Cục cưng học bá của cả nhà [Xuyên thư] - Chương 71
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:58:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh Vân Chi nàng ăn tối ở nhà .
"Vậy chúng ăn cơm , cháu cứ tự nhiên nhé."
Mục Lệ Đình hất cằm chỉ về phía sofa trong phòng khách, ý bảo nàng thể đó chờ.
Mạnh Vân Chi mặt đổi sắc, nhưng trong lòng đầy lửa giận.
Cái gì mà "chúng ", "cháu" chứ, cứ như và Ôn Yểu là chủ, còn nàng là khách, hơn nữa còn là kiểu khách khứa trẻ con đến nhà chơi !
Nàng lọt thỏm giữa sofa, lén hai trong phòng ăn vài .
Nhìn động tác thành thạo của Mục Lệ Đình lúc , xem Ôn Yểu mới đến Kinh Thị hai ngày, âm thầm chạy tới mua căn hộ đối diện, dã tâm rõ như ban ngày!
Cái kiểu cốt truyện cẩu huyết "thật trùng hợp chúng thành hàng xóm" , nàng diễn từ tám trăm năm nhé!
Mạnh Vân Chi nhanh ch.óng mở WeChat, kéo Mạnh Vân Ế và Mạnh Vân Kình một nhóm, đám con cháu đến lúc lập mặt trận thống nhất, nhất trí đối ngoại.
Mạnh Vân Kình:?
Mạnh Vân Chi: Mọi em thấy ai ở đối diện nhà Ôn Yểu ?
Mạnh Vân Ế: Ai?
Mạnh Vân Chi liếc về phía phòng ăn, lén gõ chữ: Mục Lệ Đình! Anh mua căn hộ đối diện tiểu cô cô, bây giờ họ là hàng xóm của ! Hơn nữa cô tối nay còn đang ăn tối ở nhà Mục Lệ Đình!
Trong nhóm WeChat im lặng trong giây lát. Tiếp theo, Mạnh Vân Kình gửi vô dấu chấm than, xen lẫn là mấy biểu tượng con d.a.o rướm m.á.u của Mạnh Vân Ế.
Lúc , Mạnh Vân Chi trở thành tỉnh táo nhất nhóm.
Nàng hít sâu, gõ chữ trả lời: Bình tĩnh , em thấy chuyện vẫn đến , nhưng thể đề phòng. Chúng giả sử một chút nếu họ thành đôi...
Mạnh Vân Ế: Anh phản đối. Mục Lệ Đình quá phức tạp, hợp với tiểu cô cô.
Mạnh Vân Chi cũng cảm thấy như .
"Mạnh Vân Kình, em thấy thế nào?"
Một phút , Mạnh Vân Kình trực tiếp gửi một đoạn tin nhắn thoại dài trong nhóm. Mạnh Vân Chi cúi , áp điện thoại sát tai để .
"Thấy thế nào? Em chẳng thấy gì hết!" Giọng Mạnh Vân Kình lập tức nổ vang.
Mạnh Vân Chi sợ tới mức vội vàng vặn nhỏ âm lượng, nhanh ch.óng liếc qua cặp nam nữ đang ăn cơm, xác định họ chú ý mới tiếp tục rúc góc sofa tiếp.
Mạnh Vân Kình giọng điệu vô cùng kích động: "Không , em tuyệt đối đồng ý! Em nghĩ , nếu hai họ thành đôi, Mục Cảnh Thần gọi Ôn Yểu là chị dâu, em gọi cô là cô, chẳng Mục Cảnh Thần thằng nhóc đó lớn hơn em một bậc ? Em gọi nó là chú gì ? Thế thì em thiệt thòi quá!"
Mạnh Vân Chi cạn lời, định thực sự nghĩ quá xa , mạch não của đứa em họ đúng là thần kỳ quá mức.
ngay đó, Mạnh Vân Ế cư nhiên đồng tình với cách của , còn phụ họa thêm: "Tuyệt đối ! Nếu đúng như , chúng gọi Mục Lệ Đình là... dượng? Tính thì gọi là bố ?"
