Con Dâu Nuôi Từ Bé: Đào Lý Khắp Thiên Hạ - Chương 684: Phiên ngoại Khúc Duy Trinh tỷ đệ (14)
Cập nhật lúc: 2026-04-13 10:25:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đợi chúng kiếm tiền cho con, con liền cần vất vả như nữa,” Khúc mẫu kéo Khúc Tĩnh Hấp thấp giọng : “Đến lúc đó chúng tự thuê nhà ở, mau ch.óng gả tam tỷ con ngoài, cho dù nó trả tiền thuê nhà chúng cũng sống nổi.”
Khúc Tĩnh Hấp đang định chuyện, Khúc phụ trầm mặc ở một bên liền gõ gõ tẩu t.h.u.ố.c, nghiêm túc với : “Con cũng đừng luôn nghĩ đến việc ngoài chơi, việc gì thì lượn lờ mặt con nhiều một chút, hiện tại tam tỷ con đều đến thư viện , thời gian ở mặt bọn họ ít , con lúc nỗ lực một phen, chẳng lẽ còn cả đời nó đè đầu cưỡi cổ?”
Khúc mẫu liên tục gật đầu, kéo thấp giọng : “Tam tỷ con tâm ngoan, ngoài mấy đứa tỷ của nó , còn nhớ đến con? Cho nên con sớm ngày tính toán cho bản , đợi con vững gót chân ở chỗ con , chúng liền cần sắc mặt nó nữa, đến lúc đó tìm cho nó một… tìm cho nó một nhà gả ngoài.”
Khúc Tĩnh Hấp trầm mặc xuống, nửa ngày mới phụ mẫu gật gật đầu.
Chỉ là đáng tiếc tính toán của Khúc phụ Khúc mẫu thất bại, Lê Bảo Lộ vẫn luôn coi trọng Khúc Duy Trinh, đến hai năm, Khúc Duy Trinh chỉ dạy học trong thư viện, nàng còn bắt đầu tham gia việc quản lý thư viện.
Hơn nữa cũng thường xuyên Tần phủ, ngược là nhi t.ử của bọn họ chỉ cắm đầu sách, tuy rằng cũng thường đến Tần phủ, nhưng đều là thỉnh giáo công khóa, hiển nhiên tịnh sủng ái mặt các bằng tam tỷ .
Bởi vì Tần phủ mỗi đưa đồ qua đều là chỉ đích danh giao cho Khúc Duy Trinh.
Điều khiến Khúc phụ Khúc mẫu thể chấp nhận nhất là, chi tiêu của bộ gia đình đều dựa Khúc Duy Trinh, Khúc Tĩnh Hấp vẫn đang sách, giấy mực b.út nghiên và mua sách cần tiêu tốn nhiều nhiều tiền, mà Thanh Khê thư viện dạy lục nghệ, ngựa thể thuê trong thư viện, nhưng màu vẽ mua, học đàn mua đàn, học b.ắ.n cung mua cung tên, học cờ tự cũng một bộ bàn cờ…
Bọn họ bày sạp bên ngoài Vân Lộ học viện, mỗi ngày nhiều nhất cũng chỉ kiếm một trăm văn, chi tiêu trong nhà ngoài tiền thuê nhà còn tiền ăn uống, bọn họ thể để Tiểu Bảo thấp kém hơn trong thư viện, cho nên mỗi năm đều may y phục mới, mỗi tháng còn cho một ít tiền, tránh cho lúc ngoài cùng đồng song sắc mặt khác.
Một khoản tiền lớn như tính , hai phu thê bọn họ căn bản gánh vác nổi, chỉ thể dùng tiền của Khúc Duy Trinh.
Mà dùng tiền của nàng thì sắc mặt của nàng, nếu nàng vung tay dọn đến ở trong học viện, bọn họ căn bản gì nàng.
Ngay từ đầu Khúc phụ Khúc mẫu còn nghĩ mau ch.óng gả Khúc Duy Trinh ngoài, tránh cho nàng xưng vương xưng bá trong nhà, nhưng hai tháng giành quyền quản gia, hai phu thê liền nhắc tới chuyện nàng xuất giá nữa, đổi thành sợ nàng xuất giá.
