Cục cưng học bá của cả nhà [Xuyên thư] - Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:56:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Mời ."

Ôn Yểu gõ cửa văn phòng, khi đáp liền đẩy cửa bước .

"Hai em đến ?" Cô Ngô, giáo viên chủ nhiệm, mỉm gật đầu với hai . Cô Ngô 30 tuổi, mắt tròn nhỏ, tóc xoăn tự nhiên, trông đáng yêu, cô dạy môn Tiếng Anh. Cô mấy hứng thú với những chuyện hóng hớt trong trường, đối với cô sự phân biệt giữa thành tích gia thế, cô quan tâm đến học sinh như .

"Thưa cô, cô tìm chúng em việc gì ạ?"

Cô Ngô trả lời: "Là thế , lớp chúng hiện tại chỉ còn phụ của hai em là nhóm, về bảo phụ nhóm phụ của lớp nhé, lên lớp 12 nhiều việc lắm."

Ôn Yểu chuyển đến từ giữa học kỳ , vẫn cơ hội rõ chuyện . Cô gật đầu, trầm tư. Điều khiến cô khó xử là nhà cô khá nhiều phụ , nên để ai nhóm thì đây? Các và các chị dâu đều thể phụ của cô. Vệ Dung và Khúc Nhã Văn là ba cô, đương nhiên là hợp lý, nhưng họ sống ở Kinh Thị, nếu trường thông báo gì gấp cũng tiện qua ngay. Hơn nữa, xét theo tình hình thực tế, giám hộ chính thức của cô là cả.

"Thưa cô Ngô, em để cả nhóm ạ?"

Cô Ngô nhớ hồ sơ của Ôn Yểu, phần phụ dường như điền là cả. "Ôn Yểu, lớp 12 quan trọng, nếu tiện thì nên để cha nhóm thì hơn." Cô dạy qua nhiều học sinh, vì sợ gọi phụ nhóm nên tìm chị trẻ tuổi để lấp l.i.ế.m. Anh trai chắc chắn hơn bao nhiêu tuổi, đôi khi học sinh lười biếng xin nghỉ nhờ trai giúp đỡ. Ôn Yểu thành tích ưu tú, biểu hiện ngoan ngoãn, cô Ngô tin cô ý đồ đó, chỉ ôn tồn : "Anh trai thì trẻ quá, nhóm phụ của chúng đều là giám hộ ."

Ôn Yểu với cô rằng, ở nhà em, trai còn lớn tuổi hơn cả ba... Thôi, vẽ gia phả cũng chẳng giải thích nổi chuyện . "Thưa cô, vì ba em ở Lâm Thị, ngày thường đều là chị dâu quản lý em, em về bảo cả cả và ba cùng nhóm ạ?" Cô Ngô gõ gõ mặt bàn: "Vậy cũng ." Sau đó cô sang Mạnh Vân Kình. "Mạnh Vân Kình, em nhất định để phụ nhóm." Cô Ngô nghiêm giọng . Vì chuyện nhắc mấy mà Mạnh Vân Kình cứ lờ .

Mạnh Vân Kình dùng dư quang liếc Ôn Yểu. Phụ nhà e là phụ của , chỉ phụ của Ôn Yểu thôi, đây? "Để trai em nhóm ạ?" Mạnh Vân Kình đưa yêu cầu giống Ôn Yểu. "Anh trai ruột của em?" Cô hỏi . "Vâng, họ ruột ạ." Mạnh Vân Kình định nhờ Mạnh Vân Ế. Đoán chừng trai của Mạnh Vân Kình chắc cũng cùng phe với , cô Ngô hài lòng lắm. "Không còn bậc trưởng bối nào khác ?" "À, ạ," Mạnh Vân Kình hờ hững , "Cô của em ạ?" Vừa dứt lời, Ôn Yểu lườm một cái, cô véo mạnh một cái lưng. Cô Ngô chú ý đến động tác nhỏ của hai . Cô, vẻ đáng tin cậy hơn trai. "Được, em về bảo cô của em nhóm ." Mạnh Vân Kình nhịn đáp ứng, thậm chí còn bảo cô Ngô cần đợi về nhà, quét mã nhóm ngay tại chỗ luôn .

