Con Đường Tu Luyện Gian Nan Của Nữ Tu Cỏ Rác - Chương 781: Có chỗ dựa đúng là tốt

Cập nhật lúc: 2026-05-01 22:07:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hiếm khi hôm nay dạo phố, Ba Đậu tự nhiên là cao hứng bừng bừng theo Tiêu Hàm ngoài.

 

Hoàn rằng, một thằng nhóc nào đó, ngoài thấy nó, gọi Ba gia Ba gia một lúc lâu.

 

Tiêu Hàm dẫn theo Ba Đậu, thẳng đến Toàn Phù Các phố Tây Phượng.

 

Thiên Phù Thành là tiên thành nổi tiếng về bùa chú, nhiều cửa hàng bán phù lục, tự nhiên sẽ đến đây nhập hàng.

 

các cửa tiệm phù lục đường phố Thiên Phù Thành, phần lớn đều kinh doanh cả bán buôn lẫn bán lẻ.

 

Toàn Phù Các dám dùng chữ "Toàn" trong tên cửa tiệm, tự nhiên là vì các loại phù lục trong tiệm vô cùng đầy đủ. Nơi chỉ bán các loại phù lục, phù văn, mà còn bán các loại phù chỉ, phù mặc, phù b.út cùng với các loại nguyên vật liệu chế tác phù chỉ.

 

Tiêu Hàm bước trong tiệm, đúng lúc một phục vụ tiếp xong khách. Thấy khách mới đến, lập tức bước nhanh tới chào hỏi: “Khách quan cần mua gì ạ?”

 

Tiêu Hàm: “Ta là một Phù sư, tìm chưởng quầy của các ngươi để bán phù lục.”

 

Người phục vụ lập tức dẫn Tiêu Hàm một phòng khách nhỏ chuyên dùng để bàn chuyện ăn ở bên trong cửa tiệm.

 

Chưởng quầy của Toàn Phù Các là một lão giả cảnh giới Kim Tiên, ông mới tiếp đãi xong một thương khách mua buôn phù lục, một mối ăn lớn, lúc đang tâm tình vui vẻ uống thư giãn.

 

Người phục vụ dẫn Tiêu Hàm , xong mục đích Tiêu Hàm đến đây gì, đó liền lui ngoài.

 

Tiêu Hàm hành một lễ vãn bối với vị chưởng quầy cảnh giới Kim Tiên , đó lấy huy chương Phù sư tam phẩm của , cho đối phương kiểm tra.

 

“Tiền bối, ở đây thu mua phù lục, vãn bối vẽ một ít Ly Hỏa Kim Ô Phù tam phẩm, cho ngài xem thử.”

 

Lão chưởng quầy Tiêu Hàm đến bán phù lục, lập tức nhớ tới chuyện đặc biệt đến dặn dò, liền cẩn thận đ.á.n.h giá Tiêu Hàm một phen.

 

Ừm, giống hệt nữ tu trong lưu ảnh, xem chính là cô .

 

Ông nở nụ hòa ái : “Những thứ ngươi bán đều là Ly Hỏa Kim Ô Phù ?”

 

Tiêu Hàm gật đầu: “ .”

 

Lão chưởng quầy lập tức lộ vẻ mặt tiếc nuối : “Rất đáng tiếc a, Ly Hỏa Kim Ô Phù chúng thu mua quá nhiều , tạm thời cần loại phù lục nữa.”

 

Tiêu Hàm lập tức cảm thấy vô cùng thất vọng.

 

Cô vội hỏi: “Vậy chỗ ngài đang thiếu phù lục gì? Ta thể về vẽ mang tới.”

 

Lão chưởng quầy khựng một chút, đó : “Phù lục cấp thấp tạm thời đều cần nữa, hiện tại cần đều là phù lục tứ giai trở lên.”

 

Tiêu Hàm nhớ tới trong nhẫn trữ vật của vẫn còn ba tấm Phá Cấm Phù, vội lấy : “Ba tấm Phá Cấm Phù , ngài cần ?”

