【Ký chủ, là nam chính 3, Ngài tuyệt đối bốc đồng. Chỉ khi hảo cảm của cả ba nam chính đạt 100 điểm, Ngài mới thể trở về .】
Suýt nữa thì quên, cũng là đối tượng công lược của : "Có thể đổi khác để công lược ?"
【Nhân vật thể đổi.】
Phen khó đây. Hứa Hữu vốn phản cảm và chán ghét , điểm hảo cảm chắc là âm 100 đấy chứ? Không nghĩ nữa, về nhà nghiên cứu tiếp, đến giờ tan sở của phận thuê .
Dọn dẹp xong đồ đạc, bước khỏi cửa đụng Chu Mặc Thần. nở một nụ : "Chào Sếp, em xin phép về ạ!"
"Nhân viên mà về sớm hơn cả Sếp ?"
là cái thói tư bản, ở cũng !
"Chu tổng, bây giờ là giờ tan tầm , em xin phép." Nói xong chạy biến phía thang máy, sốt ruột chờ thang máy lên.
Ngặt nỗi thang máy tới mà Chu Mặc Thần tới : "Quay tăng ca."
Cái gì hả! là bóc lột sức lao động mà!
"Sếp ơi, bây giờ là giờ nghỉ ạ." Giọng mang chút tủi , thực sự tăng ca chút nào, nhất là việc bên cạnh .
"Lương tăng ca gấp ba."
là: Không trâu ngựa thì tiền?
"Dạ, tiểu nhân tới ngay đây ạ!"
4.
Vạn ngờ tới, Sếp bắt một bản kế hoạch marketing cho sản phẩm mới, trọng điểm là kết hợp với hình tượng thương hiệu của Hứa Hữu để tuyên truyền! Đã còn bắt cuối tuần dẫn tới nhà để chụp ảnh quảng cáo hình ảnh nhân vật nữa chứ!!!
Thôi bỏ , lao động là vinh quang.
Sáng sớm cuối tuần, dẫn theo nhiếp ảnh gia tới nhà . Hứa Hữu thấy nở một nụ tà mị, cảm giác như tên nhóc thối đang ấp ủ âm mưu gì đó.
Quả nhiên trong lúc chụp ảnh chẳng yên chút nào. Nhiếp ảnh gia đột nhiên hô dừng, gọi giữa chừng để trao đổi: "Lâm giám đốc , chẳng sản phẩm mới mang hương vị gợi cảm, khiến tim đập rộn ràng ? Chụp thế thì Hứa Ảnh đế toát cảm giác đó!"
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
"Vậy theo thì chụp thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cong-luoc-dan-cac-nam-chinh/chuong-4.html.]
Nhiếp ảnh gia cũng thật thà, định gọi mấy cô gái xinh lên phối hợp. Hứa Hữu với ánh mắt đầy khó chịu: "Đây là chụp ảnh quảng cáo là chụp ảnh đồi trụy đấy?"
Nhiếp ảnh gia ấm ức: "Hứa Ảnh đế, nội hàm của sản phẩm mới mang hướng mập mờ, khiến tim đập nhanh, nên nhất định phối hợp mới ."
"Chuyện đó thì gì khó." Anh đột nhiên về phía , "Lâm giám đốc một chiếc sơ mi trắng đây phối hợp ."
ngẩn : " á?!"
Hứa Hữu thèm trả lời, chỉ đồng hồ : "Thời gian còn nhiều , trưa nay còn hoạt động khác ngay."
Nhiếp ảnh gia kéo kéo áo : "Lâm giám đốc ơi, nếu chụp thì e là Chu tổng sẽ nổi trận lôi đình mất."
Cực chẳng , đành quần áo để phối hợp. Vừa tạo dáng xong, vạn ngờ tới, tên Hứa Hữu cầm chai nước đổ thẳng lên .
tức đến đỏ cả mặt: "Anh!"
Anh đột nhiên áp sát , thậm chí thể thấy cả tiếng tim đập của . định lùi nhưng đôi chân cố định c.h.ặ.t chẽ. đầu cầu cứu Nhiếp ảnh gia, nào ngờ vỗ tay khen , giơ máy ảnh lên bấm tách tách liên hồi, mặc kệ sống c.h.ế.t của . Phen về công ty nhất định đòi tăng lương!
Kết thúc buổi chụp, Hứa Hữu đột nhiên nắm lấy cổ áo , ghé sát tai thì thầm: "Nghỉ việc , qua trợ lý cho ."
định phản bác thì thêm một câu: "Hôm nay em trông gợi cảm." Nói xong, lưng thẳng.
định mắng cho một trận, nhưng trong đầu vang lên tiếng của hệ thống:【Hảo cảm của Hứa Hữu cộng 30 điểm, hiện tại tích lũy 50 điểm.】
ngây . Cái tên Hứa Hữu thiện cảm với ? Anh vốn là đối thủ một mất một còn của mà! Chẳng lẽ tên thầm yêu bấy lâu nay, nên mới cố ý nhắm để gây chú ý ?!
Nghĩ đến đây rùng một cái. Nếu đúng là thì đáng sợ quá. Hiện tại trong ba thì chỉ Chu Mặc Thần là tăng điểm hảo cảm nào. Cái tên Chu Mặc Thần ghét đến thế ?
Thôi bỏ , vì về nhà, cái mặt cũng đành vứt !
Sáng sớm Chủ nhật, đến bệnh viện xếp hàng. Lượt khám của bác sĩ chuyên khoa Bùi Tuyên đúng là đông thật, may mà gọi điện đặt lịch , nếu cũng ngại chen ngang.
Đến lượt khám thì cũng gần trưa. Bùi Tuyên trực tiếp gọi đồ ăn bên ngoài, cả phần của . Anh bảo cùng ăn cơm trưa với , lát nữa đích sẽ đưa kiểm tra. thấy bên ngoài cũng vắng nên đồng ý ăn cùng . Ngặt nỗi, ngay lúc đang ăn thì nhiệm vụ kịch bản ập đến.
【Đề nghị Ký chủ đút cho Bùi Tuyên một miếng ớt đỏ. Thời gian nhiệm vụ 10 giây, thất bại sẽ chịu hình phạt kinh khủng!】
Cái đệch! 10 giây đành, còn bắt đút cho cái món ớt đỏ mà ghét nhất? Hệ thống, ngươi đúng là cái hố mà!
【Đếm ngược 5 giây cuối cùng...】