Nhan Cẩn đề phòng bất trắc nên qua báo một tiếng.
Nhìn thấy đôi găng tay bẩn thỉu máy may của Vân Yến, cảm thán: " là bận rộn thật."
Vân Yến nổi tiếng trong nhà máy, , năng lực giỏi, còn độc . Nếu thì mấy em họ sốt sắng xác định danh phận như .
"Tối nay chúng hẹn ở cổng chính, cùng ăn cơm." Nhan Cẩn phiền Vân Yến nữa, xua tay : "Vậy đây."
Vân Yến đang tăng ca, gật đầu : "Được, ."
Nhan Cẩn lắc đầu, thầm nghĩ cái quái gì, trong lòng cô là rõ nhất. Mấy em thì lo sốt vó, còn cô thì chẳng chuyện gì.
"Đi nhé."
"Tối gặp."
Nhan Cẩn đến khu văn phòng lấy công văn mới ban hành, ngang qua văn phòng phó giám đốc thì thấy bên trong cãi .
Anh liếc qua khe cửa thấy Chủ nhiệm Nguyễn và Chủ nhiệm Lưu đang đối đầu . Nếu nhắc đến "Vân Yến", cũng chẳng lén.
Chủ nhiệm Nguyễn đến báo cáo với Phó giám đốc Lý, mấy ngày nay Vân Yến sửa chữa xong hết máy móc tồn đọng trong nhà máy, chứng minh trình độ của , chắc chắn thua kém thợ sửa chữa của nhà sản xuất. Ý của Chủ nhiệm Nguyễn là cứ để Vân Yến kiêm thêm một chức vụ, nhận thêm một phần lương, thể để nhân tài cống hiến công.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-duong-lam-giau-hanh-phuc-cua-hoa-khoi-xuong-thap-nien-70/chuong-119.html.]
Chủ nhiệm Lưu đồng ý: "Công nhân viên việc cho nhà máy còn tham lam đòi hỏi báo đáp? Nhớ năm đó chúng khai hoang cho nhà máy, việc ngày đêm nghỉ, ai dám mở miệng đòi tăng lương? Chúng là vì nhà máy, cũng là vì đất nước, xây dựng cho đất nước, tư tưởng và danh dự là hết, đừng biến nó thành vật chất, tầm thường quá!"
Phó giám đốc Lý vốn định phê duyệt, liền đặt b.út xuống. Chủ yếu là vì Vân Yến còn quá trẻ, bao nhiêu đồng chí mười tám tuổi vẫn đang tìm việc khắp nơi, cô thể thợ bậc một ở một nhà máy trọng điểm của thành phố là giỏi .
Điều cho Chủ nhiệm Lưu cơ hội, ông lải nhải bên cạnh, chỉ quy kết hành vi đòi tăng lương của Vân Yến là tư tưởng tư bản mục ruỗng.
Nhan Cẩn tức chịu nổi, định trong lý luận với ông . Thì thấy cửa phòng bên cạnh đẩy , Tạ Thận Trạch sải bước , lướt qua , thẳng đến văn phòng phó giám đốc.
Nể mặt khác thì chắc, nhưng nể mặt Tạ Thận Trạch thì chắc chắn . Thấy đến, Phó giám đốc Lý vội : "Mau ." Vừa tự dậy rót nước cho Tạ Thận Trạch.
Tạ Thận Trạch , cũng uống nước, chằm chằm Chủ nhiệm Lưu : " nhớ quyền ông còn ba cái máy đang chờ sửa, báo cáo lên nhà máy, chi phí tiếp đãi năm ngày là một trăm đồng. Đó là tính chi phí cho thợ sửa của nhà sản xuất. Một năm ít nhất cũng ba nghìn chứ nhỉ?"
Tay Chủ nhiệm Lưu khựng , ngờ chuyện .
Phó giám đốc Lý nhíu mày, ông đương nhiên mỗi năm nhà máy chi bao nhiêu tiền tiếp đãi.
Tạ Thận Trạch sang hỏi Chủ nhiệm Nguyễn: "Đồng chí Vân miệt mài nghiên cứu kiến thức sửa chữa máy móc, dũng cảm thực hành, giải quyết vấn đề cấp bách cho nhà máy." Anh nhấn mạnh bốn chữ "vấn đề cấp bách" tiếp: "Nếu cô sửa chữa kịp thời, đơn hàng thể giao đúng hẹn, chúng bồi thường bao nhiêu ông tính ?"
Chủ nhiệm Nguyễn và Vân Yến cùng một phe, lập tức : "Vậy thì còn ít ? Quý hai năm ngoái chính vì máy hỏng kịp tiến độ, bồi thường cho nhà tù Kiến Dương bốn nghìn đồng đấy. Lần còn nhiều hơn , đến ba đơn vị đang chờ. Nếu chậm trễ, bồi thường cả vạn đồng cũng là ít."
Phó giám đốc Lý hiểu ý của Tạ Thận Trạch. Vừa ông suýt Chủ nhiệm Lưu dắt mũi, chỉ xét vấn đề từ tuổi tác và tư tưởng của Vân Yến mà đại cục.