“Vâng, xin hỏi tìm vị nào ạ?” Lễ tân lấy bảng đăng ký.
Vương Thúy Hoa : “Trương Tam.”
Lễ tân hình nửa giây.
Vương Thúy Hoa bổ sung: “Anh , sẽ đến.”
“Vâng để liên hệ với thư ký của Trương tổng một chút. Cô xưng hô thế nào ạ?” Lễ tân cầm điện thoại lên.
“Vương Thúy Hoa.”
Lễ tân hình nửa giây, dường như chắc đây trò đùa dai , cuối cùng ánh mắt thành khẩn của Vương Thúy Hoa, vẫn gọi điện thoại.
Thư ký nhanh chạy bước nhỏ tới, cung kính : “Vương tiểu thư, Trương tổng bảo đưa cô đến phòng nghỉ một lát, ngài đến ngay.”
Nhân viên qua đều dựng đôi tai hóng hớt.
Vương Thúy Hoa cúi đầu theo thư ký về phía thang máy. “Anh đang họp?”
“Không .” Thư ký vội vàng phủ nhận: “Ngài đang xe, vẫn đến công ty . Trương tổng hôm qua chút việc riêng, khỏi thành một ngày, sáng nay mới bay về...”
Ra khỏi thành?
. Kiếp , cô từng trong lúc chuyện phiếm, kể kể quá khứ của , nhắc đến ít thông tin quan trọng.
Trong những thông tin quan trọng đó... bao gồm ngày xuyên sách ?
Anh tình cờ nhớ kỹ ?
Vương Thúy Hoa thả chậm bước chân, cố gắng duy trì giọng bình tĩnh, hỏi: “Có thể tiết lộ Trương tổng hôm qua ?”
Thư ký do dự: “Cái ...”
“Đến cửa nhà em.” Phía trả lời.
Mọi ồn ào trở về tĩnh lặng.
Giống như cơn bão tiếng động cuốn qua, thư ký bên cạnh, nhân viên qua , bộ biến mất tăm tích. Tòa nhà cao tầng và đường phố dần bốc , chân trải một màu trắng thuần khiết vô tận.
Trong vũ trụ trống rỗng, về phía cô, bất lực. “Ngồi ngoài cửa đợi cả đêm, hoa ôm tay héo hết cả .”
…
Mấy tiếng , nhà Trương tổng.
“Lần nữa nhé?”
“Không , nghỉ tí...”
“Được thôi.” Trương tổng trẻ trung khỏe mạnh huyết khí phương cương xoay , xuống bên cạnh Vương Thúy Hoa, tay nghịch tóc cô.
Vương Thúy Hoa nhắm mắt nắm lấy tay . “Em nhiều câu hỏi hỏi để em sắp xếp ...”
“Khéo quá, cũng một câu hỏi.”
“Vậy .”
Trương Tam trầm một tiếng. “Đêm qua em về nhà?”
“Về , nhớ mật mã khóa cửa nên sang nhà bố . Chắc em mới đến nên bỏ lỡ .” Vương Thúy Hoa cau mày chọc chọc mu bàn tay :
“Sao cứ ngốc nghếch đợi thế, gọi điện cho em?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-ra-the-thong-gi-nua-thanh-ha-the-thong-2026/ngoai-truyen-1-tuong-phung-ha-tat-tung-quen-biet-4.html.]
“Muốn gặp mặt trực tiếp cho em bất ngờ mà. Anh còn lên kế hoạch , gặp xong đưa em lên máy bay nghỉ dưỡng luôn, thể hiện phong thái tổng tài bá đạo.”
Vương Thúy Hoa dở dở . “Tổng tài bá đạo, mạng chẳng tìm thấy thông tin gì về thế?”
“Im lặng phát đại tài đó, em hiểu ? Anh về năm 2016, trong lòng tính toán, em tiết lộ hết những sự kiện lớn trong mười năm tới cho , tương đương với việc bật h.a.c.k cho nha. mà nhiều quyết sách doanh nghiệp mà tiện giải thích với , nhỡ tương lai, chẳng phiền phức ? Chỉ thể khiêm tốn khiêm tốn thôi. Trên mạng tí thông tin gì đều xóa hết .”