Ôn Yểu nhắm mắt, cảm thấy cuộc đời thật bế tắc. Thưa cô, ở Mạnh gia, trai của Mạnh Vân Kình còn lớn tuổi hơn cả cô của ... Thôi, bỏ . "Vậy thưa cô, chúng em về lớp ạ?" "Ừ, về chuẩn học ." Vừa đến cửa, Mạnh Vân Kình chợt hỏi: "Cô Ngô ơi, cô lên mạng ạ?" "Ít lắm. Nghỉ hè cô về quê, trong thôn mất mạng. Có chuyện gì ?" Cô Ngô nghi hoặc. "Dạ gì ạ." Mạnh Vân Kình lắc đầu, kỳ nghỉ hè chuyện nhà ầm ĩ khắp nơi .

Ra khỏi cửa văn phòng, Ôn Yểu nhịn véo một cái nữa. "Sao để nhóm chứ!" Mạnh Vân Kình hạ giọng: "Tiểu cô cô, cháu vốn định để Mạnh Vân Ế , là cô Ngô tự chọn cô mà." "Vậy bảo tam ca tam tẩu ." "Ba cháu nhóm chắc chắn chê cháu mất mặt, sẽ đổi tên thành 'Phụ Ôn Yểu' ngay lập tức, cô tin ?" Ôn Yểu bất đắc dĩ, ở cửa văn phòng quét mã QR cô Ngô gửi, gia nhập nhóm phụ lớp 19. Cô đổi tên thành "Phụ Mạnh Vân Kình", cảm giác như một học sinh vùng ẩn nấp trong nhóm phụ . Ngay đó, cô gửi một tin nhắn nhóm gia tộc.

Ôn Yểu: @Mạnh Sơn Trạch @Vệ Dung, cả, ba ơi, giáo viên bảo nhóm phụ ạ.

Không ngờ tin nhắn gửi lập tức khiến các phụ khác trong nhóm bất bình.

Lâm Lam: Tiểu , cả em mắt kém rõ tin nhắn nhóm .

Khúc Nhã Văn: Yểu Yểu, ba cháu quên lắm, lỡ bỏ lỡ thông báo thì ? Để cho.

Hai câu khiến các đương sự vô cùng bất mãn, tranh cử vị trí nhóm phụ thì cứ tranh, hà tất dìm hàng thế chứ!?

Lương Ngọc Hoa: Tiểu , khai giảng em ở nhà tam tẩu, chị nhóm cho tiện trao đổi nhé.

Mạnh Sơn Vinh: Để .

Lương Ngọc Hoa: Em bảo là mà, bận rộn thế, lỡ giáo viên thông báo cần phản hồi gấp mà đang họp tiếp khách thì ?

Thấy cha vì một suất nhóm phụ mà tranh chấp, Mạnh Vân Kình vẻ đoán chuyện. "Cô thấy , cháu bảo , họ đều là phụ của cô cả." Chỉ hai suất mà tới tám tranh cử, cuối cùng Mạnh Vân Ế mở một cuộc bình chọn trong nhóm. Anh cả Mạnh Sơn Trạch cùng hai con trai và con dâu Chu Thư Dao dồn phiếu, lấy 4 phiếu đầu. Những khác tự bầu cho , Vệ Dung tuy vợ bầu nhưng fan nhỏ Mạnh Vân Chi ủng hộ, cộng thêm Mạnh Vân Kình ý đồ , lấy 3 phiếu thứ hai, giành suất cuối cùng nhóm phụ . Kết quả là khi thảo luận kịch liệt nửa ngày, vẫn là cả và ba nhóm.

Tối hôm đó, cô Ngô gửi thông báo nhóm.