 

Sắc mặt lão chưởng quầy cứng đờ, nhận lấy Phá Cấm Phù xem thử, đó : “Phá Cấm Phù vẽ tính là thượng phẩm a, nếu ngươi thật sự bán, thể thu mua cho ngươi với giá bốn trăm năm mươi tiên thạch một tấm.”

 

Thực ông chỉ tiện miệng tìm một cái cớ, bởi vì Phá Cấm Phù của Tiêu Hàm tuy tính là mỹ, nhưng cũng đáp ứng tiêu chuẩn của phù lục tứ phẩm.

 

Bốn trăm năm mươi tiên thạch một tấm? Cái giá ngoài dự liệu của Tiêu Hàm.

 

Giá thu mua thấp như , cho dù cô đột phá tỷ lệ thành công vẽ Phá Cấm Phù lên năm thành, thì cũng kiếm tiền a.

 

Giá thu mua quả thực thấp, Tiêu Hàm suy nghĩ một chút, vẫn quyết định bán nữa.

 

Hay là tích cóp thêm một chút phù lục, xem tiên thành nào thể bày sạp bán, dứt khoát tự bày sạp bán cho xong.

 

Cô thu hồi phù lục, thở dài : “Cái giá , chẳng qua chỉ bằng giá vốn để vẽ một tấm phù lục mà thôi, bỏ , vẫn nên giữ tự dùng , phiền tiền bối .”

 

Nói xong, xoay chuẩn rời .

 

Vừa hai bước, liền đụng mặt một .

 

Hai gặp , đôi bên đều sửng sốt.

 

Lão chưởng quầy thấy tới, lập tức hai mắt sáng ngời, nhiệt tình chào hỏi: “Công t.ử đến a, mau mời !”

 

Cửu Hoa công t.ử gật đầu với lão chưởng quầy, đó về phía Tiêu Hàm: “Ngươi tới đây gì?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-duong-tu-luyen-gian-nan-cua-nu-tu-co-rac/chuong-781-co-cho-dua-dung-la-tot.html.]

Tiêu Hàm hành lễ: “Vãn bối vẽ một ít phù lục mang tới đây bán, nhưng chưởng quầy tạm thời cần.”

 

Cửu Hoa về phía chưởng quầy, nghi hoặc hỏi: “Chỗ các ngươi thu mua lượng lớn các loại phù lục ?”

 

Lão chưởng quầy lộ vẻ hổ, đó : “Nếu quen của công t.ử, tự nhiên chuyện đều dễ . , thứ ngài cần, lão hủ giúp ngài thu thập , đến lúc đó phù lục vẽ thành công, cần bán , mong ngài ưu tiên cân nhắc Toàn Phù Các chúng .”

 

Cửu Hoa sảng khoái : “Chuyện thành vấn đề.”

 

Lão chưởng quầy lập tức gọi vọng ngoài một tiếng: “A Cường, đưa vị đạo hữu sang phòng bên cạnh kiểm kê phù lục của cô một chút, dùng giá thu mua cao nhất thu mua bộ.”

 

Một vị quản sự cảnh giới Địa Tiên lên tiếng bước , đưa Tiêu Hàm sang căn phòng bên cạnh.

 

Tiêu Hàm lấy bộ ba mươi tấm Ly Hỏa Kim Ô Phù cùng với ba tấm Phá Cấm Phù do vẽ .

 

Kết quả giá thu mua cao nhất của Phá Cấm Phù, là bảy trăm mười tiên thạch một tấm.

 

So với mức giá mà lão chưởng quầy báo lúc , quả thực là một trời một vực. Tiêu Hàm chỉ cảm thán một câu, bất kể là việc gì, chỗ dựa đúng là .

 

Còn Ly Hỏa Kim Ô Phù chỉ thuộc về phù lục tam phẩm, giá bán lẻ mới ba trăm tiên thạch một tấm, vì giá thu mua cũng chỉ hai trăm ba mươi một tấm.