Nàng nếu gả ngoài, chi tiêu của Tiểu Bảo dựa ai?
Mà Khúc Duy Trinh cũng quả thực vẫn luôn từng xuất giá, qua mười tám, qua hai mươi, phụ mẫu nhắc, nàng cũng vội, giống như quên mất xuất giá .
Khúc Tĩnh Hấp mà đau đầu thôi, ngay từ đầu bọn họ biểu hiện như chính là để phụ mẫu an phận một chút, đối xử với các tỷ tỷ một chút, ai ngờ xảo diệu thành vụng về, tam tỷ thế nhưng một chút cũng xuất giá nữa.
Khúc Tĩnh Hấp nhịn tìm nàng tâm sự: “Tam tỷ, tỷ thích như thế nào? Đệ mấy đồng song còn thành , tuổi tác bọn họ ngược xấp xỉ với tỷ, lẽ duyên.”
Khúc Duy Trinh mắt cuốn sách tay, để ý : “Những đồng song đó của đều gặp qua , tịnh trong lòng.”
“Vậy ngài thích như thế nào, tìm cho tỷ.”
Khúc Duy Trinh lúc mới gấp sách , ngước mắt lên : “Sao, chê tam tỷ chướng mắt, gả ngoài ?”
“Tam tỷ, tỷ rõ ý mà,” Khúc Tĩnh Hấp gãi gãi đầu : “Đệ chỉ là vì mà liên lụy đến tỷ.”
Khúc Duy Trinh một tiếng, quơ quơ cuốn sách trong tay : “Đệ liên lụy , là gả chồng.”
“Cả đời?”
“Trước mắt dự định như .” Trên mặt Khúc Duy Trinh thản nhiên .
Khúc Tĩnh Hấp nhíu mày, sớm dự liệu , lúc chẳng qua là xác nhận mà thôi. Hắn há miệng, nên khuyên nên tán đồng nàng. Miễn cưỡng nàng gả chồng chắc thể vui vẻ hạnh phúc, mà gả chồng nàng tương lai cũng chắc như ý, sẽ hối hận.
“Gả chồng chẳng qua là đổi một nơi sinh sống, vẫn là ngày ba bữa, điểm khác biệt là một nữa đối mặt với một gia tộc, tranh thủ sự công nhận của bọn họ, cuộc sống thể còn bằng hiện tại, như cớ tìm tội để chịu?”
Mấy năm nay nàng đấu trí đấu dũng với phụ mẫu, từng bước từng bước ép bọn họ lùi bước, cuối cùng cũng tranh thủ cho đủ gian sinh tồn và tự do.
Nàng đến thư viện dạy học sẽ còn bọn họ dùng ánh mắt khinh bỉ khinh miệt nữa, mà là tràn đầy sự ghen tị, hâm mộ và ỷ ; nàng dã ngoại, tụ tập cần tìm kiếm sự đồng ý của bọn họ nữa, bọn họ cũng dám vì thế mà những lời như nàng giữ quy củ, ham chơi các loại mặt nàng; tiền nàng kiếm cho dù lãng phí hơn nữa, bọn họ nhiều nhất cũng chỉ thấp giọng lải nhải vài câu, dám tùy tiện nhúng tay nữa, cũng dám lăn lộn ăn vạ mắng c.h.ử.i nàng…
Đây là kết quả nàng nỗ lực bao nhiêu năm mới , chẳng lẽ từ bỏ thành tựu những năm nay đến một gia đình khác để bắt đầu từ đầu?
Nàng còn nhàm chán đến thế, hơn nữa những cuộc đấu tranh tịnh thể mang cho nàng niềm vui, thời gian còn bằng đến thư viện tăng ca, hoặc là thêm hai cuốn sách .
