Kể mắt của Quan Thục Lan đúng là sai, Tạ Thận Trạch phát triển bậc nhất. Nắm bắt cơ hội của thời đại, là nhân vật tiền đồ nhất hai con ngõ, doanh nhân, tổng giám đốc tập đoàn lừng lẫy trong nước, trở thành đầu doanh nghiệp tư nhân yêu nước.
Chỉ là hiện tại thích lo chuyện bao đồng một chút.
Vân Yến vỗ vỗ tập thơ bàn, tạm thời đốt .
"Bé Yến, đồng chí Vương đến ." Quan Thục Lan gọi với từ bên ngoài.
Vương Gia Tuyền giữa sân, vẻ mặt nghiêm trọng căng thẳng, trong tay nắm một phong thư.
Vương Gia Tuyền thấy Vân Yến khoác chiếc áo thu đông , vội vàng đưa bức thư trong tay cho cô: "Đây là thơ cho , mong nhận cho."
Vân Yến: "......"
Thấy vẻ mặt Vân Yến khó xử, Vương Gia Tuyền cũng rối rắm.
Thứ thể tùy tiện đưa. Cậu cũng là thuận theo lời Chủ tịch "hạ quyết tâm, vượt khó khăn, giành lấy thắng lợi".
Cậu hy vọng Vân Yến thể nhận lấy, thấy tấm chân tình của .
Chủ tịch còn từng "Trên đời sợ nhất là hai chữ nghiêm túc".
Cậu chấn chỉnh thái độ, giống như Trương Trung Khải tiếp cận Vân Yến mục đích, giống Nhan Cẩn từ trong ổ son phấn xung quanh vây quanh đầy các đồng chí nữ, giống Hoàng quá mức trầm .
Cậu ngoại trừ sức khỏe kém hơn chút, những cái khác cũng cho rằng kém hơn khác. Sau khi so sánh, tin rằng cơ hội lớn để cùng tiến bộ với đồng chí Vân Yến.
Vương Gia Tuyền ba ngày ngủ, bức thư cân nhắc từng câu từng chữ, đưa đến mặt Vân Yến.
Vân Yến mãi vẫn đưa tay , Vương Gia Tuyền căng thẳng buồn bực.
Vân Yến do dự một chút, đang định nhận lấy, Vương Gia Tuyền đổi ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-42.html.]
Sự do dự của Vân Yến tổn thương tấm lòng thành của . Nghĩ đến việc Vân Yến quả thực từng từ chối cho thơ, trong lúc ngượng ngùng cảm thấy hối hận và hổ, nắm c.h.ặ.t bức thư thẳng ngoài.
Quan Thục Lan thấy Vân Yến tại chỗ: "Sao thế? Cãi ?"
Vân Yến khẽ : "Không ạ, ngày mai là thôi."
Cốt cách văn nhân sẽ để Vương Gia Tuyền mặt dày theo đuổi , khỏi cửa là hối hận . Rõ ràng nãy Vân Yến sắp nhận , giở tính khí gì chứ.
Đứng cửa nhà Vân Yến, .
Cuối cùng, thở dài, về.
Lần tan rã trong vui , giống như Vân Yến "ngày mai là thôi".
Vương Gia Tuyền hôm lên thành phố tham gia hội nghị tập huấn giáo viên bổ túc văn hóa, thế là cả tuần lễ gặp mặt.
Gần đây trong ngõ Nhung Hoa ít tiểu thương đến.
Sau vụ thu hoạch mùa thu, nhà nào nhà nấy trong túi cũng chút tiền phiếu, gánh đòn gánh bán hoa quả, mài kéo, gánh giỏ tre lót lá chống nước đựng tôm cá tươi sống, còn đẩy xe nhỏ bán kim chỉ lặt vặt, tất cả ùa cùng lúc.
Ngoại thành chút lợi thế , so với môi trường trong thành phố, nhưng quản lý cũng lỏng lẻo hơn.
Người dân trong các ngõ hẻm phố Tây Giao, vốn dĩ đều là đồng hương các thôn xóm lân cận, quy hoạch thành thị nông thôn, còn phân bố theo thôn làng nữa, đều sống đan xen trong những con ngõ hình chữ Tỉnh.
Bắt đầu là nhà ai chút lương thực dư thừa đổi lấy nhu yếu phẩm, đó bán rau bán muối, lâu dần, quảng trường nhỏ nghiễm nhiên hình thành một cái chợ nhỏ.
Hai năm nay quản nghiêm như nữa, bà con lối xóm nhà ai chẳng chút nhu cầu, đối mặt với cái chợ nhỏ tự phát hình thành, cán bộ Tây Giao cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Đều chỉ là buôn bán nhỏ lẻ, tính là đầu cơ trục lợi.
Sáng sớm tinh mơ Vân Yến mở cửa, tinh thần phấn chấn ở cửa, cơ thể nhỏ nhắn tràn đầy sức lực.