Cô Ngô: Trường chúng khối 12 đợt học bù kéo dài hai tuần, đó sẽ một bài thi khảo sát chất lượng khi chính thức khai giảng. Dựa kết quả thi, 30 học sinh đầu sẽ lập thành lớp chọn. Hy vọng các phụ coi trọng kỳ thi , đốc thúc các con ôn tập. Nhận xin phản hồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuc-cung-hoc-ba-cua-ca-nha-xuyen-thu/chuong-43.html.]

Phụ Ôn Yểu 1: Đã nhận.

Phụ Ôn Yểu 2: Đã nhận.

Ôn Yểu đang đề Hóa học tiếng điện thoại nhưng ảnh hưởng. Sau khi xong một chương đề ôn tập, cô mới mở xem. Kỳ thi khảo sát , nếu gì bất ngờ, cô sẽ lớp chọn khi khai giảng.

Cô Ngô: Mời các phụ nhận thông báo phản hồi giúp .

Ôn Yểu lướt ngón tay, cô cứ cảm giác đang chiếm hết hời thế ?

Phụ Mạnh Vân Kình: Đã nhận.

Thanh Bình Viên. Mạnh Sơn Trạch đeo kính, ngay ngắn ghế sofa gỗ hoa lê, mang theo uy nghiêm và áp lực của ở vị trí cao lâu năm. Biểu tình ông trịnh trọng: "Giáo viên của tiểu khi khai giảng kỳ thi khảo sát, 30 đầu sẽ lớp chọn. Một thi cả nhà lo lắng, chúng hậu phương vững chắc cho em ."

Lâm Lam: " bảo bếp mỗi ngày hầm canh bổ mang qua khu đại viện quân nhân."

Mạnh Vân Ngôn: "Con và Thư Dao sẽ giúp Tiểu cô cô tổng hợp tài liệu thi đại học mười năm gần đây."

Mạnh Vân Ế: "Con sẽ mỗi ngày trò chuyện với Tiểu cô cô để cô căng thẳng quá mức."

"Ừm, lắm."

Điện thoại vang lên một tiếng, Mạnh Sơn Trạch mở , ngả để rõ chữ màn hình. Ông kỳ quái : "Phụ Mạnh Vân Kình? Cái giống vợ chú ba chút nào, Vân Ế đây xem cái ảnh đại diện xem." Mạnh Vân Ế dậy tới. Biểu cảm của nứt trong một giây. "Thưa phụ , phụ của Vân Kình... là Tiểu cô cô ạ." "Hả?"

Sau khi tiết Toán kết thúc, thầy Trương gọi Ôn Yểu lên bục giảng. "Ôn Yểu, chúng thảo luận một chút về bài hình học giải tích , xem còn cách giải nào khác ." Thầy Toán là một ông lão đáng yêu, cũng là một "lão ngoan đồng" thích nghiên cứu những đề toán khó. Thầy hề giữ kẽ, thích Ôn Yểu vì thấy cô bé khiêm tốn hiếu học và thiên phú toán học kinh . Vì thầy luôn tìm cô để bàn luận về các đề toán. Suốt mười phút giải lao, Ôn Yểu và thầy Trương ghé sát bục giảng tính toán. "Thưa thầy, nếu mới cầm đề , đầu tiên em sẽ nghĩ đến việc kết hợp tọa độ để suy luận phương trình, nhiều nhất là dùng đến phương pháp hình học kết hợp đại và đổi biến, nhưng câu dùng phương pháp định nghĩa cơ bản nhất lẽ sẽ dễ dàng hơn ạ?" Mắt thầy Trương sáng lên: " ! Chúng đều nghĩ phức tạp quá." Ôn Yểu xem đề: " dùng định nghĩa trực tiếp thì , đề lừa phết ạ." Cô , chẳng mấy chốc liệt kê chi tiết các bước giải giấy. "Đề quá lừa tình, học sinh càng giỏi càng dễ mắc bẫy, hiếm em nào kiến thức cơ bản vững chắc như em đấy." Thầy Trương học trò cưng của , vô cùng hài lòng.