 

Tiêu Hàm tính toán tỷ lệ thành công khi vẽ bùa, cùng với chi phí cuối cùng, phát hiện một tấm phù lục đại khái thể kiếm một trăm tiên thạch, lập tức liền hài lòng.

 

Nếu đều thể bán giá cao nhất, chi phí học phù lục tứ phẩm của cô, về cơ bản là thể tự cung tự cấp .

 

tiên thạch, Tiêu Hàm đầu mua thêm một ít phù chỉ trống, còn phù chỉ của Phá Cấm Phù, chớp mắt tiêu sạch sành sanh tiên thạch tới tay.

 

Ngay lúc Tiêu Hàm chuẩn rời , lão chưởng quầy tiễn Cửu Hoa công t.ử .

 

Cửu Hoa thấy Tiêu Hàm chuẩn rời , lập tức : “Cùng , còn chút chuyện với ngươi.”

 

Tiêu Hàm gật đầu, lập tức theo Cửu Hoa công t.ử.

 

Lão chưởng quầy thấy thế, lập tức ha hả với Tiêu Hàm: “Đạo hữu phù lục vẽ xong, cứ việc mang đến Toàn Phù Các chúng , chỉ cần là đạo hữu vẽ, chúng đều thu mua cho ngươi với giá cao nhất.”

 

Tiêu Hàm mừng rỡ, vội vàng cảm tạ: “Vậy thì đa tạ tiền bối chiếu cố .”

 

Lão chưởng quầy xua tay: “Không cần cảm tạ , đây là hợp tác đôi bên cùng lợi.”

 

Tiêu Hàm hiểu rõ, cô thể đãi ngộ như , thơm lây từ Cửu Hoa công t.ử.

 

Đợi khỏi cửa tiệm, cô lập tức lời cảm tạ Cửu Hoa công t.ử: “Đa tạ tiền bối giúp đỡ.”

 

Cửu Hoa tỏ vẻ cả: “Không gì, ngươi dựa bản lĩnh của để kiếm cơm, cần xuất lực.”

 

Sau đó : “Phù văn của Tiểu Na Di Phù, chuẩn cống hiến cho Phù Đạo Minh, sẽ thương lượng với bọn họ một chút, chia một thành lợi nhuận bán phù văn cho ngươi, thời hạn mười năm.”

 

Tiêu Hàm lập tức mừng rỡ, vốn tưởng rằng mua đứt với giá một cục , ngờ còn thu nhập về , đây quả thực là chỗ từ trời rơi xuống a.

 

Cô lập tức lời cảm tạ nữa.

 

Cửu Hoa công t.ử xua xua tay, đó hình lóe lên, bay mất.

 

Sau ở nhà cũng thể một khoản thu nhập, mặc dù sẽ bao nhiêu, nhưng vẫn là chuyện khiến vô cùng vui vẻ.

 

Tiêu Hàm lập tức vung tay lên: “Ba Đậu, , mua một vò rượu ăn mừng một chút.”

 

Ba Đậu nãy giờ vẫn luôn thành thật theo bên cạnh Tiêu Hàm, lập tức tinh thần chấn động. Quả nhiên, vẫn là ngoài dạo phố nhiều hơn a.

 

Hai dạo phố trở về, liền thấy một bé trai trông , đáng yêu đang ủ rũ một gốc cây lớn.

 

Nhìn thấy Ba Đậu trở về, bé trai lập tức vui vẻ lớn tiếng gọi: “Ba gia, Ba gia, con đợi ngài lâu lắm , mau tới cùng chơi .”

 

Tiêu Hàm liếc bé trai một cái, chỉ cảm thán một câu: Quả nhiên, con lai chính là lớn lên mắt a!

 

Sau đó, còn kịp cảm thán xong, bé trai : “Ba gia, ngài theo con , con sẽ bảo nương mua đồ ăn ngon cho ngài ăn, ăn gì nấy.”

 

Tiêu Hàm: Thằng nhóc đây là đang đào góc tường ngay mặt chủ nhân là cô đây mà!

 

 

Loading...