Phân xưởng lớn bao gồm cả công việc dệt và vải, cụ thể là kéo sợi, dệt vải, cuộn sợi cắt, sắp xếp, những công việc đợi phân xưởng do Chủ nhiệm Nguyễn phân công.
Cùng phân về phân xưởng bốn của Chủ nhiệm Nguyễn còn hai nữa, một nam một nữ.
Phân đến cuối cùng, Vân Yến thấy Lương Hân.
Học lớp lớn lâu như , hai họ hề chút tiếp xúc nào. Giống như hai xa lạ quen .
Công việc mà Lương Hân cầu ông bà nội mua cho là công nhân nhuộm ở phân xưởng nhuộm, cô thích công việc , cảm thấy bẩn hôi, là công việc hạ đẳng nhất trong tất cả các công việc của nhà máy.
cô bản lĩnh như Vân Yến để tự thi, vốn dĩ thi đỗ. Cực kỳ tình nguyện chấp nhận công việc công nhân nhuộm.
Phân công xong, Lương Hân thấy Vân Yến cùng những khác về phía phân xưởng lớn của Chủ nhiệm Nguyễn, sự chênh lệch khiến cô tức đến nghiến răng.
"Này, bây giờ đưa cô đến phân xưởng nhuộm quen, đây là quần cao su của cô, ngày mai nhớ mặc , nếu tan hai chân cô sẽ nhuộm đen đấy."
Lão sư phụ đưa cho cô chiếc quần cao su trông giống như quần yếm, là loại liền giày và quần bằng cao su màu đen.
Lương Hân thấy những khác đều nhận găng tay trắng, chỉ cô nhận quần cao su đen, lập tức cảm thấy hổ.
"Sao nhà cô bỏ thêm chút tiền mua một công việc hơn?" Lão sư phụ là một bác gái năm mươi tuổi, hai tay bà thường xuyên ngâm trong bể nhuộm, những đường vân trong lòng bàn tay dính đầy t.h.u.ố.c nhuộm đen như thể xăm lên, bình thường thể rửa sạch. Bộ đồng phục công nhân màu xanh đậm của bà mặc loang lổ khắp nơi, dính ít màu khác. Trông lôi thôi bẩn thỉu.
Lương Hân thấy bà, dường như thấy chính hai mươi năm .
Dường như nhận sự tình nguyện của Lương Hân, lão sư phụ hiền lành : "Đừng tưởng công nhân nhuộm dễ , dễ . Còn học hóa học, hiểu cách pha chế, ngừng nắm bắt các phương pháp nhuộm mới..."
Lương Hân ôm chiếc quần cao su, mất kiên nhẫn : "Chẳng chỉ là một công việc bẩn thỉu ? Nói nhiều thế ích gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-86.html.]
Lão sư phụ bất đắc dĩ : "Thôi , chúng qua đó ."
Khác với sự hợp ý bên , Vân Yến và hai đồng chí khác tíu tít về phía văn phòng của Chủ nhiệm Nguyễn.
Nam đồng chí nhỏ giọng hỏi: "Các cô xem, chúng đều là lính mới, phân xưởng dằn mặt ?"
Nữ đồng chí : "Dằn mặt? Không, thể nào nhỉ?"
Vân Yến hừ hừ hai tiếng, thể, cô còn hưởng hai đợt đấy.
Nam đồng chí ngưỡng mộ với Vân Yến: "Cô là công nhân cấp một, họ chắc sẽ nể mặt cô chứ?"
Vân Yến thực tế : "Công nhân cấp bốn cấp năm đầy rẫy, mới cấp một, đáng kể."
Nữ đồng chí : "Ôi, thì chúng càng đáng kể hơn."
Vân Yến an ủi: " tin năng lực quản lý của Chủ nhiệm Nguyễn, hơn nữa đừng vì chuyện mà tiêu hao cảm xúc, đoán tới đoán lui mệt ."
Nữ đồng chí trông tròn trịa mập mạp, lên hai lúm đồng tiền bên môi. Cô thật thà : "Cô cũng đúng, danh tiếng của Chủ nhiệm Nguyễn cũng qua. Hơn nữa đến đây là để kiếm cơm ăn, để rước phiền não, nghĩ nữa."
Vân Yến : "Thế mới đúng chứ. tên là Vân Yến, còn cô?"
Nữ đồng chí : " cô tên là Vân Yến, tên là Châu Thu Nhạn. nhà thích gọi là Béo Nhạn." Nói xong cô tự : "Chúng cũng coi như là một nhà."
Vân Yến : "Sao ?" Một họ Vân một họ Châu, liên quan gì cả.
Châu Thu Nhạn : "Chúng đều là chim, ha ha. Cô thể gọi là Béo Nhạn."