Con Đường Tu Luyện Gian Nan Của Nữ Tu Cỏ Rác - Chương 349: Xử lý cặn bã

Cập nhật lúc: 2026-05-01 13:20:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi Tiêu Hàm ném tên đồ tể xuống đất, nàng quét mắt đám đông đang chen chúc chật cứng xung quanh, mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ hưng phấn, kích động và kính sợ.

 

"Mọi ?"

 

Một thanh niên Tiêu Hàm trắc linh lập tức lớn tiếng đáp:"Ta , là Tôn đồ tể ở Bắc Sơn Thôn, chuyên sống bằng nghề mổ lợn thuê."

 

Tiêu Hàm hỏi:"Vậy ba vợ của c.h.ế.t như thế nào, ngươi ?"

 

Thanh niên kịp trả lời, một phụ nữ xen :"Nghe đều đ.á.n.h c.h.ế.t. Tên Tôn đồ tể hễ uống rượu là thích đ.á.n.h vợ. Người vợ đầu tiên của đá một cước giữa n.g.ự.c, mấy ngày thì qua đời.

 

Người vợ thứ hai đ.á.n.h đến mức chịu nổi, tự thắt cổ c.h.ế.t. Người vợ thứ ba cũng đ.á.n.h c.h.ế.t, nhà đẻ ở Bắc Sơn Thôn, khi vợ thứ ba của c.h.ế.t, lấy một chỗ da thịt nào lành lặn."

 

Tôn đồ tể mặt đất với vẻ mặt đầy kinh hoàng, nhưng miệng vẫn theo bản năng phủ nhận biện bạch:"Không , , tay độc ác..."

 

Tiêu Hàm phóng một chút xíu uy áp của tu sĩ, bao trùm lấy Tôn đồ tể.

 

Bị uy áp của tu sĩ bao trùm, Tôn đồ tể chỉ cảm thấy như đang một con mãnh hổ chằm chằm , dường như chỉ cần dám dối nửa lời, cái miệng đẫm m.á.u của con mãnh hổ sẽ há , nuốt chửng bụng. Cả tim đập thình thịch, căng thẳng đến mức thở nổi.

 

Bên tai truyền đến một giọng :"Vậy hỏi ngươi, vợ đầu tiên của ngươi ngươi đá một cước, mấy ngày thì c.h.ế.t ?"

 

Tôn đồ tể tâm thần run rẩy, dám giấu giếm nửa lời, đáp một tiếng:"Phải."

 

Tiêu Hàm hỏi:"Người vợ thứ ba c.h.ế.t như thế nào?"

 

Tôn đồ tể run rẩy :"Ta chỉ nắm tóc ả đập khung cửa một cái, ả, ả liền c.h.ế.t."

 

Tiêu Hàm lười hỏi thêm tại Tôn đồ tể đ.á.n.h c.h.ế.t ai báo quan.

 

Dưới chế độ vương triều cổ đại, chuộng câu "dân thưa, quan xét". Những gia đình thể gả con gái cho Tôn đồ tể, thể là những gia đình yêu thương con cái? Không nhà đẻ dốc sức thưa kiện, những chuyện như thế căn bản ai quản.

 

Cho dù thật sự nhà đẻ rõ sự tình, đến tận cửa ầm ĩ, ước chừng cũng chỉ vì đòi vài lạng bạc, chứ bảo họ thật sự báo quan kêu oan cho con gái nhà , chắc chắn là .

 

Những chuyện xung quanh thôn, cũng chỉ là lúc dư t.ửu hậu vài câu Tôn đồ tể , ngoài miệng tỏ vẻ thương xót cho những cô gái gả cho Tôn đồ tể mà thôi.

 

Tiêu Hàm đầu, dùng một chút xíu uy áp bao trùm lấy Điền Lão Tam:"Tôn đồ tể định dùng bao nhiêu bạc để mua con gái ngươi Điền Thúy Thúy?"

 

Điền Lão Tam run rẩy cả :"Mười, mười lạng."

 

Tiêu Hàm:"Vậy ngươi chuyện Tôn đồ tể đ.á.n.h c.h.ế.t ba vợ của ?"

 

Điền Lão Tam quỳ mặt đất, cúi đầu run rẩy :"Nghe, qua."

 

Điều đồng nghĩa với việc trực tiếp đem mạng sống của con gái bán với giá mười lạng bạc.

 

Tiêu Hàm một chưởng đập c.h.ế.t loại cho xong.

 

nàng sự oán hận của Điền Thúy Thúy đối với cha rốt cuộc sâu đậm đến mức nào, cho nên kẻ ác .

 

Lỡ như Điền Thúy Thúy khỏi sẹo quên đau, trách tội g.i.ế.c cha nàng thì ?

 

bảo nàng cứ thế buông tha cho loại cặn bã như Điền Lão Tam, nàng chút cam lòng.

 

Mọi chỉ thấy một luồng bạch quang lóe lên, cái chân trái của Điền Lão Tam từ đầu gối trở xuống biến mất thấy tăm .

 

Điền Lão Tam hét t.h.ả.m một tiếng, đau sợ, ngất lịm .

 

Tiêu Hàm quét mắt đám đông đang mang vẻ mặt đầy kinh hãi:"Người cha mất hết nhân tính như thế , thật sự đáng c.h.ế.t. Nể mặt Điền Thúy Thúy, hôm nay chỉ lấy nửa cái chân của , giữ cho một mạng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-duong-tu-luyen-gian-nan-cua-nu-tu-co-rac/chuong-349-xu-ly-can-ba.html.]