Mạc Hân Hân bàn đầu tại chỗ, chống tay lên bàn rướn về phía hai thảo luận. Thỉnh thoảng cô bạn gật đầu theo. Khi Ôn Yểu đặt b.út xuống, mắt Mạc Hân Hân tràn đầy vẻ sùng bái. Sao cô bạn nghĩ cách nhỉ? Cô bạn cứ đ.â.m đầu giải phương trình, càng giải càng nhiều ẩn . Thầy còn bảo đề lừa tình, là cô bạn lừa mà còn gì luôn! Mỗi thấy Ôn Yểu và thầy Trương cùng thảo luận đề bài, Mạc Hân Hân đều cảm giác như hai họ ở một thế giới khác, và gần đây cô bạn càng cảm thấy sự căng thẳng đến nghẹt thở của năm lớp 12.

Phía lớp, Viên Giai và Triệu Phi Phi đang chuyện. "Yểu Yểu đang cùng thầy giải đề kìa." "Cậu vững vàng vị trí một mà còn chăm chỉ thế." Trình Đông Quyền phía xen : "Này, kỳ thi khảo sát khai giảng tới, Yểu Yểu chắc chắn lớp chọn ." "A! Đừng mà, Tiểu cô cô là nữ thần truyền cảm hứng giải đề của đấy!" Lý Hưởng gào lên. Ôn Yểu bục giảng thấy cái danh xưng "Tiểu cô cô" , ngòi b.út khựng , mặt đen sầm trong chốc lát. Viên Giai liếc xéo, khẩy: "Nữ thần truyền cảm hứng thì ? Cậu vĩnh viễn bao giờ cùng phòng thi với , hiểu ?" "Này, đang hát tuồng đấy ?" Mạnh Vân Kình thấy phiền, thấy Ôn Yểu vẫn đang đề bục giảng, giọng điệu mấy lành: "Đừng ồn ảnh hưởng đến Tiểu cô cô của học tập." "Rõ ạ," Lý Hưởng im bặt, động tác kéo khóa miệng.

Chuông báo tiết vang lên, thầy Vật lý xuất hiện ở cửa lớp. "Ôn Yểu, , đây cùng xem câu nào." Thầy lớp gọi Ôn Yểu. "Thiên tài học tập" bận rộn Ôn Yểu đang định về chỗ uống miếng nước đành dừng bước. Thầy Trương đang thu dọn sách vở chuẩn rời chợt nhớ một chuyện. " Ôn Yểu, suýt nữa thầy quên , trường chúng đội tuyển Olympic Toán (Duy ), em hứng thú ?" "Olympic Toán ạ? Đương nhiên là em hứng thú ạ," đôi mắt hạnh xinh của Ôn Yểu sáng lấp lánh, vẻ mặt hào hứng. Ôn Yểu thích toán, đặc biệt là thích chinh phục những đề khó, mỗi giải một đề cô đều tràn đầy cảm giác thành tựu. "Được, chiều nay tan học đến phòng thí nghiệm nhé." Thầy quyết định luôn, đây là đặc cách cho Ôn Yểu gia nhập đội tuyển. Đội tuyển Olympic Toán của trường Nhã Triết chỉ mười học sinh, đều là những luyện tập nhiều năm hoặc cực kỳ thiên phú, trải qua nhiều vòng tuyển chọn mới . Thầy Trương là tổ trưởng tổ Toán, phụ trách đội tuyển, thầy tin rằng với thực lực của Ôn Yểu, thể phá lệ thẳng. "Được thầy Trương, tiết là của , còn câu hỏi bàn với em Ôn Yểu đây." Thầy Vật lý đẩy thầy Trương ngoài, lấy sách bài tập thì chuông học vang lên. Thầy bất đắc dĩ : "Vậy học ."

