Cưa Nhầm Bạn Trai, Được Chồng Như Ý - Chương 11: Cháu Gái Đánh Hơi Thấy Mùi 'gian Tình', Nữ Chính Tức Hộc Máu Vì Tin Nhắn Trong Mơ

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:12:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm nay mưa vẫn rơi xuống, nhưng tiếng sấm ngớt bên tai, lúc gần lúc xa, thỉnh thoảng một tiếng sấm nổ vang trời, dọa cho mấy con mèo ven đường chạy toán loạn.

Trịnh Thư Ý bước khỏi tòa nhà, một cơn gió cuốn theo lá rụng thổi qua, lạnh thấu xương.

Trời âm u kèm theo tiếng sấm càng tăng thêm sự lạnh lẽo, Trịnh Thư Ý hà , lặng lẽ quấn c.h.ặ.t khăn choàng cổ.

Từ đây cổng chính mấy trăm mét, tuy đèn đường chiếu sáng, nhưng Trịnh Thư Ý vẫn vô thức rảo bước nhanh hơn.

Đại lộ rộng rãi và trống trải, xe cộ qua cũng chướng ngại vật, liếc mắt một cái thể thấy đèn đường phía xa.

Dưới ánh đèn vàng rực, Trịnh Thư Ý thấy một phụ nữ tới từ phía đối diện.

ăn mặc khoa trương, áo khoác da lót lông xù màu đen, cộng thêm đôi giày cao gót nện xuống đất cộp cộp, trong tay xách một chiếc hộp da, khó để thu hút sự chú ý của khác.

Trịnh Thư Ý nheo mắt mấy , lập tức nhận đến là Tần Thời Nguyệt.

Gặp cô ở đây cũng gì ngạc nhiên, dù cũng là phú nhị đại, thể sống ở đây, cũng thể là đến tìm bạn bè thích.

Tần Thời Nguyệt gặp Trịnh Thư Ý ở đây thì chút bất ngờ.

đến gần hơn, cho đến khi hai chỉ còn cách hai mét, mới xác định lầm.

Khoảng cách chút lúng túng, giả vờ thấy mà thẳng qua cũng .

Đang lúc bối rối, ánh mắt Trịnh Thư Ý khóa c.h.ặ.t : “Trùng hợp thật, ở đây?”

“À…” Tần Thời Nguyệt vô thức trả lời, “ đến tìm .”

Thời tiết thật sự quá lạnh, Trịnh Thư Ý ý định đây tán gẫu với cô .

“Đêm nay rạng sáng thể sẽ mưa, ngày mai cô nhớ mang theo ô nhé.”

Dặn dò xong, hai gật đầu, mỗi về hướng của .

Tần Thời Nguyệt ba bước ngoảnh một , ngừng bóng lưng Trịnh Thư Ý, miệng lẩm bẩm.

“Sao cô ở đây…”

Nỗi nghi hoặc nhanh ch.óng gió lạnh thổi tan.

Đứng cửa nhà Thời Yến, Tần Thời Nguyệt ôm chiếc hộp da n.g.ự.c, nở một nụ nịnh nọt với tấm kính cửa, đang định bấm chuông thì đột nhiên sững , cụp mắt xuống, bày dáng vẻ mệt mỏi rã rời.

Không lâu , cửa tự động mở.

“Cậu út.” Tần Thời Nguyệt lê bước chân , “Cậu bận xong ạ?”

Không ai trả lời, Tần Thời Nguyệt nghển cổ quanh.

Phòng khách, hành lang, đều .

Người ?

Tiểu kiều kiều ?

Khắp nơi để dấu vết gì, chỉ bàn đặt một chiếc ly thủy tinh.

Tần Thời Nguyệt thị lực , liếc mắt một cái thấy vết son môi miệng ly.

Quả nhiên tiểu kiều kiều.

sững sờ một lúc, trong đầu đột nhiên nảy một ý nghĩ.

Vừa gặp Trịnh Thư Ý đường, là vì tối nay cô ở nhà Thời Yến ?

Hơn nữa mấy ngày nay cô thấy Trịnh Thư Ý vẫn luôn bản thảo phỏng vấn Thời Yến, cho nên hai hẳn là quen

“Cô đang gì đấy?”

Phía đột nhiên vang lên giọng của Thời Yến, Tần Thời Nguyệt giật , ôm chiếc hộp nhỏ lùi mấy bước.

Thời Yến từ trong phòng , tay cầm áo ngủ, thèm liếc Tần Thời Nguyệt một cái, thẳng về phía phòng tắm.

“Cậu út!” Tần Thời Nguyệt ôm hộp da lon ton chạy tới, “Cậu ở một ạ?”

Thời Yến dừng , thứ trong tay cô , hỏi: “Muộn thế về nhà ?”

“Cháu mang rượu đến cho .”

Tần Thời Nguyệt mở chiếc hộp , trưng bày thứ bên trong cho Thời Yến xem, “Cháu nghĩ nghĩ , chừng mấy ngày tới vẫn tăng ca, cũng thời gian, nên vội vàng mang đồ đến cho .”

