu: “Vậy và thím thể mua bánh kem về cho con ạ?”
Hai cô , đó đồng loạt gật đầu.
Sau bữa cơm trưa, Nhan Hạ và Quách Kỳ đến khu trung tâm thương mại bằng chiếc siêu xe nào đấy của Lục gia.
Lúc xe ngừng , vệ sĩ ngay ngắn hai bên, cung kính với Quách Kỳ: “Cung nghênh đại tiểu thư!”
Nhan Hạ thấy liền ngẩn ngơ, Quách Kỳ dẫn cô và : “Mình thôi chị hai.”
Vào bên trong, cô mới phát hiện ngoại trừ nhân viên thì một mống nào cả.
Quách Kỳ ôn hòa giải thích: “Anh hai dặn em tránh để khác khác đụng chị, nên em bao hết chỗ .”
Cô do dự hỏi: “Nhà em gì , tiểu Kỳ?”
Nói thật thì cô thấy đám vệ sĩ nhà Quách Kỳ cứ điểm gì đó giống với bình thường.
Quách Kỳ mỉm , dịu dàng với cô: “Ba em một vài bạn đường phố mà.”
Nhan Hạ cô , đúng là đừng trông mặt mà bắt hình dong mà!
Cô nhỏ nhẹ hỏi: “Chị thấy thoải mái hả? Em bảo bọn họ ngoài đợi nhé?”
Cô vội vàng trả lời: “Không , chị chỉ cảm thấy bất ngờ thôi.”
Đôi mắt Quách Kỳ trở nên ôn hòa, đó tiếp tục dạo phố với Nhan Hạ.
Từ xưa tới nay, mua sắm luôn là thú vui của chị em phụ nữ, tất nhiên là bao gồm cả Quách Kỳ và Nhan Hạ.
Đến khi họ khỏi đó, ai cũng tay xách nách mang, đó Quách Kỳ liền vứt đồ cho đám vệ sĩ.
Lúc di chuyển, quanh họ đều mấy chiếc xe bảo vệ mãi cho đến khu vực của Lục gia mới thôi.
Trên đường về, Quách Kỳ nhận một cú điện thoại. Sau khi cúp máy, cô mới thoáng qua Nhan Hạ.
Về đến nhà, trong khi họ cầm bánh kem cho Lục Hạo thì tài xế xách đồ cả hai mua .
Họ mới bước , một bóng dáng nho nhỏ vội vàng chạy ào đến, miệng quên : “Mẹ và thím mua bánh kem cho Hạo Hạo ạ?”
“Có chứ.” – Nói xong, Quách Kỳ liền đưa một cái bánh kem nhỏ cho bé.
Bé nhận lấy xong liền xuống ở phòng khách, cẩn thận mở hộp và chậm rãi thưởng thức nó, môi vẫn luôn nở nụ hạnh phúc.