Tan học, Ôn Yểu thu dọn cặp sách. "Vân Kình, việc, về nhé?" "Còn cô thì ?" Mạnh Vân Kình khó chịu. " đến đội tuyển Olympic Toán, xong việc tự về là ." Nếu bắt tài xế chạy chạy hai chuyến, khu đại viện quân nhân tàu điện ngầm thẳng tới, Ôn Yểu tính kỹ , tự về cũng phiền phức lắm. Bất ngờ : "Cô cứ , đợi cô." Mạnh Vân Kình . " đợi đến muộn lắm đấy." Ôn Yểu nhíu mày. "Không , chơi bóng rổ, lát nữa tìm cô." Mạnh Vân Kình thản nhiên , quăng túi thể thao lưng, đôi chân dài bước khỏi lớp, vẫy vẫy tay . Ôn Yểu mỉm dịu dàng.

Tiết cuối giáo viên dạy quá giờ nửa tiếng, khi cô vội vàng chạy đến phòng thí nghiệm thì đến đông đủ. Phía mười học sinh đang , chỉ một bạn nữ trông ngây ngô đáng yêu. Những còn đều là nam, Ôn Yểu chỉ quen mỗi Ôn Lĩnh. Đứng bục giảng là thầy Trương. Thầy Trương chú ý thấy ở cửa: "Ôn Yểu đến , mau ." Ôn Yểu chậm rãi bước , thầy Trương vỗ vỗ bàn thu hút sự chú ý của học sinh phía . Họ dừng động tác, ngẩng đầu lên. "Đây là bạn Ôn Yểu mới gia nhập đội tuyển Olympic Toán của chúng , bạn sẽ cùng học tập với ." Không tiếng vỗ tay chào đón nào. Trừ Ôn Lĩnh, bạn vẫn mặt cảm xúc, giữa bầu khí im lặng, chỉ giơ tay vỗ hai cái, tiếng vỗ tay vang lên lạch cạch. Chín còn lộ vẻ kinh ngạc, ai cũng Ôn Lĩnh thích chuyện, ngày thường đắm chìm trong thế giới riêng để bài, bao giờ giao lưu với ai. Sao hôm nay thế?

"Ôn Yểu, em và Ôn Lĩnh là...?"

Ôn Yểu nhớ cách giải thích của Mạnh Vân Kình để tránh phiền phức, liền học theo: "Chúng em là họ hàng ạ." Thầy Trương hiểu , hỏi thêm nữa, cả hai đều họ Ôn, chắc là em họ . "Vậy Ôn Yểu qua cùng bàn với Ôn Lĩnh ." Mười một , những khác đều đôi, chỉ bạn nữ ngây ngô và Ôn Lĩnh là mỗi chiếm một bàn lớn. Ôn Lĩnh thích cùng, nhưng bình thản Ôn Yểu về phía , từ chối, cúi đầu tiếp tục đề. Ôn Yểu quen với thái độ của , lạnh lùng cũng chẳng nhiệt tình.

"Nào, đây là đề thi hôm nay." Thầy Trương phát đề cho cô, đội tuyển chủ yếu là huấn luyện hệ thống, thường xuyên giảng lý thuyết. Ôn Yểu nhận đề, cúi đầu xem qua một lượt, vài phút bắt đầu loạch xoạch. Các bạn khác từ lúc cô đến giờ ai câu nào. Phòng thí nghiệm trạng thái ban đầu, cúi đầu bài, chỉ thấy tiếng ngòi b.út lướt giấy khẽ. Ôn Yểu hiểu rằng, những ở đây đều qua tuyển chọn gắt gao, học sinh đội tuyển Olympic Toán đều cao ngạo. Cô là thứ 11 đột ngột xuất hiện, cảm nhận sự bài xích mãnh liệt từ họ. Mà cũng chẳng cao ngạo gì, đại khái là trong mắt họ chỉ đề bài thôi.