Mang một chai rượu, tùy tiện sai ai đó là thể , cứ như thể cô bắt buộc tự tay .

Lời bán t.h.ả.m , Thời Yến mấy ngày nay quá nhiều , sớm miễn nhiễm.

“Để ở bên .” Thời Yến chỉ quầy rượu.

Tần Thời Nguyệt lập tức ân cần tới, ngay đó liền Thời Yến tiếp: “Sau đó về nhà .”

“…”

Đặt rượu xong, Tần Thời Nguyệt mặt mày ủ rũ chuẩn cuốn gói về phủ.

khi lướt qua Thời Yến, khóe mắt cô liếc thấy chiếc ly thủy tinh bàn, đầu óc kịp suy nghĩ, hỏi thẳng: “Cậu út, tối nay nhà khách ạ? Ai thế ạ?”

Tần Thời Nguyệt hỏi xong liền hối hận.

Qua lớp kính, cô thấy ánh mắt Thời Yến trầm xuống, biểu thị sự kiên nhẫn cạn kiệt.

“Cậu út nghỉ ngơi sớm ạ.”

Trước khi , Tần Thời Nguyệt còn quên bổ sung một câu, “Hôm nay cháu hơn 8 giờ mới tan , vẫn ăn cơm, cháu cũng về nhà ăn chút gì đây.”

Đợi cô khuất, ánh mắt Thời Yến mới từ từ dừng chiếc ly thủy tinh đó.

Miệng ly trong suốt lấp lánh, ánh đèn, một vệt hồng nhạt chút mơ hồ.

-

Đêm đó, mưa cuối cùng cũng rơi xuống khi Trịnh Thư Ý về đến nhà, cũng may là ướt.

Cô nhanh chân về phòng, cởi áo khoác, giường ngẩn một lúc.

Ngoài cửa sổ tiếng mưa rơi tí tách, cho trong nhà càng thêm yên tĩnh, khiến dễ dàng chìm một loại cảm xúc nào đó.

Đột nhiên, điện thoại vang lên một tiếng.

Trịnh Thư Ý lấy điện thoại , màn hình khóa hiện lên một thông báo tin nhắn WeChat mới.

Tim cô đột nhiên đập thịch một cái, suy nghĩ trở hơn nửa giờ .

Sau khi Thời Yến hỏi xong, cô trả lời thế nào nhỉ?

Có lẽ là lúc đó đầu óc chập mạch, cô chằm chằm : “Đây chẳng theo quy trình để tỏ chút tôn trọng với ngài ?”

Kết cục của câu đó là, Thời Yến hạ lệnh đuổi khách.

Trong tình huống , Trịnh Thư Ý đương nhiên sẽ ăn vạ chịu .

Cô nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc, lúc đến cửa, cô vẫy tay với Thời Yến đang bên cửa sổ.

“Thời tổng ngủ ngon.” Cô nghiêng đầu, mái tóc dài như thác nước buông xuống từ vai, “ về sẽ thêm WeChat của ngài nhé.”

Thời Yến lên tiếng, đầu , Trịnh Thư Ý từ xa.

Cách quá xa, Trịnh Thư Ý rõ ánh mắt của Thời Yến, vì thế quyết định sống trong thế giới tinh thần của .

“Lúc ngài buồn chán sẽ trò chuyện với ngài.”

cách chuyện.”

“Kiểu siêu nhiều sticker ạ.”

Cô thấy khóe miệng Thời Yến giật giật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cua-nham-ban-trai-duoc-chong-nhu-y/chuong-11-chau-gai-danh-hoi-thay-mui-gian-tinh-nu-chinh-tuc-hoc-mau-vi-tin-nhan-trong-mo.html.]

Giây tiếp theo, giơ tay, vớ lấy thứ gì đó chiếc bàn nhỏ.

Ngay đó, cánh cửa lưng Trịnh Thư Ý tự động mở .

Trịnh Thư Ý: “…”

Nụ của cô chỉ duy trì đến khoảnh khắc bước khỏi cổng.

Trên đường về nhà, tâm trạng của cô nặng nề.

lúc về đến nhà, cô suy nghĩ , cảm thấy tình hình thực cũng .

Ít nhất, Thời Yến cho cô theo đuổi mà!

Vậy cứ coi như ngầm đồng ý.

Và thông báo WeChat lúc , chính là tin nhắn xác nhận kết bạn của .

Thế là Trịnh Thư Ý cũng vội tắm, như thể thấy ánh rạng đông của thắng lợi, cô lăn một vòng giường, hưng phấn vuốt mở khóa màn hình.

Khoảnh khắc WeChat hiện , cô sững .

Ồ, lời mời kết bạn của Thời Yến, mà là tin nhắn của một bạn cùng phòng đại học.

Tất Nhược San: Ý Ý, chia tay với Nhạc Tinh Châu ?

Trịnh Thư Ý: Ừ.

Tất Nhược San: Sao ?

Trịnh Thư Ý: Dạo bận quá, để ý.

Trịnh Thư Ý: Sao ?

Tất Nhược San: Tớ thấy đăng ảnh chụp chung với một cô gái lên vòng bạn bè.

