Hắn đến, Vân Yến cũng đang định tìm chuyện .
Ngày đó cũng chính là hôm nay.
Vân Yến mặt cảm xúc : "Không . Người nhà cũng ai ." Cái việc xui xẻo đó, ai đó toi đời.
Trương Trung Khải : "Phí của trời, cần gì chỉ ngủ một giấc là ."
Vân Yến nghĩ đến Quan Thục Lan, lòng thắt , cô nghiêm mặt : "Nếu thật sự giúp thì tuyệt đối đừng để chị dâu ."
Trương Trung Khải nhỏ: "Chị dâu cô đăng ký , xếp lịch tối nay."
Vân Yến : "Anh gạch tên chị , cảm ơn ."
Trương Trung Khải tưởng Vân Yến ưa Quan Thục Lan, cố tình gây sự với chị dâu. Hắn vui vẻ đồng ý: "Vậy cô báo đáp thế nào?"
Vân Yến : " để lập công."
Cô ghé sát tai Trương Trung Khải, thở nhẹ nhàng thổi tai đỏ bừng, Vân Yến xong, kinh ngạc: "Năm nay mưa nắng thất thường, đúng là cần tăng cường nhân lực phòng cháy chữa cháy. Lát nữa sẽ với đội trưởng, chắc chắn là ông bận quá nên quên mất."
Vân Yến lạnh trong lòng, là bận quên.
Đội trưởng đội sản xuất tham ô công điểm của vị trí phòng cháy, để phiên trông kho , trông kho chỉ vì kiếm bốn công điểm, ai cũng chỉ mong ngủ một giấc đến sáng, còn sức mà quan tâm chuyện khác.
Vân Yến hồi tưởng những tiếc nuối của kiếp , xong việc liền về nhà. Tối nay quan trọng, cô canh chừng Quan Thục Lan. Dù trói chị cũng thể để chị khỏi nhà.
Thư Thụy Anh thể , nhưng vết thương lành hẳn, bà dám nhiều, sợ mồ hôi nhiễm trùng.
Quan Thục Lan thấy đôi găng tay của Vân Yến , việc khéo léo đau tay. Mấy ngày nay, đôi tay nhỏ của Vân Yến vẫn mịn màng non nớt, giống tay chị cào xước đầy vết thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-26.html.]
Chị cứ đòi Thư Thụy Anh găng tay, nhưng đưa vải , chỉ dùng miệng lưỡi để mài.
Chị Thư Thụy Anh , trong nhà ít vải vụn, chỉ là quá nát gì khác. Người khác việc đều găng tay, chị xin một đôi găng tay chắp vá từ vải vụn thì .
Thư Thụy Anh cũng thấy vấn đề gì, đều là một nhà, một đôi găng tay thì tốn công gì chứ.
Chỉ là quan hệ giữa Vân Yến và Quan Thục Lan , đây cô luôn tức giận vì Quan Thục Lan chiếm lợi vặt, nếu găng tay cho chị, khó tránh khỏi Vân Yến gây sự với Quan Thục Lan.
Mọi đều ở chung một sân, ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, cũng thể cứ cãi mãi .
Con gái của Quan Thục Lan tên là Chung Uyển Linh, tên ở nhà là Linh Nhi, năm nay năm tuổi. Tính cách giống Chung Ái Quốc, ham của rẻ. Cô bé kéo Quan Thục Lan , mặt đỏ bừng.
Vân Yến từ ngoài bước , dọa Quan Thục Lan giật nảy .
Chị theo phản xạ cúi xuống ôm lấy Linh Nhi, định đưa con bé nhà, để lát nữa Vân Yến gây sự với thì cũng vướng bận gì.
Vân Yến đến gốc cây táo, nhẹ giọng : "Găng tay để em cho chị, cần vải của chị ."
Quan Thục Lan cao gần bằng Vân Yến, mắt phượng mày ngài, mặt trái xoan điểm tàn nhang, một hình tượng phụ nữ hết sức bình thường. Chị đang ôm Linh Nhi định bước thì khựng : "Hả?"
Vân Yến ngọt ngào: "Em dùng vải cotton mịn lót một lớp bên trong cho chị, sợ vết thương tay cọ xát đau . Nếu chị cần gấp thì ngày mai em đưa. Nếu gấp..."
"Không gấp, gì mà gấp chứ... Đều là một nhà, vải vụn là , cần thứ khác ."
Quan Thục Lan nuốt nước bọt, mặt trời phía tây, ngày mai mọc lên từ hướng .
"Em đo kích thước cho chị, chị đợi em lấy thước." Vân Yến xong, để mặc chị ngẩn gốc cây.