Kể từ cuộc chuyện với Mục Hành, Thời An bắt đầu tập trung hơn việc rèn luyện bản . Cậu chỉ học ngôn ngữ và kiến thức hiện đại mà còn tự tìm hiểu về cách chiến đấu, sử dụng năng lượng nguyên thủy của rồng mặc dù ma lực theo định nghĩa của con . Cậu tập trung sự nhanh nhẹn, sức mạnh thể chất và khả năng cảm nhận môi trường xung quanh.
Mục Hành cũng giữ lời hứa. Hắn thi thoảng gửi cho Thời An những tài liệu về các dị vật, về Mê Cung Thất Lạc, và cả về những ma vật nguy hiểm. Hắn trực tiếp huấn luyện Thời An, nhưng những tài liệu cung cấp đều là những kiến thức quý giá, giúp cự long trong lốt nhanh ch.óng thích nghi với thế giới mới.
Tuy nhiên, Thời An vẫn cảm thấy khó chịu. Cậu thích sự giám sát của Mục Hành. Đôi khi, cảm thấy ánh mắt của cứ lướt qua , dò xét, nhưng hề biểu lộ cảm xúc. Điều đó khiến Thời An càng thêm bực bội.
Một tuần , học viện công bố một nhiệm vụ đặc biệt. Một nhóm thám hiểm lạc trong "Khu Rừng Huyễn Ảnh" – một khu vực dị giới nhỏ, thường xuyên xuất hiện các vết nứt gian, nơi ma vật thường xuyên tràn . Nhiệm vụ là tìm kiếm và giải cứu nhóm thám hiểm, đồng thời phong tỏa vết nứt gian. Đây là nhiệm vụ cấp S, thường dành cho những năng lực giả cấp cao, nhưng , học viện quyết định cử một nhóm hỗn hợp, bao gồm cả một học sinh ưu tú và một vài trưởng quan, để tăng cường kinh nghiệm thực chiến.
Không ngạc nhiên khi Mục Hành là dẫn đầu đoàn. Và Thời An, mặc dù là "phế vật" ma lực bằng 0, bất ngờ tên trong danh sách. Có lẽ, Mục Hành sắp xếp.
" cần sự bảo vệ của ," Thời An với Mục Hành khi họ chuẩn lên đường, giọng điệu chút khó chịu.
Mục Hành chỉ , đôi mắt xanh thẳm gợn sóng. "Đây là mệnh lệnh của học viện. Hơn nữa, em cần kinh nghiệm thực chiến." Hắn , , cho Thời An cơ hội phản đối.
Khu Rừng Huyễn Ảnh đúng như tên gọi của nó. Những cái cây cổ thụ vươn cao, tán lá rậm rạp che khuất ánh sáng mặt trời, tạo nên một gian u ám và đầy sương mù. Không khí đặc quánh mùi đất ẩm và mùi tanh nồng của ma vật.
Ngay khi bước rừng, nhóm gặp sự tấn công của một bầy quái vật cấp thấp. Các năng lực giả nhanh ch.óng triển khai ma lực, tạo những luồng năng lượng rực sáng xé tan màn đêm. Thời An, ma lực, chỉ thể dựa sự nhanh nhẹn và phản xạ vượt trội của rồng để né tránh và tìm cách phản công. Cậu sử dụng những hòn đá sắc nhọn, những cành cây gãy để tấn công điểm yếu của ma vật, gây sự bất ngờ cho cả đồng đội lẫn kẻ thù.
Mục Hành quan sát Thời An. Hắn thấy sự khéo léo và bản năng chiến đấu của , thứ thể học từ bất kỳ sách vở nào. Cậu ma lực, nhưng một thứ sức mạnh nguyên thủy khác, mạnh mẽ và khó lường.
Càng tiến sâu rừng, ma vật càng trở nên nguy hiểm. Một con "Huyễn Ảnh Sói" khổng lồ, khả năng tàng hình và tạo ảo ảnh, bất ngờ tấn công cả nhóm. Các năng lực giả phân tán bởi ảo ảnh, thể xác định vị trí thật của nó.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Thời An nhắm mắt . Cậu bằng mắt, mà cảm nhận bằng giác quan của rồng. Cậu cảm nhận luồng khí tức d.a.o động của con sói, sự đổi vi tế trong khí khi nó di chuyển.
"Bên ! Ba giờ!" Thời An hét lớn, chỉ về một điểm trống rỗng trong khí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cu-long-thuc-giac/chuong-5-nhiem-vu-dac-biet-va-su-gan-ket-bat-ngo.html.]
Mục Hành, với kinh nghiệm chiến đấu dày dặn, tin tưởng bản năng của Thời An. Hắn do dự, tung một đòn tấn công mạnh mẽ vị trí Thời An chỉ. Một luồng năng lượng băng giá bùng nổ, phá tan ảo ảnh và lộ thể thật của Huyễn Ảnh Sói.
Con sói gầm lên đau đớn, nhưng vẫn cố gắng phản công. Nó phóng một luồng năng lượng bóng tối về phía Thời An. Thời An kịp né. Trong khoảnh khắc đó, Mục Hành lao tới, che chắn cho . Luồng năng lượng tối đen đ.â.m thẳng vai , tạo một vết thương sâu.
"Trưởng quan!" Thời An thốt lên, trong lòng dâng lên một cảm giác lo lắng lạ lùng.
Mục Hành hề rên rỉ. Hắn giơ tay, một luồng ánh sáng bạc lóe lên, đông cứng con Huyễn Ảnh Sói tại chỗ. Rồi sang Thời An, ánh mắt lạnh lùng nhưng một sự ấm áp khó nhận .
"Em chứ?" hỏi.
Thời An gật đầu, trong lòng cảm thấy bối rối. Cậu ngờ Mục Hành liều bảo vệ .
Sau trận chiến, họ tìm thấy nhóm thám hiểm lạc, tất cả đều thương nhưng may mắn sống sót. Nhiệm vụ kết thúc thành công. Trên đường trở về học viện, Thời An Mục Hành, vết thương vai vẫn còn rỉ m.á.u.
"Tại … cứu ?" Thời An hỏi, giọng nhỏ xíu.
Mục Hành ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng mờ ảo chiếu sáng khu rừng. "Ta . Ta sẽ theo dõi em. Và bất cứ điều gì xảy với em."
Câu trả lời Thời An hài lòng. Cậu cảm thấy một sự gắn kết bất ngờ nảy sinh giữa và Mục Hành, một thứ cảm xúc mà từng trải qua trong hàng vạn năm sống của . Cậu, cự long lạnh lùng, đang dần cảm hóa bởi sự quan tâm của một đồ long giả.
Đêm đó, Thời An ngủ yên. Hình ảnh Mục Hành che chắn cho , vết thương vai , và ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy quan tâm, cứ lởn vởn trong tâm trí . Cậu bắt đầu nhận , Mục Hành chỉ là một "món đồ sưu tầm" quý giá. Hắn… thể còn hơn thế.
________________________________________