Cục cưng học bá của cả nhà [Xuyên thư] - Chương 87

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:58:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Màn đêm buông xuống, hiện trường buổi tiệc từ thiện rực rỡ ánh . Hai bên t.h.ả.m đỏ, vô ánh đèn flash nháy liên tục, các phóng viên nước M chật kín, kỹ còn thấy ít phóng viên từ các phương tiện truyền thông chính thống của Hoa Quốc.

Bước t.h.ả.m đỏ tiến hội trường chỉ các minh tinh lưu lượng hàng đầu mà còn đông đảo các phú thương và nhân vật nổi tiếng. Nhìn quanh đều là những nhân vật tầm cỡ sức ảnh hưởng lớn trong các giới.

"Nghe Giang phu nhân là nhà từ thiện nữ thành công nhất Hoa Quốc, buổi tiệc từ thiện hàng năm bà tổ chức trở thành một sự kiện trọng đại. Không ngờ năm nay tổ chức ở nước M mà vẫn sức kêu gọi lớn đến thế, thật đáng nể!" Một phóng viên Hoa Quốc những t.h.ả.m đỏ, trầm trồ .

Đồng nghiệp của lộ vẻ khinh thường: "Địa vị của Giang thị ở Hoa Quốc so với Mạnh gia Mục gia thì kém xa. Đêm nay mấy thực sự nể mặt Giang phu nhân chứ?"

Anh phóng viên vội quanh, thấy xung quanh nước ngoài hiểu tiếng Trung mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn hạ thấp giọng: "Đây là dịp gì chứ? Anh nhỏ chút ."

Người đồng nghiệp vẻ mặt nhút nhát sợ phiền phức của , thản nhiên : "Yên tâm , ha, ai chú ý đến hai kẻ thấp cổ bé họng như chúng ."

Anh phóng viên càng thêm bất đắc dĩ, hiểu công ty cử một thanh niên nóng nảy, ăn kiêng nể gì thế cùng ! Anh im lặng, giả vờ tập trung t.h.ả.m đỏ, chỉ mong bên cạnh bớt .

càng càng hăng, hếch cằm hừ một tiếng: " cho , lợi thì ai ! Đám thượng lưu là lũ sói lòng đen tối khoác bộ da cừu thôi, từ thiện chính là lớp vỏ bọc da cừu của họ! Những khác đến đây, phần lớn để tìm cơ hội nịnh bợ leo bám thì cũng là để tạo dựng hình ảnh gắn liền với hai chữ từ thiện trong mắt công chúng."

Anh văng cả nước miếng, cứ như thể thấu danh lợi, chỉ bằng vài câu x.é to.ạc lớp mặt nạ giả dối của buổi tiệc từ thiện .

Anh phóng viên rùng , âm thầm lùi xa đồng nghiệp một bước, hai bước, đắn đo xem nên tháo thẻ tác nghiệp n.g.ự.c để giả vờ quen kẻ .

Tên khinh miệt chỉ tay: "Nhìn vẻ mặt của từng vị khách quý xem, cứ tưởng là đại thiện nhân thật chắc, xí... Ơ!?"

Anh phóng viên thấy đột nhiên im bặt thì thấy lạ, theo hướng mắt , ồ! Cặp đôi đang bước t.h.ả.m đỏ còn chữ " xí" thì đúng là lạ thật!

Ôn Yểu diện bộ lễ phục hội cúp n.g.ự.c màu đen, phần eo cao ôm sát đường cong cơ thể, tà váy rủ xuống như dòng nước, bí ẩn gợi cảm. Phần đuôi váy thiết kế bèo nhún kiểu bánh kem mang nét linh động, tinh nghịch của thiếu nữ.

Cô khoác tay Mạnh Vân Ế trong bộ vest trắng chậm rãi bước qua t.h.ả.m đỏ. Sợi dây chuyền kim cương tua rua n.g.ự.c cô và khuy măng sét kim cương của bên cạnh rõ ràng là cùng một bộ phụ kiện. Lễ nghi của Mạnh Vân Ế từ đến nay chê , mỗi động tác đều vô cùng chuẩn mực và tự nhiên, nụ ôn hòa như ánh trăng sáng trong đêm tĩnh lặng.

