Con Đường Làm Giàu Hạnh Phúc Của Hoa Khôi Xưởng Thập Niên 70 - Chương 141

Cập nhật lúc: 2026-02-18 23:29:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói xong cô trả lời câu hỏi của giám đốc Quách: "Phân xưởng thì cần ạ, cháu thuê nhà xưởng bỏ hoang ở phía Nam."

Giám đốc Quách suýt nữa trứng gà nghẹn: "Nhà xưởng? Cô quy mô lớn đến mức nào?"

Vân Yến : "Hiện tại thể chỉ là quy mô một phân xưởng hai ba mươi , thì , quần lót của nhà máy Dệt Bông 4 chúng chất lượng , mẫu mã đa dạng, chắc chắn thể bán xa, bán chạy!"

Giám đốc Quách uống nửa cốc , nhắc nhở: "Nếu thể kiếm nhiều tiền, nhà máy cần gì nhường công việc cho cô ?"

Vân Yến nghiêm túc : "Đơn hàng của nhà máy đều là đơn hàng lớn theo tiêu chuẩn, cung cấp cho các đơn vị và tập thể trong thành phố. Cháu thấy nơi phát đồng phục cho công nhân, chứ thấy nơi nào phát quần lót cho công nhân cả."

Giám đốc Quách vỗ tay : "Quy mô của nhà máy chúng đúng là để mắt đến những việc nhỏ nhặt, nhưng những lời , nhà máy cung cấp nhà xưởng cho cô thì cô trả tiền thuê, cung cấp vật liệu thì cô trả tiền vật liệu, nhân viên cô tự tuyển, đầu tự tìm, vẫn là nhà máy bốn phần cô sáu phần lợi nhuận, nếu trách nhiệm gì..."

Vân Yến dứt khoát : "Cháu gánh!"

Tốt! Giám đốc Quách : Có bản lĩnh, như mới là nên việc lớn. duyệt!

"Cái gì cơ? Làm quần lót á?" Thư Thụy Anh đỏ cả mặt già, : "Thứ mà cũng bán ? Nhà ai mà chả tự may lấy, ai ngoài mua."

Quan Thục Lan chút gì đó từ lâu , Vân Yến bày vẽ cái gì bà cũng ủng hộ cả, hơn nữa chỉ là tranh thủ thời gian rảnh rỗi để , bình thường vẫn trông trẻ con, còn gì bằng nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-141.html.]

với Thư Thụy Anh: "Con gái chị dọn dẹp cái xưởng nhỏ 2 cũ , giờ là địa bàn của chúng đấy. Em gọi mấy chị em qua giúp dọn dẹp, cũng chẳng , đằng nào gì mà chả là kiếm tiền, nếu cách thể kiếm thêm chút đỉnh bù đắp cho gia đình, em sẽ hô hào ."

Thư Thụy Anh tư tưởng bảo thủ, bà sang chị cả Thư Nhạc Phượng đang một bên.

Thư Nhạc Phượng ôm bé Linh Nhi : "Em đừng cổ hủ nữa, bác tổ trưởng dân phố đích dẫn qua xem , bảo là tạo thêm công ăn việc cho ngõ Nhung Hoa chúng , còn tăng thu nhập, vui còn chẳng kịp chứ."

Thư Thụy Anh giải thích: "Em phản đối, em chỉ liệu ai mua thôi."

Thư Nhạc Phượng : "Hàng của Nhà máy 4 , chắc chắn thể đưa Hợp tác xã mua bán, ngày thường thì đem chợ lớn chợ nhỏ, bày sạp bán, bán rong cùng ngõ hẻm, dù dựa Nhà máy 4 giấy tờ đầy đủ thì chúng chẳng sợ gì cả."

Quan Thục Lan đợi nữa, bà kéo Thư Thụy Anh : "Mau qua đó xem , nhà muộn thì còn thể thống gì."

Thư Thụy Anh giúp trông trẻ cho hai ngày, đau lưng mỏi gối trở về thì nhận tin động trời . Bà đương nhiên mong Vân Yến tiền đồ, nhưng cũng khó tránh khỏi lo lắng con bé tuổi trẻ trải sự đời.

Họ đến xưởng nhỏ 2 cũ, đường Thư Thụy Anh còn sợ ai đến , kết quả đến nơi thì ôi thôi, thấy Vân Yến đang đăng ký cho những đến việc. Dùng lời của cô thì là " thêm".

"Chúng trả tiền theo sản phẩm, đạt chuẩn bao nhiêu cái thì trả bấy nhiêu tiền, nhưng đừng vì tham nhanh mà ảnh hưởng chất lượng, nếu đạt chuẩn là trừ tiền nguyên liệu đấy ạ."

Vân Yến rõ với từng , xếp hàng dài dằng dặc, chỉ già trẻ mà còn cả mấy đồng chí nam. Công việc phân biệt nam nữ, chỉ cần chịu , là Vân Yến nhận hết.

 

 

Loading...