CON RỐI THỦY TINH - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-11-27 15:03:48
Lượt xem: 24
Chương 1: Chiếc Hộp Lấp Lánh Và Vết Nứt Đầu Tiên
“Mình mua cái .”
Giọng của Thẩm Lệ, bạn – luôn gu thẩm mỹ độc đáo và khả năng kiếm tiền vượt trội – vang lên đầy phấn khích, kéo khỏi dòng suy nghĩ về khoản nợ thẻ tín dụng sắp đến hạn.
Chúng đang ở khu chợ đồ cổ cũ kỹ, nơi ánh sáng lờ mờ phản chiếu lung linh hàng ngàn món đồ bụi bặm.
, Mạc Lan, là một nhân viên văn phòng quèn, luôn mơ về một cuộc sống rực rỡ nhưng chỉ đủ khả năng mua những món đồ giảm giá.
Còn Thẩm Lệ, cô là một kiến trúc sư trẻ tuổi, sở hữu căn hộ duplex tuổi ba mươi.
** “Căn hộ duplex” là kiểu căn hộ thông tầng trong chung cư, thường gồm 2 tầng (đôi khi 3 tầng), cầu thang bên trong nối liền. Đây là dạng căn hộ cao cấp, thiết kế giống một ngôi nhà thu nhỏ bên trong tòa nhà.
theo tay cô .
Trên một chiếc kệ gỗ mun trầy xước, giữa một đống dây chuyền bạc đen xỉn, là một chiếc hộp gỗ nhỏ, chạm khắc tinh xảo.
Bên trong, đặt lớp nhung đỏ ngả màu, là một con rối nhỏ bằng thủy tinh trong suốt.
Nó cao một gang tay, tạo hình một phụ nữ với những khớp nối mong manh và khuôn mặt vô cảm.
Điểm đặc biệt là đôi mắt: chúng từ hai viên đá thạch màu xám khói, chằm chằm , mang theo một vẻ lạnh lùng đến rợn .
“Con rối thủy tinh,” Thẩm Lệ lẩm bẩm, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua lớp thủy tinh mát lạnh.
“Nghe nó gọi là ‘Kẻ Phản Chiếu’ trong truyền thuyết dân gian cũ. Dù thì, nó quá, Mạc Lan . Mình nhất định mua.”
cố gắng nén cảm giác khó chịu.
Thẩm Lệ luôn như .
Thứ cô thích, cô sẽ , bất chấp giá cả.
, trong lòng, thấy một thoáng ghen tị nho nhỏ.
Lại là một món đồ đắt tiền nữa mà chỉ thể .
hôm nay, quyết tâm một điều gì đó khác biệt.
“Đừng ‘’ với ‘’ nữa, Thẩm Lệ. Chúng cùng mua ,” bất ngờ đề nghị, giọng run rẩy.
“Coi như là… quà kỷ niệm mười năm tình bạn của chúng . Chúng sẽ cùng giữ nó. Mỗi một nửa giá.”
Thẩm Lệ , đôi mắt sáng rực.
Cô hiểu rõ đang gặp khó khăn về tài chính.
“Cậu thật ?”
“Thật,” , cứng nhắc.
“Dù , hai đứa luôn chia sẻ thứ, đúng ? Một nửa là của , một nửa là của . Chiếc hộp cũng lớn, chúng thể đặt nó ở phòng khách chung.”
Thẩm Lệ hề ngần ngại.
Cô luôn là tin tưởng vô điều kiện.
Cô bật , ôm lấy .
“Tuyệt vời! Vậy là nó thuộc về hai đứa . Một món đồ cổ chung… thật lãng mạn!”
Khi chúng trả tiền, chủ cửa hàng, một bà lão với khuôn mặt nhăn nheo, chúng đầy bí hiểm, bằng một giọng khàn khàn:
“Con rối … nó đơn thuần là đồ cổ. Nó chỉ phản chiếu. Phản chiếu sự thật bên trong mỗi . Hãy cẩn thận với những gì các cô thực sự nghĩ.”
và Thẩm Lệ chỉ xòa, cho rằng đó là lời quảng cáo cũ kỹ.
Chúng mang “Con rối thủy tinh” về.
Thẩm Lệ đặt nó ngay ngắn kệ sách trong phòng khách căn hộ chung.
