Con Đường Tu Luyện Gian Nan Của Nữ Tu Cỏ Rác - Chương 419: Đào Nhất Nhiễm vẫn lạc

Cập nhật lúc: 2026-05-01 13:24:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Pháp bảo phòng ngự ngăn cản những sương mù màu đen , pháp bảo công kích đối với thứ giống như một đoàn sương mù đồng dạng hiệu quả lớn.

 

Linh lực cuồng phong thổi qua, cũng bất quá chỉ là công phu chớp mắt, những sương mù màu đen tụ tập .

 

Chỉ hỏa diễm nhiệt độ cao, mới thể tiêu diệt một ít.

 

những đoàn đen tụ tập tới càng ngày càng lớn, càng ngày càng nhiều, sức đề kháng đối với pháp thuật cũng càng phát cường hãn.

 

Đào Nhất Nhiễm ngoại trừ ngừng thi triển Hỏa Cầu Thuật, còn cuồn cuộn dứt đưa linh lực l.ồ.ng phòng hộ. Dưới sự chống đỡ khổ sở như , linh lực tiêu hao nhanh.

 

Tu sĩ tiến trong bí cảnh, thể đều gặp loại thứ quỷ quái đặc thù . Cho dù tu sĩ gặp , cũng ai bụng đến giải cứu .

 

Cùng với sự trôi qua của thời gian, Đào Nhất Nhiễm dần dần tuyệt vọng .

 

Linh lực trong cơ thể còn bao nhiêu, sương mù đặc sệt dính nhớp bên ngoài càng tụ càng lớn.

 

Hắn nhanh ch.óng lấy phòng ngự phù bảo mệnh từ trong nhẫn trữ vật, đó nhét nhẫn trữ vật trong tay Đào Dư An.

 

“Cất kỹ nó, khi trở về chỉ giữ gian lâu nhỏ nhất , còn đều bán , nắm c.h.ặ.t thời gian tu luyện.”

 

Đào Dư An lập tức kinh hô một tiếng: “Ca, !”

 

Mặc dù ca ca gì, nhưng lời dặn dò hậu sự , khiến trong lòng cô sợ hãi đến cực điểm.

 

Đào Nhất Nhiễm chút chần chừ nào, tiếp tục : “Chỉ cần một tia khe hở, liền lập tức xông ngoài, cứ việc liều mạng bay, gặp đoàn đen trực tiếp dùng cuồng phong thổi , chút đình trệ nào.”

 

Bọn họ chính là lúc mới bắt đầu hiểu sự lợi hại của đoàn đen , một lòng chỉ tiêu diệt nó, bỏ lỡ thời gian chạy trốn nhất, khiến đoàn đen càng tụ càng nhiều, cuối cùng thể vãn hồi.

 

Đào Nhất Nhiễm xong, liền kích phát phòng ngự phù bảo mệnh thể ngăn cản một kích của tu sĩ Nguyên Anh, vỗ lên Đào Dư An.

 

Ngay đó, thể đột nhiên bành trướng lên, trong tiếng kêu t.h.ả.m thiết kinh hoàng “Đừng mà!” của Đào Dư An, ầm ầm tự bạo.

 

Linh lực khí lãng khổng lồ rốt cuộc cũng đ.á.n.h bay sương mù đặc sệt giống như chất lỏng màu đen dính nhớp , Đào Dư An cũng một nữa thấy bầu trời xám xịt.

 

Phòng ngự phù Đào Dư An sáng lên ánh sáng ch.ói mắt, cản bộ linh lực trùng kích do Đào Nhất Nhiễm tự bạo sinh .

 

Đào Dư An oa một tiếng rống lên, nhưng cô dám khoảnh khắc dừng nào.

 

Lối mà ca ca dùng sinh mệnh mở cho cô , cô thể phụ lòng.

 

Điều khiển phi kiếm, hai tay ngừng bấm quyết, một mặt nhanh ch.óng phi hành, một mặt dùng linh lực cuồng phong thổi bay đoàn đen tràn tới phía .

 

Bên phía Tiêu Hàm, cũng cảm giác sự nghiêm trọng của vấn đề.

 

Nàng từ bỏ Hỏa Cầu Thuật, bắt đầu nhanh ch.óng thi triển Kinh Lôi Thuật.

 

“Ầm, ầm......”

 

Từng quả cầu ánh sáng nổ tung , xua tan một chút sương mù màu đen đặc sệt.

 

Tiêu Hàm lập tức mang theo Lạc Vũ Phàm lập tức phi độn về phía .

 

Nàng cũng áp dụng chiến thuật cuồng phong tương tự, dùng linh lực cuồng phong quét sạch chướng ngại vật phía .

 

Linh lực trong cơ thể điên cuồng xuất , tốc độ phi độn đạt tới cực hạn, kiên quyết để đoàn đen tụ tập vây công.

 

Cũng may bọn họ vốn dĩ chính là dạo ở vòng ngoài cùng nhất, nhanh thấy lối khe nứt.

 

Đợi đến khi nàng xông khỏi khe nứt, thấy bầu trời sạch sẽ sảng khoái của Nguyên Thiên Đại Lục, Tiêu Hàm gần như vui mừng đến phát .

 

Vừa thật sự quá hung hiểm . Chỉ cần bọn họ sâu hơn một chút, chạy trốn chậm hơn một chút, hôm nay thể , thật sự là hai lời .

 

Lúc , trong hư nhiều tu sĩ mới chạy lâu, đều đang bàn tán về hắc đoàn sát khí bên trong thượng cổ chiến trường.

