Vân Yến chợt ngẩng đầu: "Bác là đồng nghiệp với cha cháu ạ?"
"Ấy, cẩn thận chút." Bác Triệu giúp cô giữ miếng vải, kéo về phía kim may : "Chúng từng cùng một phân xưởng, cha cháu kéo sợi ở phía , loại bỏ tạp chất bông ở phía , nhắc đến thì đó là chuyện hồi mới nhà máy . Cha cháu việc cẩn thận, là một tay thợ giỏi, xem cháu cũng là con nhà tông giống lông cũng giống cánh!"
Nghe nhắc đến cha , Vân Yến hận thể bảo bà thêm vài câu. Tuy nhiên, từ bên ngoài chạy , cắt ngang cuộc trò chuyện của họ.
Chủ nhiệm Nguyễn, lô bông của huyện Tắc qua , Phó xưởng trưởng Lý hỏi chị thể kiên trì thêm vài ngày , đợi mưa tạnh bảo bên huyện Tắc gửi sang.
Chủ nhiệm Nguyễn cau mày : "Cậu lượng việc mắt xem, mà cầm cự vài ngày, nửa ngày cũng xong."
Người cũng cuống, với Chủ nhiệm Nguyễn: "Phó xưởng trưởng Lý vốn sắp xếp Chủ nhiệm Lưu Hán Khẩu lấy nguyên liệu, bông ở phía Bắc của chúng báo động đỏ . Chủ nhiệm Lưu thế nào cũng chịu , còn bảo phân xưởng của ông thiếu nguyên liệu, ai thiếu thì nấy ."
"Lão Lưu cứ thích việc theo cảm tính." Chủ nhiệm Nguyễn sang với bác Triệu: "Chúng còn bao nhiêu đơn hàng gấp?"
Bác Triệu : "Đừng mười ngày mười đêm mắt hết, còn những đơn đến nữa. Mọi năm Cục Lao động đặt may quần áo bảo hộ đầu năm, vải vóc cho xưởng chăn ga, bộ trang thiết bảo hộ cho thị trường lao động, mấy cái sắp tới nơi ."
Chủ nhiệm Nguyễn với bác Triệu: "Nếu chị thu xếp thời gian thì Hán Khẩu với . Lão Lưu thì , thể để mặc cho phân xưởng ngừng hoạt động ."
Bác Triệu khó xử : "Ba ngày nữa giao một lô vải, dẫn dắt cùng gấp cho xong."
Chủ nhiệm Nguyễn hỏi bà: "Vậy còn ai thời gian ?"
Bác Triệu nghĩ ngợi, lắc đầu : "Đều thời gian, cuối năm nào cũng chị đấy, hận thể xẻ một đôi mà dùng."
Chủ nhiệm Nguyễn quanh một vòng, ánh mắt dừng Vân Yến. Cô mới đến, giao việc cụ thể, bèn hỏi Vân Yến: "Cô phân biệt bông ?"
Vân Yến ngẩng đầu : "Cái gì mà phân biệt , cháu là con gái của cha cháu cơ mà."
"Thế còn phôi bông?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-89.html.]
"Đơn giản, đốt lên là ngay ạ."
Chủ nhiệm Nguyễn thở phào nhẹ nhõm, : "Đi Hán Khẩu thu mua phôi bông với nhé?"
Vân Yến đáp: "Được ạ."
Chủ nhiệm Nguyễn bật : "Cô gái cũng xông xáo gớm."
Vân Yến hỏi: "Bao giờ ạ?"
Chủ nhiệm Nguyễn : "Đi giấy giới thiệu ngay bây giờ, xem chuyến tàu mấy giờ."
Vân Yến : "Vâng, đằng nào cũng đợi, cháu cái ."
Bác Triệu hỏi Vân Yến: "Đi công tác đột xuất cháu báo với nhà một tiếng chứ?"
Vân Yến dừng tay, túm lấy miếng vải liếc về phía tòa nhà văn phòng : "Vậy phiền Chủ nhiệm Nguyễn với Trưởng ban Tạ một tiếng, hai nhà chúng cháu đối cửa, tan thể nhắn với cháu."
Chủ nhiệm Nguyễn : "Được, cô cứ việc ."
Bác Triệu cùng Chủ nhiệm Nguyễn rời , lúc còn ngoái Vân Yến. Vân Yến hồn nhiên , chân đạp bàn đạp rầm rập đầy sức sống.
Bác Triệu sang hỏi Chủ nhiệm Nguyễn: "Con bé đủ tuổi đấy?"
Chủ nhiệm Nguyễn vỗ vỗ lưng bà : "Sao đủ tuổi, qua mười tám . Có giỏi giang hơn chúng hồi đó nhiều ?"
Bác Triệu gật đầu : "Năm mới nhà máy cũng mười tám, nhưng chẳng lanh lợi như nó, cái gì cũng , suốt ngày sư phụ mắng. Hồi đó cũng may cha nó là chính kiến nhất trong đám chúng , đều gọi cha nó là đại ca, coi như trụ cột tinh thần."