Con Đường Làm Giàu Hạnh Phúc Của Hoa Khôi Xưởng Thập Niên 70 - Chương 96

Cập nhật lúc: 2026-02-18 23:28:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu Phương rõ đối phương là ai, cách từ Hán Khẩu đến Hoàng Bì mất hơn một tiếng xe, thường đến huyện lỵ Hoàng Bì gì.

" rẽ sang bên cạnh xem ." Tiểu Phương lái xe rẽ theo tuyến đường hỏi thăm, chạy năm phút, chiếc xe máy bám theo.

Chủ nhiệm Nguyễn đầu thấy xe máy, hai gã đó một một xe, tay cầm gì, mặt cảm xúc theo họ.

Lại chạy thêm hơn hai mươi phút, Tiểu Phương lái xe xuống ngôi làng thu mua bông gần đó, chỉ thấy chiếc xe máy chạy vụt qua xe họ, thẳng ngoái đầu .

Tiểu Phương thở phào : "Xem là tiện đường. Đi thôi, chúng mau hỏi xem tập thể thôn bên bông bán , nếu giá cả thương lượng , chúng bốc hàng lên xe luôn."

Vân Yến liên tục về phía , cứ cảm thấy chiếc xe máy xác định địa điểm của họ, thấy họ đến nơi mới .

Cô vỗ vỗ túi , con d.a.o gọt hoa quả gấp cầm theo vẫn còn trong túi. Sờ thấy con d.a.o nhỏ, cô mới yên tâm.

Chủ nhiệm Nguyễn thật lòng cảm ơn Tiểu Phương, bà kéo một đứa bé đang đào giun bên đường hỏi: "Cán bộ thôn các cháu việc ở ?"

Đứa bé chỉ căn nhà cấp bốn duy nhất quét khẩu hiệu ở đằng xa : "Đằng ạ."

Chủ nhiệm Nguyễn đang định về phía , bỗng một phụ nữ tới, hỏi: "Các cái chi đó?"

Tiểu Phương dùng tiếng địa phương cho đối phương thu mua bông.

Người phụ nữ vẻ sợ hãi, quanh bốn phía, gọi đứa bé đào giun , đầu bỏ .

Tiểu Phương định gọi chị , Chủ nhiệm Nguyễn : "Thôi, chúng tìm cán bộ thôn hỏi xem."

Họ men theo đường về phía nhà cấp bốn, hai bên đường đất nhà nào nhà nấy đều bông phơi trong sân. Bên thời tiết ẩm, trữ lượng bông lớn, thỉnh thoảng cần mang phơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-96.html.]

" là nơi sản xuất bông." Vân Yến miệng , mắt ngừng sang hai bên. Những vốn đang việc trong sân nhà , phụ nữ la lên cái gì đó, đều lượt dừng tay, hiệu bằng mắt.

Họ biểu hiện quá kỳ lạ.

Đến ủy ban thôn, đúng lúc Bí thư thôn đang việc bên trong. Hình như mất đồ, nghi ngờ khác lấy trộm, hai dùng tiếng địa phương b.ắ.n liên thanh c.h.ử.i .

Tiểu Phương thấy lạ nhưng ngạc nhiên : "Người bên là thế đấy, cãi long trời lở đất cũng động thủ . Chỉ thích võ mồm thôi, giống miền Bắc các cô."

Vân Yến loáng thoáng mấy từ họ bật , ban đầu c.h.ử.i cũng bậy lắm, thấy đến, họ c.h.ử.i văn minh hơn nhiều. Kể cũng tinh thần danh dự tập thể phết.

Bí thư thôn Tiểu Phương mua bông, vội vàng đuổi hai đang cãi ngoài. Ông dùng tiếng phổ thông pha giọng địa phương : "Các vị bao nhiêu?"

Chủ nhiệm Nguyễn : "Thôn các ông hiện bao nhiêu hàng tồn, nếu chất lượng giá cả đều phù hợp, thể mua hết."

Bí thư thôn ở cửa, liên tục ngoài. Ông cẩn thận dè dặt : "Các vị giấy tờ ?"

Chủ nhiệm Nguyễn đưa giấy giới thiệu và con dấu thu mua cho ông xem. Bí thư thôn vóc cao, tầm một mét sáu, dáng tròn vo như củ cải, trông hòa nhã.

Ông xem kỹ giấy giới thiệu, kích động : "Các vị là Nhà máy 4 ? Nhà máy 4 Hải Thành nổi tiếng lắm đấy. Sao đến chỗ chúng thế ?"

Chủ nhiệm Nguyễn : "Là quan hệ nghiệp vụ với nhà máy bông Hán Khẩu, tiện đường ghé qua xem ."

Bí thư thôn tỏ kích động, ông hạ thấp giọng xuống mức bé tí, gọi: "Thằng Cún, lấy bông nhà thím mày qua đây cho các lãnh đạo xem qua."

Thằng Cún là một thiếu niên mười hai mười ba tuổi, chạy nhanh, loáng cái ôm một bao tải bông đến giữa văn phòng mở : "Các lãnh đạo xem nhanh lên, xem xong cháu cất ."

 

 

Loading...