Trịnh Thư Ý im lặng một lúc.

Trịnh Thư Ý: Gửi tớ xem.

Tất Nhược San lập tức gửi ảnh cho cô.

Trong ảnh, hai nép , Tần Nhạc Chi c.ắ.n một chiếc thìa, ngón tay véo cằm Nhạc Tinh Châu, cả hai đều ngọt ngào.

Mưa càng lúc càng lớn, ào ào trút xuống, kèm theo tiếng sấm, như đ.â.m thủng cả bầu trời.

Khi Trịnh Thư Ý thoát khỏi bức ảnh, Tất Nhược San liên tiếp gửi cho cô vài tin nhắn.

Tất Nhược San: Tớ thấy cái dáng vẻ phi thể lúc của còn tưởng là một đàn ông hiếm đời chứ.

Tất Nhược San: Mẹ kiếp, kiếp, con nhỏ trông cũng thường thôi mà, ? Lúc đầu tớ còn tin , cứ tưởng là em gái gì đó?

Tất Nhược San: Thế giới thật ảo ma, bỏ một xinh như để tìm con nhỏ mặt mũi như thế ?

Thực công bằng mà , Tần Nhạc Chi trông , da trắng, mặt nhỏ, cằm nhọn, còn một đôi mắt phượng.

Nếu là khác, sẽ cảm thấy là một tiểu mỹ nữ thanh thuần.

Chỉ là trong mắt Tất Nhược San, bốn năm đại học ngày nào cũng một đại mỹ nhân rực rỡ như Trịnh Thư Ý, thì loại “món canh nhạt nhẽo” như Tần Nhạc Chi quả thực đáng .

Tất Nhược San: Sao hai chia tay?

Trịnh Thư Ý: Anh ngoại tình.

Tất Nhược San:?

Tất Nhược San: Cặp với con nhỏ ?

Trịnh Thư Ý: Ừ.

Tất Nhược San: Tớ thấy đầu óc vấn đề ?

Trịnh Thư Ý: Vì nhà con nhỏ tiền.

Tất Nhược San: À, đây là trèo cành cao biến thành phượng hoàng.

Tất Nhược San: Câu chuyện cho chúng , trai phượng hoàng là thể dây , niết bàn là niết bàn! Thiêu c.h.ế.t lúc nào !

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Tất Nhược San, đầu óc Trịnh Thư Ý ong ong.

chung kẻ thù, cảm xúc đó sẽ khuếch đại vô hạn.

dậy, nắm c.h.ặ.t điện thoại bình thở một lúc, đó mở danh bạ WeChat.

Nhìn một vòng, tin nhắn kết bạn của Thời Yến.

Được thôi.

chép điện thoại của Thời Yến, vẫn tìm thấy WeChat của .

Xem cài đặt thể thêm bạn bè qua điện thoại.

Trịnh Thư Ý nghiến răng, chỉ thể mở hộp thư mã xác nhận và tin nhắn rác, gửi cho Thời Yến một tin nhắn.

Trịnh Thư Ý: về đến nhà ạ ^_^

Trịnh Thư Ý: Thời tổng nghỉ ngơi ạ?

Cho đến khi tắm xong , hộp thư đến vẫn động tĩnh.

Đêm khuya, Trịnh Thư Ý một ý thức nào đó kéo tỉnh, mơ mơ màng màng tỉnh .

Cô đưa tay sờ lấy điện thoại gối, hé mắt mở tin nhắn xem, Thời Yến vẫn trả lời cô.

Hai mắt cô sắp mở nổi, khi điện thoại tuột khỏi lòng bàn tay, cũng ngủ .

Một lúc lâu , chiếc điện thoại bên gối cuối cùng cũng rung lên một cái.

Dù chỉ là một động tĩnh nhỏ như cũng Trịnh Thư Ý tỉnh giấc.

Mắt cô thật sự mở , chỉ hé một khe nhỏ, lấy điện thoại xem, là tin nhắn từ Thời Yến.

Trịnh Thư Ý mừng như điên mở tin nhắn.

Thời Yến:

TD

Trịnh Thư Ý từ từ mở to hai mắt, chằm chằm màn hình.

Một lúc lâu , cô mới hiểu đây là ý gì.

A a a Thời Yến ngài thần kinh !

Trịnh Thư Ý tức hộc m.á.u, dùng sức ném điện thoại .

Theo một tiếng “loảng xoảng”, Trịnh Thư Ý đột nhiên mở to mắt.

Trong bóng tối, cô chớp chớp mắt, dần dần thấy rõ ánh sáng xuyên qua rèm cửa.

Ý thức dần dần trở , cô đưa tay sờ gối.

Điện thoại vẫn còn đó.

Yên lặng, bất kỳ tin nhắn mới nào, khung trò chuyện với Thời Yến vẫn hồi âm.

Hóa chỉ là một giấc mơ.

Trịnh Thư Ý vẫn Thời Yến trong mơ cho tức chịu nổi.

Nửa đêm , mưa to tầm tã, một chiếc b.út ký khắc logo Ngân hàng Minh Dự bẻ gãy, ném chính xác thùng rác.

 

 

Loading...