Hai tuy một đen một trắng nhưng cạnh vô cùng hài hòa.

Các phóng viên nước M nhận thiếu nữ xinh chính là đội trưởng đội tuyển Hoa Quốc giành quán quân Olympic Toán học, họ tiếc lời khen ngợi, kinh ngạc ngừng bấm máy ảnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuc-cung-hoc-ba-cua-ca-nha-xuyen-thu/chuong-87.html.]

Còn kẻ mạnh miệng lúc nãy giờ im bặt, còn buông lời châm chọc nữa. Anh phóng viên cùng thầm thầm, cuối cùng cái gã cũng chịu ngậm miệng. Ôn Yểu là niềm tự hào của dân trong nước, hôm qua mang vinh quang về cho tổ quốc, nếu còn dám cô, phóng viên sẽ mặc kệ cảnh, mặc kệ đồng nghiệp mà bảo vệ cô ngay!

Hai họ hết t.h.ả.m đỏ, ký tên tiến hội trường. Khoảng mười phút , khi những lời bàn tán về Ôn Yểu và Mạnh Vân Ế vẫn dứt, hiện trường đột nhiên im lặng trong giây lát.

Ôn Yểu? Sao cô xuất hiện t.h.ả.m đỏ nữa?

Chỉ thấy Ôn Yểu đang mật khoác tay bên cạnh, một nữa bước qua t.h.ả.m đỏ. Từ nụ rạng rỡ đến động tác vẫy tay chào đều y hệt mười phút !

Nếu gì khác biệt thì đó là bạn đồng hành. Lần , bên cạnh cô đổi thành Mục Lệ Đình trong bộ vest đen với gương mặt lạnh lùng.

Xưa nay, chỉ cần Mục Lệ Đình xuất hiện trong các sự kiện chính thức, khí trường của luôn lạnh lùng đến mức khiến dám thẳng. hôm nay thì khác, hóa chỉ cần cùng Ôn Yểu, ngay cả Mục tổng cũng trở nên bớt đáng sợ hơn hẳn!

"Thật là một cặp trời sinh!" Anh phóng viên Hoa Quốc thốt lên, vẫn giơ máy ảnh chụp liên tục như mười phút , chỉ khen ngợi chứ tuyệt nhiên nhắc đến chuyện khác, cứ như thể mất trí nhớ và đây là đầu tiên thấy Ôn Yểu bước t.h.ả.m đỏ .

Anh tuyệt đối sẽ thừa nhận nữ thần của đang "ké" t.h.ả.m đỏ ! Đi cùng cùng bạn trai thể giống ? Mỗi đều là một đầu tiên mới!

Còn Ôn Yểu, khi cố giữ nụ để thành hai t.h.ả.m đỏ, rời khỏi ống kính là mặt cô xị xuống ngay lập tức. Làm một "công cụ" t.h.ả.m đỏ, biến một câu hỏi chọn 1 trong 2 thành một bài thi đạt điểm tuyệt đối vì chọn cả hai, cô thấy thật quá vất vả!

"Mệt thế ?" Mục Lệ Đình nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, buồn hỏi.

Ôn Yểu nghiêng đầu né tránh tay , đang trang điểm đấy, đừng hỏng!

"Không mệt! Được t.h.ả.m đỏ cùng Mục tổng là điều mà bao nhiêu mong còn đấy chứ~" Ôn Yểu cố ý kéo dài giọng điệu.

Mục Lệ Đình đang định trả lời thì một giọng xen .

"Vậy nên Tiểu cô cô chỉ cần cùng cháu là , hà tất hai cho mệt? Thật khiến cháu trai thấy xót xa quá."

Mạnh Vân Ế đang ở một góc tối cách đó xa, khoanh tay tựa lưng tường. Ánh đèn mờ ảo hắt lên , đuôi mắt nhướng lên với nụ tùy ý. Lúc trông chẳng còn vẻ "bạch nguyệt quang" thanh khiết ống kính nữa, mà giống như một yêu nghiệt ánh trăng .

 

 

Loading...