Con Đường Tu Luyện Gian Nan Của Nữ Tu Cỏ Rác - Chương 81: Luyện Khí Học Đồ

Cập nhật lúc: 2026-05-01 13:11:50
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu Hàm cũng quá nản lòng, việc nhổ cỏ 50 linh châu một ngày nàng còn qua, nàng tin, một tiên thành lớn như , nàng tìm một công việc để kiếm sống.

 

Trên đường đến T.ử Tiêu Thành, nàng hỏi thăm của thương đội về nơi công bố nhiệm vụ ở T.ử Tiêu Thành.

 

Biết T.ử Tiêu Thành mấy điểm công bố nhiệm vụ, nàng càng yên tâm hơn nhiều.

 

Thế là nàng cũng trì hoãn, trực tiếp tìm đến điểm công bố nhiệm vụ gần nhất.

 

Khi qua một cửa hàng bán pháp khí, Tiêu Hàm một tấm biển gỗ đặt cửa hàng thu hút.

 

Trên tấm biển gỗ : Tuyển luyện khí học đồ, bao hai bữa ăn, mỗi tháng trả một trăm linh thạch tiền lương.

 

Tiêu Hàm: Ý gì đây? Làm học đồ nộp học phí, còn lương nữa ?

 

Thật giả ?

 

Lúc , một tu sĩ Luyện Khí trung niên qua, cũng chậm liếc tấm biển gỗ, biểu cảm gì tiếp tục về phía .

 

Tiêu Hàm vội vàng gọi , “Vị đạo hữu , xin hỏi ngài một chút, tấm biển tuyển luyện khí học đồ, một trăm linh thạch là học phí mỗi tháng đồ nộp, đồ còn lương?”

 

Tu sĩ trung niên nàng một cái, kiên nhẫn giải thích một câu, “Đây là phường luyện khí tuyển thợ học việc, một trăm linh thạch là lương cho học đồ, học phí.”

 

Tiêu Hàm lộ vẻ vui mừng : “Đây là thật ? Học nghề nộp học phí, còn thể nhận tiền?”

 

Tu sĩ trung niên bộ dạng ngây thơ đơn thuần của nàng, quyết định việc thiện một , nhắc nhở: “Đừng nghĩ quá , loại học đồ , mười năm tám năm thì học bản lĩnh thật sự gì , cho cô tiền là vì cô mỗi ngày ngừng việc.”

 

Nói xong, tu sĩ trung niên cảm thấy cũng một việc , Tiêu Hàm mặt một cái, tâm trạng rời .

 

Nào ngờ tu sĩ trung niên , Tiêu Hàm ngược càng hứng thú hơn.

 

Khi còn ở Phúc Nguyên Thành, nàng lấy một cuốn sách nhập môn luyện khí từ chỗ Tiền Vạn Sơn để xem, từng lúc còn tự sắm một ít dụng cụ luyện khí, thử luyện chế một vài công cụ đơn giản.

 

Chỉ là lúc đó tu vi của nàng thấp, cũng tiền dư để sắm sửa dụng cụ, vì tâm nguyện vẫn luôn đè nén trong lòng.

 

Bây giờ, một cơ hội để học luyện khí miễn phí, còn thể nhận lương đang ở ngay mắt, hơn nữa còn là thật, nàng thể động lòng.

 

Còn về việc tu sĩ trung niên ngừng việc, điều nàng sợ. Con nhà nghèo, nếu ngay cả ưu điểm cơ bản nhất là chịu thương chịu khó cũng , thì còn chỗ nào để vững?

 

Lương mỗi tháng một trăm linh thạch, trừ tiền thuê nhà, còn bảy mươi linh thạch. Hơn nữa phường luyện khí còn bao ăn, nàng tiết kiệm cả chi phí sinh hoạt, cái hề kém hơn thoại bản chút nào.

 

Tiêu Hàm lập tức trong cửa hàng.

 

Trông coi cửa hàng là một tu sĩ trẻ hai mươi mấy tuổi, trông vẻ là tiểu nhị của tiệm.

 

Thấy Tiêu Hàm , lập tức tiến lên chào hỏi: “Khách nhân mua pháp khí, đặt ?”

 

Tiêu Hàm lắc đầu, chỉ tấm biển gỗ ngoài cửa, “Ở đây tuyển luyện khí học đồ ?”

 

“Là khách nhân ngài học đồ?” Tiểu nhị liếc Tiêu Hàm một cái, hỏi.

 

Tiêu Hàm gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-duong-tu-luyen-gian-nan-cua-nu-tu-co-rac/chuong-81-luyen-khi-hoc-do.html.]

 

Tiểu nhị nàng một cái, chút ngập ngừng, cuối cùng : “Ngài đợi một chút, gọi chưởng quầy .”

 

Rồi chạy về phía sân của cửa hàng.

 

Không lâu , một lão tu sĩ theo tiểu nhị từ sân .