Khi đèn phòng bật lên, con rối như phát sáng, đôi mắt thạch xám khói của nó dường như chuyển động, quét qua căn phòng.
Sự xuất hiện của nó tạo một bầu khí trang nhã và bí ẩn, như thể thêm một thứ ba đang lặng lẽ quan sát.
Tối hôm đó, chúng xem phim, tâm trạng .
“Mình sắp thăng chức , Mạc Lan,” Thẩm Lệ một cách tình cờ.
“Giám đốc gợi ý về vị trí quản lý dự án mới. Lương gấp đôi hiện tại.”
Cô mỉm , một nụ rạng rỡ, đầy chân thành.
lạ , nụ đó khiến thấy khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-roi-thuy-tinh/chuong-1.html.]
Trong ánh đèn mờ, thấy con rối thủy tinh kệ.
Đôi mắt thạch của nó dường như phản chiếu ánh sáng lấp lánh, như thể nó đang… nhạo sự thất bại của .
, việc cật lực suốt năm năm, vẫn chỉ là một chuyên viên quèn.
Còn Thẩm Lệ, cô luôn dễ dàng đạt thứ.
“Chúc mừng ,” , cố gắng giọng vui vẻ.
“Tuyệt vời quá. nhớ nhé, khi là quản lý, đừng quên đứa bạn vẫn overtime để sống.”
Thẩm Lệ nhận sự châm chọc tinh tế của .
Cô chỉ lớn.
“Sao quên ! Có khi còn kéo về trợ lý cho . Thoát khỏi cái công ty cũ kỹ đó của .”
Cô vỗ vai .
Hành động , vốn dĩ là một sự sẻ chia, bỗng chốc trở thành một sự ban ơn, một sự thương hại trong tâm trí .
Làm trợ lý?
Cô đang hầu cho cô ư?
liếc con rối.
Lần , thề thấy một tia khinh miệt thoáng qua trong đôi mắt thủy tinh của nó.
“Không cần ,” đáp, giọng bất giác trở nên lạnh lùng.
“Mình vẫn hài lòng với công việc hiện tại. Mình dựa dẫm mãi.”
Thẩm Lệ lập tức nhận sự đổi trong giọng điệu của .
Cô cau mày.
“Mạc Lan, thế? Sao là ‘dựa dẫm’? Chúng là bạn mà. Giúp đỡ là chuyện đương nhiên.”
“Đương nhiên ?” thấy một luồng cảm xúc tăm tối đột nhiên dâng lên, một sự uất ức kìm nén từ lâu.
“Cậu luôn , nhưng chuyện đều do quyết định, do dẫn dắt. Cái gì cũng là của . Kể cả con rối , nếu , lẽ mua nó và đem về trưng trong phòng riêng , đúng ?”
Không khí đột ngột trở nên căng thẳng.
Những lời sắc lạnh , bao giờ nghĩ sẽ .
Chúng tuôn từ miệng một cách tự nhiên và tàn nhẫn.
Thẩm Lệ im lặng , khuôn mặt cô trắng bệch vì sốc.
“Mạc Lan, đang cái gì ? Cậu thật sự nghĩ sẽ thế ?”
cô , và vì thấy một bạn tổn thương, thấy một cô gái kiêu ngạo đang cố gắng che đậy ý đồ thật sự.
, cô chỉ ghen tị.
Cô kém cỏi hơn cô .
dậy, thẳng phòng ngủ của .
Trước khi đóng cửa, phòng khách một nữa.
Con rối thủy tinh vẫn ở đó.
bây giờ, cảm thấy như nó đang gật đầu đồng tình với , như thể nó đang thì thầm:
“ , cô đang giả vờ.”
tự nhủ, đây chỉ là một chút căng thẳng. Ngày mai chuyện sẽ .
trong đêm đó, thao thức.
nhớ đến nụ của Thẩm Lệ khi về việc thăng chức.
nhớ đến sự ‘sắp xếp’ của cô trong thứ.
Và nhớ đến ánh mắt vô cảm, nhưng đầy vẻ khinh miệt, của con rối thủy tinh.
Nó gì, nhưng sự im lặng của nó xác nhận suy nghĩ tăm tối nhất của .
nhắm mắt .
Vết nứt đầu tiên trong tình bạn mười năm của chúng , xuất hiện.
Và , lẽ là con rối, đang chuẩn nới rộng nó .