Mạnh Vân Chi vạn ngờ tới, ngay cả Mạnh Vân Ế vốn thong dong tự chế cũng bình tĩnh nổi như . nghĩ , quan hệ giữa Mạnh Vân Ế và Mục Lệ Đình trong lời đồn như nước với lửa, bắt gọi kẻ thù là bố thì quả thực là một sự sỉ nhục lớn lao.
Mạnh Vân Chi: Tuy nỗi lo của chúng giống , nhưng mục tiêu thì nhất trí nhé! Phá đám , đuổi ! Em tin ba đứa cháu đáng yêu chúng cộng mà trong lòng cô còn bằng một Mục Lệ Đình.
Thế là họ lập tức kết minh, thề sẽ ngăn chặn con sói hoang mưu toan cuỗm mất bảo bối nhà .
"Đang chat với ai mà say sưa thế?" Ôn Yểu bên cạnh nàng từ lúc nào.
Mạnh Vân Chi đang rúc một góc sofa rộng lớn cùng hai lên kế hoạch hăng say, sợ tới mức suýt nhảy dựng lên.
Bị Ôn Yểu đưa tay ấn xuống, nhắc nhở: "Cẩn thận cái chân của cháu."
Ôn Yểu đầu với Mục Lệ Đình: "Vậy em về bên đây?" Ngay đó đỡ Mạnh Vân Chi dậy, cầm lấy cây gậy bên cạnh đưa cho nàng.
Mục Lệ Đình gật đầu, bỗng nhiên : "Tối nay xem diễn đàn nhé, đề."
Mắt nàng lập tức sáng lên: "Được!"
"Đi thôi cô ơi," Mạnh Vân Chi thúc giục ở huyền quan, bỗng nhiên vịn tường vẻ đáng thương, "Cháu lâu ."
Ôn Yểu sợ chân nàng thoải mái, vội vàng chạy chậm tới bên nàng: "Được , thôi."
Khoảnh khắc Ôn Yểu mở cửa, Mạnh Vân Chi đầu đàn ông đang ánh đèn trong sảnh, khuôn mặt diễm lệ nở một nụ khiêu khích.
Về đến nhà, Ôn Yểu tắm rửa xong, cùng Mạnh Vân Chi xem TV tán gẫu.
"Cô việc bận ?" Mạnh Vân Chi chú ý thấy nàng thứ n mở màn hình điện thoại xem giờ.
"Có việc," Ôn Yểu giải thích, "Mục Lệ Đình lát nữa sẽ đề diễn đàn Duy , cô phá giải."
Mạnh Vân Chi tức khắc cảm thấy đau gan, mang về đây mà tâm trí vẫn còn ở bên đối diện thế ?
Nàng nghiến răng thầm nghĩ, Mục Lệ Đình quá tâm cơ, cư nhiên còn dùng chiêu trò âm hiểm là dùng đề bài để câu dẫn mạng nữa!? Ôn Yểu bây giờ bộ sự chú ý đều đặt lên .
Ôn Yểu đăng nhập muộn mười phút, bài đăng đề bài của Lệ ghim lên đầu, nàng lấy giấy b.út xếp bằng ngay tấm t.h.ả.m lông xù.
Mạnh Vân Chi buồn chán, tắt tiếng TV, xa nàng một chút lướt điện thoại, rốt cuộc phiền nàng nữa.
Mục Lệ Đình một câu đại , loại bài toán bất đẳng thức yêu cầu sự nhạy bén nhất đối với các biến , hơn nữa khối lượng tính toán vô cùng lớn.
Nói khó thì khó, nhưng với đề của , khối lượng tính toán quá lớn, trong vòng 30 dòng khó mà thành . Nếu giữa chừng sơ ý phân tâm sai một chút là bắt đầu từ đầu.
