Vân Yến giường, má trái nổi lên một cái mụn do áp lực tuổi dậy thì, đầu tóc rối bù như con điên nhỏ.
Trong lòng cô thầm rủa Vương Gia Tuyền: Vương Gia Tuyền, tiêu , tiêu đời thật .
Cậu rằng, yêu là tổn thương thế .
Rõ ràng thi đại học, chịu đựng kiểu giáo d.ụ.c nhồi vịt, tinh thần Vân Yến tổn thương nặng nề.
Cô nghĩ thông , Vương Gia Tuyền chắc chắn là vị đại lão chống lưng cho cô .
Người một lòng hướng về học tập, trong tim chứa nổi cái gì khác.
Cùng lắm thì cũng chỉ tìm một nữ thanh niên tiến bộ cùng mục tiêu và chủ đề chuyện với thôi.
Thực tế thì kiếp đúng là như , kết hôn với một nữ giáo sư, ở trong học viện cửa lớn cửa trong bước, chuyên tâm học thuật.
Buổi sáng Vân Yến dậy, cứ như mất hồn.
Làm xong việc, ăn xong cơm trưa.
Thư Thụy Anh nhặt sạch sẽ chỗ rau dại đào lúc sáng sớm, gọi Vân Yến mang sang biếu nhà họ Tạ.
Đứng cửa nhà họ Tạ, ôm cái mẹt lớn, Vân Yến mới hồn .
Tạ Triệu San mở cửa chuẩn về nhà, suýt nữa thì trượt chân ở cái ngưỡng cửa đá.
Cô ả lầm bầm một câu: "Cái ngưỡng cửa nát, mãi mà chịu ."
Ngẩng đầu lên thấy Vân Yến ăn mặc giản dị mặt, cô ả cau mày, kiêu ngạo : "Cô là ai?"
Chắc là họ hàng nghèo kiết xác ở đến tìm bà nội cô ả để vòi vĩnh đấy chứ?
Bà nội cô ả cũng chính là bà nội của Tạ Thận Trạch, cô ả với Tạ Thận Trạch là em họ.
Lão thái thái thành phố Kinh kiểm tra sức khỏe vẫn về, cô ả qua đây thăm ông họ mới chuyển ngành, khuyên về thành phố Kinh. Về đó thì thiếu gì công việc, tội gì chui rúc ở cái thành phố Hải nhỏ bé .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-52.html.]
Lão thái thái tâm địa , lúc nào cũng mấy b.ắ.n đại bác tới tìm đến xin xỏ chút lợi lộc. Cô ả tưởng Vân Yến cũng là loại như thế. Nhất là khi thấy Vân Yến bưng một mẹt "cỏ rác", trong mắt cô ả chính là mang đến để lừa gạt lão thái thái.
Nói xong kỹ , cảm thấy đúng.
Cô gái nhỏ mặt tuy ăn mặc giản dị, nhưng đôi mắt hạnh sáng ngời thần, cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ xinh thu hút khác.
Vậy thì chắc là đến quyến rũ họ cô ả .
Vân Yến còn kịp mở miệng, thấy cô ả đảo mắt một cái định đóng cửa.
Vân Yến đưa tay chặn cửa , ngẩng đầu : " tìm dì Triệu."
Tạ Triệu San bám lấy khung cửa : "Không nhà."
Vân Yến chẳng thèm để ý đến cô ả, ghé đầu trong gọi to một tiếng: "Dì Triệu ơi! Mẹ cháu bảo cháu mang rau sang cho dì đây ạ!"
Tiếng dì Triệu lập tức vọng : "Ra đây đây, nào dì cũng chọn rau dại, cháu từ vẫn năm nào cũng mang sang cho nhà dì."
Bà chen Tạ Triệu San sang một bên, đón lấy cái mẹt trong tay Vân Yến : "Cháu nhà , hiếm khi thấy cháu chịu sang đây. Về bao lâu mà chẳng sang chơi gì cả."
Vân Yến , bài tập Vương Gia Tuyền giao cho cô vẫn xong...
đợi cô từ chối, Tạ Thận Trạch tới.
Anh chuyện với Vân Yến, vẫn còn giận chuyện Vân Yến quát . Anh cúi đầu với Tạ Triệu San: "Còn ? Lát nữa là hết xe đấy."
Tạ Triệu San ban đầu nhận Vân Yến, giờ thì ngẫm , như : "Hết xe thì em ở đây."
Tạ Thận Trạch : "Không chỗ, nhanh lên."
Tạ Triệu San trừng mắt : "Không còn một gian phòng trống ? Sao ở ."
Tạ Thận Trạch lười nhảm với cô ả, cuối cùng cũng sang Vân Yến đang đeo hai quầng thâm mắt: "Còn tưởng em nhớ đường nữa chứ."