 

Lão chưởng quầy liếc Tiêu Hàm một cái, do dự một chút, vẫn : “Vị đạo hữu , nếu học đồ của Bách Luyện Luyện Khí Phường chúng , ít nhất cũng ký khế ước ba năm.”

 

Tiêu Hàm cũng lo lừa, bèn hỏi: “Phường luyện khí ở trong T.ử Tiêu Thành ?”

 

Lão chưởng quầy : “Đương nhiên là ở trong thành . T.ử Tiêu Thành chỉ Địa Hỏa Phong địa hỏa, bộ phường luyện đan, phường luyện khí trong thành đều ở đó, phường luyện khí của chúng tự nhiên cũng ngoại lệ.”

 

Tiêu Hàm hỏi, “Vậy bao hai bữa ăn, học đồ mỗi tháng một trăm linh thạch tiền lương, cũng là thật?”

 

Lão chưởng quầy chút vui : “Bách Luyện Luyện Khí Phường chúng , là một trong những phường luyện khí lớn nhất nhì T.ử Tiêu Thành , điều kiện tấm biển gỗ bên ngoài, còn thể là giả ?”

 

Tiêu Hàm gượng: “Vậy ngài xem, thể học đồ ?”

 

Lão chưởng quầy sớm cảm ứng tu vi của nàng, lúc : “Tu vi của cô cũng đạt đến tiêu chuẩn nhận đồ thấp nhất, chỉ là những điều , khi ký khế ước, chúng sẽ dạy cô bản lĩnh luyện khí thật sự, tự nhiên thể để cô , một khi vi phạm khế ước, sẽ phạt nặng.”

 

Tiêu Hàm : “Được, .”

 

Bất kể là ở cổ đại hiện đại, học một nghề, dễ dàng như .

 

Thời gian ba năm cũng tính là dài, nếu ở trong đó thật sự học bản lĩnh gì, thì cũng chỉ là vất vả ba năm mà thôi. Tu vi của thấp, đối với T.ử Tiêu Thành cũng quen thuộc, công việc để quá độ một chút, đợi quen thuộc với tình hình ở đây, ba năm tìm công việc kiếm tiền phù hợp cũng .

 

Lão chưởng quầy để Tiêu Hàm ký khế ước ngay, mà đưa nàng đến Bách Luyện Luyện Khí Phường ở Địa Hỏa Phong, để nàng tham quan một lượt.

 

Đương nhiên, những gì Tiêu Hàm thấy, đều là những gì lão chưởng quầy nàng thấy.

 

Ví dụ như phòng trưng bày pháp khí.

 

Nơi đó đặt một là pháp khí khách hàng đặt , một là pháp khí chuẩn mang cửa hàng bán.

 

Các loại pháp khí với đủ loại công năng, sự giới thiệu của lão chưởng quầy, khiến Tiêu Hàm mở rộng tầm mắt, cũng vô cùng động lòng. Lão chưởng quầy chỉ một pháp khí hình giỏ hoa, bên trong còn đặt năm đóa hoa vàng : “Đây là một pháp khí do cháu gái ruột của gia chủ Tôn gia, một gia tộc tu tiên, đặt , thuộc loại pháp khí bộ t.ử mẫu, chỉ riêng phí luyện chế cần ba nghìn linh thạch. Đây cũng là tay nghề của một vị luyện khí cung phụng tam giai của phường luyện khí chúng .

 

Ông cũng bắt đầu từ học đồ, nay trở thành cung phụng của phường luyện khí chúng , phí luyện chế pháp khí, ông bảy phần, phường luyện khí chúng chỉ thu ba phần, cách khác, luyện chế món pháp khí giỏ hoa , ông mất mười ngày, thu về hai nghìn một trăm linh thạch.

 

Trở thành luyện khí sư, nguy hiểm gì, khác tôn trọng, chẳng hơn nhiều so với những tu sĩ khỏi thành săn b.ắ.n, lấy mạng kiếm linh thạch ?”

 

Tiêu Hàm ngoài gật đầu , còn thể gì nữa. Bởi vì nàng cũng ôm hy vọng một ngày nào đó khi xuất sư, thể dựa nghề để kiếm cơm. Vì , chiếc bánh vẽ mà lão chưởng quầy vẽ , nàng tự nhiên động lòng.

 

Chỉ là lão chưởng quầy , vị cung phụng , vật lộn cả nửa đời mới ngày hôm nay.

 

Bây giờ dù thể kiếm linh thạch thì , giống như Viên bà bà, Trúc Cơ vô vọng .

 

Lão chưởng quầy dẫn nàng dạo một vòng bên ngoài phòng việc của mấy vị đại sư phụ luyện khí, để phiền các đại sư phụ đang việc, thể tùy tiện phòng việc, Tiêu Hàm cũng chỉ tiếng động bên ngoài.

 

Lão chưởng quầy lải nhải một lượt về việc học đồ, tốn tiền mà thể học những bản lĩnh gì, tăng thêm những kiến thức nào, lúc mới dẫn Tiêu Hàm đến mặt chủ quản của phường luyện khí, để Tiêu Hàm ký khế ước.

 

 

Loading...