Cưng Chiều - Chương 217

Cập nhật lúc: 2025-08-14 04:02:43
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1B8nPQWmqZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phụ trong lớp học xì xào bàn tán:

 

“Gia đình Lục Phỉ đến kìa!!! Lục Phỉ trai thật đấy.”

 

“Đẹp trai quá xá luôn chứ! Nhất là khi ảnh mặc đồ gia đình á!”

 

cũng mua bộ giống cả nhà Lục Phỉ, mà mặc như họ nhỉ?”

 

“Gia đình họ mặc thật á.”

 

“…”

 

Dù họ nghị luận hăng say, nhưng nháo nhào cả lên. Suy cho cùng, hôm nay họ đến để tham dự sự kiện của con nên giữ hình tượng chứ.

 

Các bậc phụ kích động, hết ngắm trộm gia đình Lục Phỉ sang hỏi con những chuyện về Lục Hạo.

 

Đám trẻ con liên tục khen bé bụng, tính cách thiện, thích giúp đỡ , vẽ tranh giỏi, trai, vân vân và mây mây. 

 

Lục Hạo quá quen với ánh mắt của , bé chỉ chằm chằm các bạn chung với ba , vội vàng kéo ba chỗ của : “Ba ơi, chỗ của Hạo Hạo đây ạ.”

 

Bé vui vẻ xuống, thầm nghĩ: Đây là đầu tiên ba trong nhà trẻ và chung với bé đó!

 

Khi thấy nụ xán lạn của con, vợ chồng họ kìm mà cảm thấy áy náy thôi, vội vàng nắm chặt lấy tay con.

 

Sau khi xuống, các bé vội vàng cho ba xem tác phẩm và bài tập của

 

Lớp Lục Hạo chỉ hai mươi , mỗi bàn dành cho hai bé nên mặt bàn rộng rãi, đồ của Lục Hạo bàn cũng nổi bật kém.

 

Bé giới thiệu từng thứ cho ba : “Ba ơi, đây ống đựng bút bằng gốm do con , còn đây là bức tranh do con vẽ, còn đây là…”

 

Lục Phỉ và Nhan Hạ xem hết bộ đồ của bé mới đến quyển bài tập dày cộm.

 

Vì học sinh xong bài tập trong trường, nên Lục Hạo bao giờ bài ở nhà, mà chỉ đem bảng điểm cuối kỳ về thôi.

 

Việc học của con trai bao giờ khiến cô nhọc lòng, cô cũng lựa chọn nuôi thả con trong môi trường xuất sắc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-chieu-vwxh/chuong-217.html.]

 

Học phí ở đây những mắc hơn mấy nhà trẻ khác gấp mấy , mà nó còn bài thi đầu cực kỳ khó để đánh giá thành tích học tập và tài năng xuất chúng ở một lĩnh vực nào đó của các thí sinh.

 

Lớp học ở đây phân dựa theo sở trường, ví dụ như lớp vẽ tranh của Lục Hạo hội tụ những giáo viên mỹ thuật giỏi nhất, cũng nhờ mà tài vẽ của con trai tiến bộ rõ rệt.

 

Thấy bà xã thích thú xem bài tập của con, Lục Phỉ cũng chau đầu xem, thứ đầu tiên đập mắt chính là hàng chữ ngay ngắn của con.

 

Anh nghĩ thầm: Xem chữ của con cũng đấy chứ!

 

Anh chăm chú bài tập, giống như thông qua nó để hiểu thêm về quãng thời gian con học .

 

Bé thấy ba chú tâm một cách vui vẻ liền chỉ giá vẽ trong góc lớp và : “Ở phía vẫn còn tranh của Hạo Hạo nữa, ba qua đó xem ạ.”

 

Nghe con , họ mới nhớ đến việc con mở một cuộc triển lãm tranh nho nhỏ trong trường.

 

Cô liền đáp: “Hạo Hạo dẫn ba xem nè?”

 

“Dạ .” – Nói , bé dậy đến giàn hoa phía lớp và vẫy tay với ba : “Ở đây nè ba ơi.”

 

Vợ chồng họ chậm rãi bước qua giàn hoa khoe sắc, nghiêm túc đánh giá từng bức tranh do con vẽ. 

 

Nhan Hạ âm thầm khen con: Màu sắc tươi sáng kết hợp với đường nét rõ ràng khắc họa những món đồ mà con vẽ

 

Nói thật thì những bức tranh do thầy cô hướng dẫn hơn con tự vẽ nhiều lắm.

 

Trong khi đó, Lục Phỉ miêu tả những bức tranh như thế nào cho , chỉ chúng nó thôi.

 

Lục Phỉ ngó qua con trai, nỗi tự hào bỗng dâng lên trong

 

Anh xoa đầu con, một cách ngắn gọn bằng chất giọng nghiêm túc xen lẫn ca ngợi: “Con vẽ lắm.”

 

Bé đắc ý trả lời: “Con di truyền từ mà.”

 

Nói xong, bé sang , môi nở nụ thật tươi.

 

Thấy con vui vẻ như , bỗng mỉm khi nhớ đến câu “May là con trai di truyền gen ca hát của ” ban nãy bà xã xe. 

Loading...