Dù , Ôn Yểu vẫn chậm hơn khác, khi nàng giải xong đề mới phát hiện đăng đáp án từ vài phút .
Ôn Yểu tiếc nuối, nàng đương nhiên sẽ đổ cho việc online muộn, mà cho rằng giải xong nàng thực sự lợi hại.
Chủ thớt Trường Mộ, cũng Lâm Lộ Thật Sâu.
Mà là Lion.
Nghe cũng từng chiếm giữ vị trí chủ thớt, ngay cả Lâm Lộ Thật Sâu đối đầu với cũng chiếm ưu thế, thắng thua chia đều. Trước khi Ôn Yểu tới, tháng Lion online, Lâm Lộ Thật Sâu mới thể liên tục giữ vững vị trí chủ thớt suốt một tháng.
Đây là một nhân vật khó nhằn. Hắn nổi tiếng trong diễn đàn với tốc độ giải đề nhanh, chuẩn, hiểm, đúng như cái tên của .
Lâm Lộ Thật Sâu gửi tin nhắn từ hậu trường hỏi nàng đó .
Trường Mộ: Có.
Lâm Lộ Thật Sâu: Mộ thần, đề Lệ thần thấy ?
Giọng điệu của chút cẩn thận, Ôn Yểu chịu thua, nhưng nghĩa là nàng chấp nhận thất bại.
Nàng trả lời: Thấy , phá giải thất bại, tốc độ giải đề của nhanh hơn.
Lâm Lộ Thật Sâu: Khi đều đạt đến một trình độ nhất định, đôi khi bản đề bài mới là mấu chốt thắng bại, ví dụ như tình cờ quen thuộc với dạng đề hơn.
Ôn Yểu Lâm Lộ Thật Sâu đang an ủi , nhưng nàng quá tán thành cách của , đề Lion quen tay hơn, lẽ câu tiếp theo sẽ là nàng thuận tay hơn.
nếu thắng thua do đề bài quyết định, chẳng là đảo lộn gốc ngọn ? Con nên chủ đề bài, chứ đề bài khống chế.
Trường Mộ: Mình hiểu. nếu thể nghiền ép về thực lực, sẽ ngại bất kỳ đề bài nào.
Một lát , Lâm Lộ Thật Sâu trả lời: Cậu đúng, là hẹp hòi .
Ôn Yểu đột nhiên nhớ tới nghi vấn về phận của đó, liền thẳng thắn hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuc-cung-hoc-ba-cua-ca-nha-xuyen-thu/chuong-71.html.]
Trường Mộ: Cậu là Lâm Thâm ?
Đây là thừa nhận , quả nhiên là Lâm Thâm, mạng đối với Trường Mộ sùng bái mù quáng, thường xuyên tuôn những lời khen ngợi cánh, khác với Lâm Thâm ngoài đời.
Lâm Thâm ngoài đời là thế nào nhỉ? À, chính là trưng cái vẻ cao ngạo đó mà ngừng cà khịa nàng.
Dù , Ôn Yểu vẫn dễ dàng đoán , ngoài cái tên tương tự, còn vì nàng thể tìm thấy bóng dáng của Lâm Thâm trong mỗi giải đề của Lâm Lộ Thật Sâu.
Trường Mộ: Cậu đoán xem?
Quả nhiên, chỉ suy nghĩ một lát là đáp án.
Lâm Lộ Thật Sâu: Ôn Yểu? Cậu chắc chắn là Ôn Yểu, lẽ nên đoán từ sớm, phong cách giải đề cá nhân của rõ ràng!
Ôn Yểu màn hình vô cùng vui vẻ.
Trường Mộ: Là đây, ngờ nha, ngoài đời khen một câu khó quá mất, Lâm Thâm, học tập Lâm Lộ Thật Sâu chút !