“Anh sợ em tìm thấy ?”
“Vốn dĩ định để em tìm... Anh , chỉ cần còn một thở, nhất định sẽ mặt em.”
Vương Thúy Hoa nghiêng đầu , gần như tham lam dùng ánh mắt phác họa đôi mắt .
Trương Tam dường như cảm nhận gì đó, ý nhạt vài phần. “Em bao lâu gặp ?”
“Em là c.h.ế.t già đấy.” Giọng cô mang vẻ tang thương.
“A...” Hắn gật đầu: “Thế thì lâu thật. Còn dài hơn mười năm của nhiều.”
Cô gì.
Yết hầu Trương Tam chuyển động một cái.
Bỗng nhiên, như chịu nổi nữa tự thú nhận. “Anh từng nghĩ, nghĩ đến việc ở bên em sớm hơn. Cấp ba, hoặc đại học, thể thi trường của em, bắt chuyện với em, quấn lấy em bắt em hẹn hò. Chúng thể một đôi tình nhân bình thường, đến năm 2026, chúng chắc chắn kết hôn .”
“Anh cách ông trời chọn , lẽ khi quỹ đạo cuộc đời em đổi sẽ hút cuốn sách đó nữa cũng sẽ chịu khổ một kiếp đó, biến thành kẻ dị loài giống như .
“Anh thậm chí đến thành phố của em từ xa trộm em mấy . Lần nào cũng chỉ thiếu chút xíu nữa là nhịn chuyện với em .”
“ hồi tưởng lâu, chúng từng về chủ đề , Vãn Âm. Anh từng hỏi em, nếu sự lựa chọn, liệu bỏ qua thế giới đó, bỏ qua những bạn và đó, những phong ba hiểm trở, công lao vĩ đại, hào tình vạn trượng đó ...”
Trong mắt phản chiếu ánh đèn ấm áp, cô dịu dàng mà thương cảm.
“Nghĩ nghĩ , dám quyết định em. Bởi vì câu chuyện của em, cũng chỉ tham gia một nửa. sợ chọn sai, sợ ngoài , em ở thế giới đó sống mà cách nào ...”
“Thực sự do dự nhiều năm. Mỗi năm đều cuốn ‘Xuyên Sách: Sủng Phi Của Ác Ma’ rách nát đó một như một độc giả trung thành . Kết quả, trơ mắt nó hết thời, chìm nghỉm mạng, một năm một năm, còn ai nhắc đến nữa.”
“Anh bắt đầu nghi ngờ hết thời đến thế, em nhận đề xuất năm 2026 chứ? Lúc đó cũng coi như là một tổng tài kha khá , bèn nhờ tìm phụ trách nền tảng dò hỏi về cuốn sách .”
“Kết quả đối phương hiểu lầm, tưởng mua bản quyền, tâng bốc lên tận trời còn cái gì mà nếu lên phim, nền tảng chắc chắn sẽ phối hợp tuyên truyền, cho vị trí đề xuất nhất.”
“Lúc đó cũng tại , trong cõi u minh đột nhiên hiểu .
“Hóa để em bước thế giới đó, vẫn là .”
Thời gian và gian đảo lộn, cuốn theo duyên pháp mơ hồ của nhân gian, hợp thành một dòng lũ nhân quả.
Khi cô một già trong sách, đang cô độc lớn lên ngoài sách.
Như thể sự chờ đợi chỉ vì khoảnh khắc , hai linh hồn già cỗi lặng lẽ trong xác trẻ trung.
Trên đỉnh đầu họ tám nghìn mét, gió lớn vẫn ngừng thổi.
Mây trôi tan hết, trăng sáng tròn đầy.
Vương Thúy Hoa giơ tay lau khóe mắt, : “Câu chuyện đó, em từ từ kể cho .”
“Được.”
“Bắt đầu từ nhỉ...”
“Cây đào bên cửa sổ đó nở hoa ?”
“Nở , năm thứ hai nở còn kết quả nữa cơ.”
[HẾT]