 

Còn cuồn cuộn dứt tu sĩ từ trong khe nứt xông .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-duong-tu-luyen-gian-nan-cua-nu-tu-co-rac/chuong-419-dao-nhat-nhiem-van-lac.html.]

Tiêu Hàm thậm chí thấy tu sĩ hắc khí quấn quanh, mặt cả là một mảnh màu xám xịt.

 

Tu sĩ cách gần, theo bản năng né tránh, vội vàng tránh xa .

 

Người cũng dừng , bay nhanh độn tẩu xuống phía .

 

Sau đó, Tiêu Hàm thấy một tu sĩ Nguyên Anh vuốt râu với bên cạnh: “Người sát khí xâm nhập cơ thể, khi trở về cho dù năng lực rút , e rằng cũng sẽ tổn thương căn cơ, tu vi giảm sút.”

 

Một vãn bối Trúc Cơ bên cạnh vẫn còn sợ hãi hỏi: “Ngài xem sương mù màu đen là thành tinh ? Sao lúc tiêu diệt chúng, còn thấy âm thanh giống như tiếng kêu t.h.ả.m thiết?”

 

Tu sĩ Nguyên Anh : “Ước chừng hẳn là sát khí bên trong quá nồng đậm , trải qua trăm vạn năm, những tiêu tán, ngược ngưng kết sát khí chi linh. Những sát linh , lúc lẽ là đang ngủ đông hiển lộ , tu sĩ tiến quá nhiều, kinh động đến chúng, lập tức tụ tập thành hình, bắt đầu công kích tất cả vật sống linh tính.”

 

Lại một thở dài : “Lần tu sĩ cấp thấp tiến bên trong, cũng sẽ vẫn lạc bao nhiêu.”

 

Một câu , lập tức khiến nhiều tu sĩ đều trầm mặc.

 

Quả thực, bọn họ là may mắn chạy thoát , những chạy thoát , chẳng là chỉ một con đường vẫn lạc .

 

Pháp lực thời khắc tiêu hao sạch sẽ, pháp bảo sẽ nhanh ăn mòn. Chỉ cần nó quấn lấy, hắc sát càng tụ càng nhiều, về cơ bản liền bao nhiêu hy vọng chạy trốn nữa.

 

Trong khe nứt ngừng tu sĩ chật vật trốn , tu sĩ tụ tập trong hư cũng càng ngày càng nhiều.

 

Bọn họ tụ tập ở đây, một là chờ đợi tộc nhân hoặc là đồng môn, bằng hữu của , những quen , mặt khác cũng là bên trong còn dị biến khác xảy .

 

Sau đó, Tiêu Hàm liền thấy Đào Dư An một một đầy mặt nước mắt xông .

 

Trong lòng lập tức cả kinh, chẳng lẽ là Đào Nhất Nhiễm gặp nguy hiểm ?

 

đều là quen đến từ An Dương Thành, Tiêu Hàm thế là bay qua đó.

 

Trơ mắt ca ca tự bạo mặt, dùng tính mạng tranh thủ đường sống cho , tinh thần của Đào Dư An đến bờ vực sụp đổ.

 

Lúc thấy Tiêu Hàm, cô cũng mặc kệ và Tiêu Hàm là bạn , nức nở một tiếng, nhào tới ôm lấy Tiêu Hàm gào t.h.ả.m thiết.

 

Mặc dù Đào Dư An còn trẻ nữa, nhưng cô luôn sống sự che chở của ca ca, tháng ngày thể là trôi qua sóng yên biển lặng, thuận buồm xuôi gió. Đột nhiên gặp biến cố , thể nhẫn nhịn trấn định?

 

Tiêu Hàm ôm Đào Dư An tâm thần gần như sụp đổ, nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô , dành cho cô sự an ủi lời.

 

Không cần hỏi cũng , Đào Nhất Nhiễm hơn phân nửa là thể ngoài .

 

Mặc dù Tiêu Hàm thích con Đào Nhất Nhiễm, nhưng dù cũng là quen khá thuộc, giờ phút thỏ c.h.ế.t cáo buồn, cũng khó tránh khỏi chua xót.

 

Trên đại đạo trường sinh, bao nhiêu sớm vẫn lạc .

 

Đào Dư An nửa nén hương, lúc mới phát tiết gần xong, cố nén tâm tình bi thống, buông Tiêu Hàm .

 

“Tiêu đạo hữu, xin , thất thố .”

 

Đào Dư An lau nước mắt mặt, khàn giọng xin .

 

Tiêu Hàm an ủi: “Không , một trận, trong lòng sẽ dễ chịu hơn một chút.”

 

Nước mắt của Đào Dư An suýt chút nữa rơi xuống, cô khẽ lẩm bẩm một câu: “Ca ca vì để cho chạy thoát, tự bạo .”

 

“Cái gì?” Tiêu Hàm kinh hô thành tiếng.

 

Tự bạo, đó chính là thần hồn câu diệt, ngay cả hy vọng chuyển sinh cũng còn.

 

Đào Dư An kể quá trình sự việc một chút, Tiêu Hàm lập tức trầm mặc.

 

Đào Nhất Nhiễm lẽ là một phẩm đức cao thượng, nhưng tuyệt đối là một ca ca .

 

Đối với tu sĩ mà , t.ử vong cũng là điểm kết thúc. Một bí thuật đặc thù thậm chí thể khiến tu sĩ mang theo ký ức chuyển thế đầu thai.

 

tự bạo, thì đó thật sự là từ đây tiêu tán giữa thiên địa, lên tận bích lạc xuống hoàng tuyền, từ nay thế gian còn nữa.

 

 

Loading...