Hoàn cảnh nhà bọn họ phức tạp, đó là bởi vì phụ mẫu thiên vị lệch đến tận chân trời , nhưng cũng đơn giản, bởi vì Khúc phụ Khúc mẫu đều là liếc mắt một cái là thể thấu, bọn họ tuy rằng ác độc ngu , nhưng năng lực thấp, ít nhất bọn họ hiện tại trong lòng bàn tay nàng.
gả chồng thì giống , gia đình mới dính líu đến quá nhiều thứ , công bà, thúc bá, chị em dâu, cô tẩu, còn thất đại cô bát đại di khác, bọn họ chắc dễ khống chế như cha nương nàng.
Cho nên nàng mới chủ động tìm tội để chịu .
Khúc Duy Trinh thả lỏng tựa lưng ghế : “Trừ phi thể gặp một cha , tâm khỏe mạnh, văn thải dạt dào phẩm tính thượng giai, trừ phi là sẽ gả , ồ, còn một tiền đề nữa, cũng duyệt mới .”
Khúc Tĩnh Hấp đỡ trán: “Sư nương cũng quản tỷ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-dau-nuoi-tu-be-dao-ly-khap-thien-ha/chuong-684-phien-ngoai-khuc-duy-trinh-ty-de-14.html.]
“Lão sư khai minh lắm, nàng trưởng thành, gả gả, gả cho ai tự lựa chọn.” Khúc Duy Trinh đắc ý liếc một cái hỏi: “Sao, mai cho ?”
Khúc Tĩnh Hấp lắc đầu: “Tiên sinh thể chuyện nhàm chán như ?”
Khúc Duy Trinh nghĩ cũng , chống cằm hỏi: “Vậy thì ai mai cho ? Nếu nhớ tới sự của ?”
Khúc Tĩnh Hấp đỏ mặt, dậy : “Còn là vì tỷ tuổi tác lớn , ngay cả tứ tỷ đều xuất giá , sợ tỷ nhớ cho nên mới nhắc nhở tỷ một câu thôi.”
Khúc Duy Trinh bĩu môi, xua tay : “Nếu mai cho chê nhà một lão cô nương, liền với đối phương, chúng thể ở riêng, cần dưỡng lão tống chung cho .”
“Tam tỷ!” Khúc Tĩnh Hấp tán đồng kêu một tiếng.
Khúc Duy Trinh lời nào, nàng nếu hài t.ử thì đến Dục Thiện đường ôm một đứa là , mỗi năm trẻ bỏ rơi thu nhận ở đó vô cùng nhiều, đến lúc đó xin lập Nữ hộ, nhận nuôi một đứa trẻ, đợi nàng c.h.ế.t thể thu liễm cho nàng là .
Nếu chê nuôi hài t.ử phiền phức, đến lúc đó giao tiền cho khác là , nàng khi c.h.ế.t sắp xếp thỏa hậu sự là .
Nếu t.ử vong ngoài ý thì càng cần bận tâm , khi c.h.ế.t cũng chỉ là một nắm đất vàng, nếu lúc còn sống đều thể vui vẻ, khi c.h.ế.t an hơn nữa thì ích gì? Nàng vô tri vô giác ?
Khúc Duy Trinh nghĩ thoáng, Khúc Tĩnh Hấp cũng hiểu nàng, dù cũng là tỷ cùng lớn lên, cùng sách, nếu luận đời ai hiểu tam tỷ nhất, ai khác ngoài Khúc Tĩnh Hấp. Khúc phụ Khúc mẫu thể hiểu .
Ngay từ đầu bọn họ là sợ Khúc Duy Trinh kế sinh nhai trong nhà chỗ dựa, nhưng nhi t.ử thành , tôn t.ử , nhi tức phụ mang đến một khoản bồi giá lớn, ngay cả nhi t.ử đều thi đỗ Tiến sĩ quan , Khúc Duy Trinh vẫn khỏi cửa.
lúc nàng đều là lão cô nương hai mươi tám tuổi .
Khúc phụ Khúc mẫu lúc mới lo lắng, bắt đầu chạy vạy khắp nơi mai cho nàng, Khúc Duy Trinh liền lặng lẽ cùng Khúc Tĩnh Hấp một chuyến đến nha môn, bắt đầu thủ tục Nữ hộ.
Đợi Khúc phụ Khúc mẫu là lúc cần bọn họ ký tên điểm chỉ .