Khi thầy Trương hô dừng b.út, Ôn Yểu cũng xong nét cuối cùng. Cô nhịn vươn vai một cái, thở phào nhẹ nhõm. Làm mấy câu Olympic Toán thế thật là thỏa mãn. Các bạn nam bàn luận về đề bài, vẫn ai bắt chuyện với cô, Ôn Lĩnh và bạn nữ ngây ngô tự thu dọn đồ đạc. Bước khỏi phòng thí nghiệm, Ôn Yểu lộ vẻ vui mừng. "Sao qua đây?" Mạnh Vân Kình đang cúi đầu tựa tường, đeo tai Bluetooth nhạc, thấy cô liền tự nhiên nhận lấy cặp sách của cô. "Đến đón cô." Ở phòng thí nghiệm ngó lơ nãy giờ, Ôn Yểu vô cùng cảm động. "Oa, quá, cháu trai nhỏ của ngoan thật đấy." Mạnh Vân Kình chút chê bai, đáp lời cô, xách hai cái túi bước nhanh phía . Ôn Yểu mỉm , nhanh chân đuổi theo .

Về đến nhà, canh bổ Lâm Lam phái mang tới cũng lúc giao đến. "Yểu Yểu ăn tối xong nhớ uống nhé, đại tẩu đặc biệt gửi tới đấy, dạo cháu học hành vất vả bồi bổ cho ." Lương Ngọc Hoa cô học cả ngày còn đến đội tuyển Olympic Toán, đến giờ mới về nhà, vẻ mặt đầy xót xa. "Vâng ạ," Ôn Yểu ngoan ngoãn đáp. Quay cô liền thè lưỡi, cô uống mấy ngày , mùi vị kỳ lạ lắm, cô chẳng thích chút nào. Mạnh Vân Kình khẩy, chút hả hê. sớm nổi nữa. Vì bữa tối, bà Lương ngoài dạo. Ôn Yểu bưng bát canh bổ đầy ắp, thong thả tiến gần. "Vân Kình, hôm nay tan học đợi mệt lắm đúng ?" Mạnh Vân Kình nhíu mày, cô đang tính toán gì. "Không mệt." "Cậu chắc chắn là mệt , tan học còn chơi bóng rổ nữa mà? Tiêu hao nhiều năng lượng thế bồi bổ chứ." Ôn Yểu đợi phản ứng, đưa bát canh cho . Mạnh Vân Kình nhận, lùi : " thật sự mệt, đây là đại tẩu đặc biệt hầm cho cô mà." Ôn Yểu bĩu môi, gì. Hắn đưa ngón trỏ dài lắc lắc: "Cô đây là một thi cả nhà vinh dự đấy." Ôn Yểu vẫn im lặng, buồn bã rũ mắt. Mạnh Vân Kình mềm lòng, nhưng vẫn nghiến răng : " cho cô , hôm nay nhất định giúp cô uống !" "Nga," Ôn Yểu giả vờ thất vọng thở dài, "Haiz, thôi , đại tẩu lòng như thế, dù khó uống cũng uống hết thôi." Cô múc một thìa đưa lên miệng, nhưng miệng chịu mở . Cuối cùng, vài đấu tranh tâm lý, cô hít một , nhắm mắt mở miệng. "Đợi, đợi ." Mạnh Vân Kình gằn từng chữ. Ôn Yểu mặt đổi sắc, trong lòng thầm , nhanh ch.óng dời thìa . Sợ đổi ý, cô đưa bát canh xa: "Cậu giúp uống ? Vậy nhanh lên nhé, tam tẩu sắp về ." Mạnh Vân Kình còn gì mà hiểu nữa, Tiểu cô cô nhà nắm thóp , đành nhận mệnh cầm lấy bát canh, ngửa đầu uống cạn. Mùi vị kỳ quái xộc lên não, mặt xanh mét. Hắn lau vệt nước bên môi: "Mạnh Vân Ế , cũng ." Hắn cho Ôn Yểu , đối xử với cô hề kém Mạnh Vân Ế. Ôn Yểu ngẩn ngơ. Mạnh Vân Kình đặt bát canh tay cô xoay lên lầu.

Đêm đó, Mạnh Vân Kình trằn trọc khó ngủ hơn khi. Cơ thể nảy lên một luồng khô nóng, thầm mắng một câu, canh bổ của đại tẩu là cái gì thế , chẳng bảo là bổ não ! Hắn bước phòng tắm, cả căn phòng yên tĩnh, chỉ tiếng nước chảy rào rào.

Loading...