Thấy , Nhan Hạ thoáng qua chồng như thể đang Hạo Hạo học theo đấy.
“Để ba hôn con cho.” Nói , Lục Phỉ bước lên hôn cái chụt lên má con trai, nhanh chóng bế bé ngoài.
Thấy ba ôm , bé nóng lòng với : “Con hôn tạm biệt cơ, ứ chịu ba .”
“Đến ba còn hôn tạm biệt , thì con cũng đừng hòng.” Lục Phỉ cắt ngang lời con.
Sau khi thấy Lục Hạo cứ học theo , thì tận lực giảm bớt hôn Nhan Hạ xuống .
Còn khuya mới cho con trai cơ hội đường đường chính chính để ăn đậu hũ của vợ nhé.
“Con cho ba một… Điểm trừ.”
“Ba nhận.”
“…”
Tiếng hai càng lúc càng xa, nụ nơi khóe môi của Nhan Hạ khi theo bóng lưng họ vẫn hề phai nhạt.
Ngay đó, cô ngáp một cái, mắt cũng díp .
Cô buồn ngủ nữa !
Bắt đầu từ hôm qua cô , khi nào bệnh lười nhỉ?
Nghĩ tới đây, Nhan Hạ xoay trở về phòng ngủ tiếp.
***
Lúc , Lục Phỉ đưa con đến cổng trường.
Lục Hạo thấy cô giáo Lý nhanh chân chạy tới mặt cô: “Cô ơi, hôm nay con tự đánh răng rửa mặt đấy ạ.”
“Hạo Hạo ngoan quá.” Cô giáo Lý liền cất lời khen bé, nam thần nhỏ càng ngày càng đáng yêu c.h.ế.t mất.
Thật , cô càng vui hơn là vì thấy nam thần Lục. Kể từ khi chuyện nhà nam thần công khai, hâm mộ kỳ cựu như cô thấy cũng nhiều hơn, đúng là một phúc lợi lớn!
Vả , cô còn kích động như , mà dần trở nên bình tĩnh hơn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-chieu-vwxh/chuong-157.html.]
“Hạo Hạo học con, ba về đây.” Anh gật đầu chào hỏi cô giáo Lý sang với Lục Hạo, đó mới xoay rời .
Cô giáo Lý âm thầm cảm khái khi theo bóng lưng Lục Phỉ: Lúc Hạo Hạo ở đây, nam thần Lục lạnh lùng ghê gớm!
Chỉ điều, như nam thần mới thể khiến yêu cảm giác an .
“Mình thôi nào.” Cô giáo Lý dắt Lục Hạo trong. Bé gật đầu, nhảy chân sáo theo cô trong trường.
Trong thế giới của con nít, chỉ cần chơi là đủ .
Sau khi rời khỏi nhà trẻ, Lục Phỉ nhanh chóng đến công ty.
Trong phòng việc của Lục Phỉ ở Công ty giải trí Chí Tôn, Hình Ảnh theo để báo cáo về việc thu mua cổ phiếu: “Hiện tổng cổ phiếu lẻ lẫn mới thu mua từ một cổ đông lớn trong tay em đạt tới 10%, giờ em cũng tính là một cổ đông lớn của Công ty giải trí Anh Luân .”
Nói thật, để mười phần trăm cổ phần của một công ty thị trường là chuyện đơn giản. Vì chủ nhân của nó thể quyết định ai quyền quản lý công ty, nên vận mệnh của cả công ty cũng đổi theo nó.
“Chí Tôn, Anh Luân,… Giờ chỉ còn thiếu Kinh Thừa thôi.” Lục Phỉ thông tin cổ phần bằng ánh mắt lạnh lùng.
“Ừm, chỉ còn thiếu mỗi Kinh Thừa thôi.” Hình Ảnh gật đầu, dĩ nhiên là cô sẽ hết lòng ủng hộ nghệ sĩ càng ngày càng lớn mạnh .
Lục Phỉ trầm ngâm một lát hỏi: “Ân Nhất Luân và Dương Ngưng liên quan gì tới chị?”
Nghe Lục Phỉ nhắc đến cái tên , nét mặt Hình Ảnh bỗng trở nên nghiêm túc, gật đầu : “Giữa họ chút quan hệ. Nói cho đúng thì Dương Ngưng chính là tình nhân bí mật của Ân Nhất Luân.”
Giống như Lục Phỉ, Ân Nhất Luân là một trong những nam nghệ sĩ khá hiện nay, trừ những vụ scandal tạo cho công việc thì đời tư của sạch sẽ.
Sau khi cô điều tra thì mới phát hiện Ân Nhất Luân thường tới một câu lạc bộ tư nhân, trùng hợp là Dương Ngưng cũng thường đến đó, nên mới dò chút dấu vết.
Hai giấu kỹ thật.
Đôi mắt Lục Phỉ ánh lên vẻ mỉa mai, ung dung tiếp: “Anh là trụ cột của Kinh Thừa nhiều năm như thì chắc hẳn trong tay ít cổ phần nhỉ?”
Nghe , Hình Ảnh hiểu ngay ý .
“Chị hiểu .” Hình Ảnh lên tiếng, trong lòng lặng lẽ tính toán. Dù thì Ân Nhất Luân cũng là một con cáo già, nên họ cần bàn bạc kỹ càng hơn về chuyện .
Nghĩ thì nghĩ nhưng trong lòng cô mấy lo lắng.
Nếu ví Ân Nhất Luân là con cáo già thì Lục Phỉ chính là một con sói!
Sao cáo già thể địch nổi loài lang sói đây?