Chương 6
“Nếu hết, những thứ đó còn giữ ?”
“Hơn nữa, bạc đãi các ?”
“Lúc các kết hôn, nhà trai bỏ một xu, còn bù năm trăm vạn, cho cái thứ súc sinh công ty .”
“Tiền riêng cho Chu Hân cũng hai trăm vạn, chắc các lừa sạch chứ gì?”
“Còn đòi thẳng thắn? Thẳng thắn với các chính là khởi đầu của việc trắng tay!”
Chồng lúc cũng tức đến run .
“ ! Nếu sớm, chắc giờ chúng ngủ ngoài đường !”
“Các cút ngay cho ! Nhà chúng hoan nghênh các !”
…
Sắc mặt Chu Hân trắng bệch, Lâm Bân và đám của cũng chẳng khá hơn.
Đến lúc họ mới mất thứ gì.
giờ muộn .
Chu Hân còn đang ngây , Lâm Bân lập tức đổi thái độ, hạ cầu xin:
“Ba , là con hiểu chuyện. Vừa sắp thăng chức bay lên trời, tưởng xoay chuyển phận chủ .”
“Con công ty đó cũng là của ba . Giờ mới thực lực của ba là vực sâu con mãi mãi vượt qua .”
“Con lập tức về đổi họ cho con trai thành họ Chu, nó chính là cháu ruột nhà !”
Ngay cả cũng vội phụ họa:
“ đúng đúng, vốn đứa theo họ Chu . Là chúng mờ mắt nhất thời phát điên thôi. Thông gia đừng giận, đừng chấp nhặt chúng nhé!”
lạnh.
“Các đang nghĩ dù bây giờ đổi họ, nhưng đợi lấy tài sản nhà thì lớn lên nó vẫn là con các , tài sản vẫn trong tay các đúng ?”
“Xin giờ cần cháu ngoại nữa, cần cháu nội. Sau con trai sẽ sinh, cần phiền các .”
Chu Thần cũng thản nhiên chen một câu:
“ đó. Sau con sinh cho ba con mười đứa tám đứa, đáp ứng chính sách quốc gia cho ở nhà chơi với ba , dù nhà con nuôi nổi.”
Sắc mặt Chu Hân trắng thêm nữa, lóe lên vẻ phẫn nộ.
“Thứ con hoang như mày dựa lấy đồ nhà tao? Chưa đến lượt mày sinh cháu cho nhà tao !”
Chu Thần nó, ánh mắt phức tạp.
“Đây là đầu chúng gặp . Trong tưởng tượng của em, chị em ít nhất cũng sẽ đến mức thèm nhận , càng đến mức chị ghét em như .”
“Chị , vì để ý cảm xúc của chị, ba chỉ thể lén nuôi em ở nước ngoài suốt mười bảy năm. Em từng đặt chân ở nhà một .”
“Ở nước ngoài em dù sống , nhưng thể lộ diện, em chỉ thể cái bóng của chị.”
“Ba khi nào chị chấp nhận , đó sẽ là lúc em bước ánh sáng.”
“Em nghĩ chuyện thành thế . Người chị em mong đợi xuất hiện và sẽ bao giờ xuất hiện nữa.”
“Các . Đừng ép chúng báo cảnh sát.”
…
Chu Hân nhục giận, trừng mắt Chu Thần như nuốt sống nó.
Ngược , Chu Thần hề sợ hãi, bình thản đón ánh đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-re-toan-nuot-tron-gia-san-nha-toi-toi-don-con-trai-ut-ve/chuong-6.html.]
Hai khuôn mặt giống , đang giương mắt đối đầu.
Lâm Bân và đám của thì cuống cuồng đến phát điên, liên tục xin chúng , liên tục hối hận cầu xin tha thứ.
Thậm chí còn kéo Chu Hân quỳ xuống mặt chúng , cầu xin cho họ một cơ hội.
“Ba , xin ba cho chúng con một cơ hội . Sau chúng con tuyệt đối tự ý quyết định nữa.”
Chu Hân vẫn cố chấp chịu mở miệng.
lạnh lùng ném xuống một câu:
“Không cần. Cơ hội sẽ bao giờ nữa.”
Rồi bảo Bà Trương đóng cổng lớn.
Bọn họ chậm chạp chịu rời , tưởng rằng cứ quỳ mãi sẽ cầu chúng tha thứ.
Đáng tiếc chúng từ cửa lên chiếc Maybach rời .
dẫn Chu Thần quen khu vực xung quanh, ăn uống vui chơi, đến gần nửa đêm mới về.
Bà Trương bọn họ quỳ đến bảy tám giờ tối mới phát hiện gì đó thì mới dậy rời .
Lúc nào cũng khập khiễng.
Từ hôm đó trở , ngày nào họ cũng đến, dùng đủ cách cầu xin một cơ hội.
chúng hề mềm lòng.
Vì họ thật sự sai, chỉ là thấy tiền nên đ.á.n.h cược một phen.
Cược thắng thì cả đời lo ăn mặc nữa.
Thấy chúng vẫn chịu tha thứ, Lâm Bân thậm chí còn cùng Chu Hân diễn khổ nhục kế, định giả ly hôn để lừa .
Hôm đó Chu Hân Lâm Bân đ.á.n.h, chạy tới biệt thự lóc với :
“Mẹ, con . Mẹ chịu nhận con, họ liền thấy con vô dụng, ngày nào cũng đ.á.n.h mắng con, con thật sự chịu hết nổi .”
“Mẹ thể nhận con ? Con thể ly hôn, hai đứa trẻ con đều mang về. Như để hai đứa theo họ nhà , rời khỏi cả nhà của họ.”
…
nó.
Nhìn lâu.
Cho đến khi mặt nó thoáng qua vẻ chột , mới lên tiếng:
“Được thôi. Con lập tức ly hôn với Lâm Bân. hai đứa trẻ nhận gen nhà họ yên tâm lắm.”
“Chỉ cần con ly hôn, cần con cái, theo ba nước ngoài nữa thì sẽ nhận con gái .”
“Mẹ sẽ để con nước ngoài tiếp tục nâng cao bản , gặp phù hợp thì thể tái hôn. Có ba chọn giúp, chắc chắn là hôn nhân môn đăng hộ đối .”
“Thế nào? Nếu thấy thì về ly hôn .”
“Còn nếu chỉ định lừa , mang hai đứa trẻ về , lâu dần cả nhà họ bám sang thì thể nào.”
“Hai con đường. Con tự chọn .”
Nó trầm ngâm lâu rời .
Giọng Chu Thần bỗng vang lên lưng :
“Mẹ, nghĩ chị sẽ chọn ly hôn ?”
“Nếu chị thật sự , con thể đưa chị nước ngoài, ở bên chị vượt qua giai đoạn khó khăn .”