 

Nàng về phía Tôn đồ tể, nhạt giọng :"Loại căn bản xứng đáng sống đời nữa. Hôm nay sẽ cho các ngươi xem, những kẻ tùy ý đ.á.n.h đập phụ nữ, coi phụ nữ là con , sẽ kết cục như thế nào."

 

Để tránh cho vô trẻ em đang vây xem thấy cảnh tượng đáng sợ, Tiêu Hàm tùy tay bố trí một đạo cấm chế, đó mới b.úng một ngọn linh hỏa về phía Tôn đồ tể.

 

Đám đông vây xem chỉ thấy một luồng bạch quang lóe lên, Tôn đồ tể kinh hô một tiếng, ngay khoảnh khắc tiếp theo, Tôn đồ tể đang mặt đất biến mất, mặt đất chỉ còn một nhúm tro tàn.

 

Nếu quá nhiều trẻ em vây xem, Tiêu Hàm thật sự cho Tôn đồ tể nếm thử cảm giác đ.á.n.h đập đến c.h.ế.t là như thế nào.

 

Xử lý xong hai tên cặn bã, Tiêu Hàm lúc mới phóng phi kiếm , tiên dùng linh lực bao bọc ba đứa trẻ, chuyển lên phi kiếm, đó Điền Thúy Thúy :"Còn việc gì cần giải quyết nữa ? Không thì thôi."

 

Điền Thúy Thúy bước đến mặt Điền Lão Tam tỉnh nhưng cố tình giả c.h.ế.t nhúc nhích, dập đầu ba cái.

 

"Cha, lúc cha định bán con cho Tôn đồ tể, duyên phận cha con giữa chúng cạn . Cha cha sinh con nuôi con, nhưng từ năm con năm tuổi bắt đầu việc, mãi cho đến năm nay mười bảy tuổi, việc lớn việc nhỏ trong nhà, việc ngoài đồng, việc nào con cũng , mỗi ngày từng lúc nào nghỉ ngơi.

 

Đặc biệt là khi qua đời, con càng giống như trâu ngựa, cho nên công ơn nuôi dưỡng của cha, căn bản là tồn tại. Còn về công ơn sinh thành, con vốn đến thế gian , càng con gái của cha, đây vốn là điều con tự nguyện.

 

Cho nên, từ nay về , chúng vĩnh viễn gặp !"

 

Nói xong, nàng kiên quyết bước đến mặt Tiêu Hàm:"Tiền bối, chúng thôi."

 

Còn về đứa em trai Điền Bảo Căn của nàng , đó chính là một tiểu ác ma, ỷ sự cưng chiều của cha, từ nhỏ coi chị gái như nô bộc mà sai bảo.

 

Tóm , với những nhà như , Điền Thúy Thúy hy vọng đời kiếp bao giờ gặp nữa.

 

Tiêu Hàm dùng linh lực bao bọc lấy Điền Thúy Thúy, chuyển nàng lên phi kiếm, đó bản cũng nhảy lên phi kiếm, bố trí cấm chế phòng ngự.

 

Dân làng vây xem chỉ thấy một đạo bạch quang xẹt qua bầu trời, nhanh còn bóng dáng.

 

Sau khi Tiêu Hàm kiểm tra xong cho những đứa trẻ ở Tân Điền Thôn mà phát hiện đứa trẻ nào linh căn, nàng liền hiểu nơi là phong thủy bảo địa gì, sản sinh nhiều đứa trẻ linh căn.

 

Nàng thể gặp Lâm Hà và Điền Thúy Thúy, chẳng qua là duyên phận trong cõi u minh mà thôi.

 

Cho dù nàng tiếp tục ở trấn , đến các thôn khác để kiểm tra, lẽ cũng tìm đứa trẻ nào linh căn nữa.

 

Hơn nữa nàng phế một chân của cha Điền Thúy Thúy, thiêu Tôn đồ tể thành tro bụi, e rằng tin tức truyền , những xung quanh sẽ tránh nàng như tránh tà, căn bản dám dẫn trẻ con đến cho nàng kiểm tra nữa.

 

Đã như , nàng cần gì tự chuốc lấy bực .

 

Kiểm tra linh căn cho những đứa trẻ ở phàm nhân giới, chẳng qua cũng chỉ là ý định nhất thời của nàng, vốn là trách nhiệm và nghĩa vụ của nàng, thì cớ biến nó thành một nhiệm vụ, khó bản , khiến cho suy nghĩ của thông suốt.

 

Cứ tùy hứng là , tùy duyên là .

 

Sau khi rời khỏi Hà Khẩu Trấn, Tiêu Hàm tùy ý tìm một thành thị, hạ cánh ở nơi , đó mua sắm quần áo giữ ấm cho Điền Thúy Thúy.

 

Cô gái một đôi bàn tay, trong lòng bàn tay đều là những vết chai sần thô ráp, mu bàn tay đều là những vết sẹo do cước đông lạnh. Chiếc áo bông cứng như một miếng sắt mỏng, miếng vá chồng lên miếng vá.

 

Tiêu Hàm thể chăm sóc hết tất cả những đứa trẻ đáng thương thế gian , nhưng ít nhất mắt nàng, nàng sẽ để nàng chịu khổ như nữa.

 

Mua quần áo xong, mua nhiều đồ ăn, cất trong túi trữ vật.

 

Sau đó, Tiêu Hàm đổi kế hoạch, quyết định cứ dạo quanh các thành thị, cũng như những khu dân cư nghèo ở nông thôn.

 

Sau đó bản kiểm tra cho ai thì kiểm tra, ai nguyện ý để nàng kiểm tra thì kiểm tra, kiểm tra mấy thì mấy , gặp đứa trẻ linh căn cũng .

 

Chủ yếu là một chữ tùy duyên!

 

 

Loading...