Bao nhiêu năm trôi qua như , hai đấu trí đấu dũng với nàng cũng đấu chút tình cảm , tuy rằng đủ loại bất mãn và mắng c.h.ử.i, nhưng hai vẫn ấn dấu tay lên đó, coi như là đồng ý cho Khúc Duy Trinh lập Nữ hộ.
Khúc Duy Trinh đối với thứ tình cảm nông cạn đó tịnh cảm kích nhiều, nếu thật sự yêu thương nàng cũng sẽ đợi đến khi thi đỗ Tiến sĩ quan mới nhớ nàng gả chồng.
Nàng cất kỹ hộ tịch mới nhận , hỏi Khúc Tĩnh Hấp: “Là các dọn ngoài, là dọn?”
Khúc Tĩnh Hấp cạn lời nàng : “Vậy là chia đôi căn nhà, xây một bức tường ở giữa ?”
Khúc Duy Trinh nhún vai : “Ta cũng a.”
“Ngài vẫn là thành thật ở , mỗi tháng đưa cho cha nương hai lượng bạc, đảm bảo bọn họ coi tỷ như tiểu thư mà cung phụng.”
Khúc Duy Trinh nghĩ cũng , nơi dù cũng ở nhiều năm, nhất thời cũng tìm căn nhà thích hợp, bằng ở .
Căn nhà từ nhiều năm hai tỷ lặng lẽ mua , ngoài tức , Khúc phụ Khúc mẫu tịnh căn nhà là của bọn họ, tưởng vẫn là thuê.
Cho nên khi Khúc Duy Trinh tìm đến nàng nguyện ý mỗi tháng đưa cho bọn họ hai lượng bạc, tiếp tục ở đây, chỉ là bọn họ bao ăn ở, Khúc phụ Khúc mẫu chút suy nghĩ liền hưng phấn đồng ý.
Cầm hai lượng bạc nàng đưa cất .
Hoàng Cầm mà nửa ngày cạn lời, lặng lẽ tam cô tỷ nửa ngày, cuối cùng vẫn đầu coi như thấy.
Công bà vẫn dễ lừa như , đây miễn cưỡng coi như là chuyện .
Nàng mới gả tràn đầy ngọt ngào, bởi vì trượng phu chỉ tướng mạo , văn thải , phẩm tính cũng , nhưng khi thấy công bà thì giống như một đạo thiên lôi bổ xuống đầu.
Nàng Khúc gia nghèo, cũng chuẩn sẵn tâm lý đối mặt với công bà nghèo, nhưng nàng ngờ công bà như .
Vừa mới kính cho công bà xong bà bà liền ám thị nàng đem bồi giá giao cho bọn họ bảo quản, trong nhà dư dả, nàng nhi tức phụ lý nên thao trì gia vụ, nhất là đem những nha bà t.ử đuổi , nếu đừng tiền tiêu vặt, chỉ riêng cơm nước bọn họ ăn cũng đủ khiến bọn họ đau lòng .
Lúc đó nội tâm Hoàng Cầm là sụp đổ, Khúc gia là nghèo, nhưng hiện tại thể nghèo ?
Tam cô tỷ và trượng phu tuy rằng ăn, nhưng cũng hai cửa hàng ở Kinh thành, mỗi tháng thể kiếm chừng một trăm lượng bạc, đại phú đại quý thể nào, nhưng chống đỡ chi tiêu của nhà vẫn là thành vấn đề chứ.
Lúc đó khi thành Khúc Tĩnh Hấp liền báo cáo với cha nương nàng, hai cửa hàng là tỷ bọn họ cùng sở hữu, cho nên thực tế chỉ một cửa hàng là thuộc về Khúc Tĩnh Hấp.
Ngoài cửa hàng , tỷ bọn họ còn mua hai cái trang t.ử ở phía Bắc, lớn, nhưng hoa lợi mỗi năm vẫn đủ cho trong nhà chi dùng, đến miệng công bà thành Khúc gia chỉ mấy mẫu đất ở quê, tiền thuê mỗi năm thu ngay cả lương thực cho một tháng cũng đủ?