Lâm Lộ Thật Sâu: Ờ, ngại quá, sự sùng bái đó của là dành cho Trường Mộ, Ôn Yểu .
Sau khi công khai phận với , hai lập tức chế độ trò chuyện hằng ngày.
Trường Mộ: , thấy Lion là ai? Một cao thủ như , liệu khả năng cũng ở trong trại huấn luyện ?
Ôn Yểu bỗng nảy ý nghĩ .
Lâm Lộ Thật Sâu: Có khả năng, trình độ của trong trại huấn luyện mấy đạt tới —— Tạ Thừa Dương?
Tạ Thừa Dương? Đó lẽ là một con sư t.ử nhiệt tình phóng khoáng nhưng vô cùng kiêu dũng.
Trường Mộ: Có lẽ là .
trong lòng Ôn Yểu vẫn còn nghi vấn, tư duy giải đề thường cho thấy đặc sắc cá nhân, Tạ Thừa Dương lạc, Lion âm trầm, dường như khác , nhưng đây chỉ là suy đoán theo cảm giác, cơ sở khoa học.
Tiếng chuông WeChat vang lên, Mục Lệ Đình gửi tin nhắn: Em tham gia ?
Anh cũng giống Lâm Lộ Thật Sâu, cho rằng nên chủ thớt mới là khác, tin tưởng nàng như chứ?
Ôn Yểu thành thật trả lời: Em , nhưng nhanh hơn, là em thua.
Sau đó vài phút thấy trả lời, Mạnh Vân Chi bên cạnh quan sát một hồi lâu.
Nàng đột nhiên hỏi: "Tiểu cô cô, cô thấy Mục Lệ Đình thế nào?"
Ôn Yểu bất ngờ, ngẩn một lát mới trả lời: "Anh cao ngạo, sắc bén, lạnh lùng, là một mạnh mẽ đến đáng sợ."
Trong mắt Mạnh Vân Chi lộ vẻ vui mừng, đ.á.n.h giá của Ôn Yểu qua cũng chẳng gì cho lắm.
"Khác biệt thế nào ạ?" Mạnh Vân Chi nôn nóng truy vấn.
Ôn Yểu nhíu mày suy nghĩ, nhất thời tìm từ ngữ hình dung, đang định gì đó thì chuông WeChat vang lên.
Mục Lệ Đình xuất hiện gửi cho nàng một tấm hình, là bản phân tích giải phẫu câu đề đó cho nàng.
Anh : "Như em thể thắng ."
"Khụ khụ," Mạnh Vân Chi ho khan dữ dội, cố ý thu hút sự chú ý của nàng.
Ôn Yểu:?
"Nếu cô cứ mải mê thèm để ý đến cháu, cháu về đây." Giọng nàng chút buồn bực, thực chất là đang nũng, chờ nàng dỗ dành.
tâm trí Ôn Yểu vẫn còn đang xoay quanh tấm hình , nhất thời nhận ý tứ sâu xa của Mạnh Vân Chi.
Nàng thuận miệng : "À , để cô tiễn cháu xuống lầu."
Mạnh Vân Chi tức điên: "Cô cứ thế để cháu ?"
"Hả?" Ôn Yểu khó hiểu, "Chẳng cháu về ? Cũng gần 10 giờ ."
Trước đây coi nàng là cháu ngoan đáng yêu, giờ bên ngoài "chó" là thái độ đổi hẳn hừ.
Khuôn mặt lãnh diễm của Mạnh Vân Chi mang theo vẻ oán trách, : "Được, , cháu ."
Trong chớp mắt, bản năng sinh tồn của Ôn Yểu trỗi dậy.
"Hay là tối nay cháu ngủ nhà cô ?"
"Thôi cần ," sắc mặt Mạnh Vân Chi lập tức tươi tỉnh hẳn lên, nhưng ánh mắt chỗ khác, miệng thì lời từ chối.
Ôn Yểu đột nhiên nhận Mạnh Vân Chi lẽ chính là ở , giọng mềm mỏng hơn: "Cháu coi như ở bồi cô , cô ở một cũng thấy sợ lắm."
"Vậy cô sớm chứ, thôi , cháu ở một đêm bồi cô , đỡ cho cô sợ hãi." Mạnh Vân Chi nhướng mày đồng ý, vuốt ve mái tóc nâu xoăn dài.
Ôn Yểu ngày mai còn huấn luyện nên thể thức quá khuya, chuyện một lúc là về phòng ngủ.
Mạnh Vân Chi chiếc giường mềm mại ấm áp trong phòng khách, đạp chân xoay , bò gọi điện về nhà.
"Tiểu thư?" Người máy là dì giúp việc trong nhà.
"Giúp cháu gọi cháu máy với ạ."
Vài phút , Lê Tuệ máy hỏi: "Sao thế con gái?"
"Vâng, con ." Lê Tuệ tưởng nàng chỉ gọi về báo bình an, xong định cúp máy thì Mạnh Vân Chi ngăn .
"Chờ ," Mạnh Vân Chi gọi một tiếng, "Mẹ đừng cúp máy vội, con chuyện với ."
Mạnh Vân Chi kể hết chuyện của Mục Lệ Đình và Ôn Yểu cho Lê Tuệ , nàng đương nhiên đến mức mách lẻo, nàng chỉ là nhịn chuyện nên hỏi ý kiến của Lê Tuệ.
"Tiểu tháng là sinh nhật ?" Lê Tuệ đột ngột hỏi một câu chẳng liên quan gì.
"Vân Chi, tiểu cô cô của con sắp thành lớn , Mạnh gia che chở cô nhưng tuyệt đối sẽ can thiệp chuyện của cô ." Lê Tuệ ôn tồn , "Con thể thích cô thích, nhưng nhất định tôn trọng lựa chọn của cô , nếu Ôn Yểu sẽ khó xử."
Mạnh Vân Chi nghĩ một chút là hiểu đạo lý , nhưng mà, "Tiểu cô cô cũng cô thích Mục Lệ Đình ," nàng vui sướng khi gặp họa , "Mục Lệ Đình còn chắc theo đuổi cô cô của con ."
Lê Tuệ cũng , trẻ tuổi chẳng là chuyện như , đúng là điều gì.
Bà hiện tại tò mò chuyện khác hơn: "Vân Chi, Vân Ế phản đối thì còn hiểu . con cũng ý kiến lớn với Mục Lệ Đình thế? Tiểu là Mạnh gia, đứa trẻ cái gì cũng , vạn nhất nếu trúng kẻ chẳng gì thì nhà đau lòng c.h.ế.t mất, may mà là tài giỏi như Mục Lệ Đình. Con xem, một đàn ông mạnh mẽ như Mục Lệ Đình che chở cô , chẳng ?"
"Tốt cái gì mà !" Mạnh Vân Chi bĩu môi, "Điều kiện của chỗ nào xứng với tiểu cô cô của con?"
Lê Tuệ hiểu nổi, Mục gia và Mạnh gia môn đăng hộ đối, Mục Lệ Đình cũng chẳng chê .
"Con thể kể chỗ nào ?"
"Nhiều lắm, con đếm cho xem, kìa," Mạnh Vân Chi kẹp điện thoại bẻ ngón tay, "Nhà em nhỏ, cha song vong, lớn tuổi, phòng gối chiếc." Nàng tự xong càng thấy đau lòng khôn xiết.
Còn Lê Tuệ ở đầu dây bên thì nghẹn lời nên lời.
Bà đây là đầu Mục gia, Mục tổng Mục Lệ Đình khiến giới kinh doanh khiếp sợ ? Dường như, đúng là mỗi điểm đều khớp cả. Lê Tuệ tức khắc vô cùng đồng cảm với Mục Lệ Đình.