Con Dâu Nuôi Từ Bé: Đào Lý Khắp Thiên Hạ - Chương 665: Phiên ngoại Đại hiệp và Khuê tú (12)
Cập nhật lúc: 2026-04-13 10:23:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Nhất Đường võ công cao cường, một chưởng tung liền thể quét sạch một mảng, g.i.ế.c còn đơn giản hơn cả thái rau c.h.é.m dưa, thêm đó thủ lĩnh sơn tặc tru diệt bộ, đám thổ phỉ như rắn mất đầu, trong lòng sinh ý định rút lui. Mà các binh sĩ vẫn thể giữ vững trận cước, cho dù ngay từ đầu nhân ít hơn đối phương, lúc cũng thể diện phản công.
Khi tà dương ngả về tây thì trận chiến liền kết thúc, ánh chiều tà đỏ rực chiếu xuống mặt đất, ánh lên vũng m.á.u tươi đất càng thêm đỏ thẫm.
Bạch Nhất Đường nhíu mày một vòng chiến trường, xác định những kẻ nhắm tới một ai trốn thoát, lúc mới xoay với Tổng kỳ: “Nhiệm vụ của coi như thành, thể trở về Ninh Hạ Vệ chứ?”
Tổng kỳ vẫn còn chìm đắm trong niềm vui chiến thắng, y ngờ tiến triển thuận lợi đến , mà võ công của Bạch Nhất Đường còn cao hơn bọn họ tưởng tượng, quan trọng nhất là âm sai dương thác khiến bọn chúng tự tàn sát lẫn .
Trận chiến nổ , y liền dẫn theo hơn phân nửa nhân mã mai phục, cầm cung nỏ đ.á.n.h lén đám mai phục ở lộ thứ hai.
Số ở ít, y cứ tưởng khi trở về sẽ thấy đồng liêu thương vong t.h.ả.m trọng, ngờ đám thổ phỉ tự rối loạn , ngược cho bọn họ cơ hội thở dốc.
Điều khiến thương vong của bọn họ giảm nhiều.
Tổng kỳ hiện tại Bạch Nhất Đường cứ như thấy bảo bối : “Bạch đại hiệp, Tướng quân bọn họ vẫn còn ở trong núi, ngài võ công cao cường, trong giúp đỡ bọn họ một tay ?”
Bạch Nhất Đường cúi đầu suy nghĩ một chút, lắc đầu : “Ta rành đường trong núi, nếu dẫn đường, võ công của cao đến mấy cũng vô dụng.”
Tổng kỳ liền thất vọng, cũng , Tướng quân mang theo dẫn đường , mà núi rừng rộng lớn như , ai bọn họ hiện tại đến ?
Bạch Nhất Đường quét mắt chiến trường một cái, xoay : “Các ngươi dọn dẹp chiến trường , về đây.”
Tổng kỳ ông là đang nhớ thê t.ử , khóe miệng giật giật, cuối cùng vẫn gì, đưa mắt ông rời .
“Đại nhân, Bạch đại hiệp , ngài cần thủ cấp và chiến lợi phẩm ?”
“Bạch đại hiệp còn chướng mắt mấy thứ dơ bẩn đó, mau ch.óng cắt lấy thủ cấp của mấy tên thủ lĩnh , dọn dẹp sạch sẽ chiến trường, chúng cũng hồi doanh.”
“Chúng núi chi viện cho Tướng quân ?”
“Không dẫn đường thì núi thế nào?” Tổng kỳ về phía sâu trong núi rừng : “Binh lực chủ yếu của thổ phỉ đều ở bên ngoài , chỗ Tướng quân hẳn là vấn đề lớn, chúng cứ hồi doanh , tìm Hiệu úy thương nghị.”
Bạch Nhất Đường giục ngựa phi nhanh về phía Ninh Hạ Vệ, thảo nguyên bao la mờ mịt chỉ một ông một ngựa đang lao v.út về phía .
Khi trăng lên giữa đỉnh đầu, Bạch Nhất Đường cuối cùng cũng chạy tới Ninh Hạ Vệ, cổng thành sớm đóng c.h.ặ.t.
Ông suy nghĩ một chút, cảm thấy gọi mở cổng thành thì động tĩnh lớn, vì đầu ngựa đến sườn tường thành, tìm một chỗ buộc ngựa , lúc mới phi lên, lặng yên một tiếng động lẻn trong Ninh Hạ Vệ.
Tướng quân phủ con phố chính của Ninh Hạ Vệ, mà ngay cách quân doanh xa, vị trí chút hẻo lánh, Bạch Nhất Đường lười bộ, trực tiếp bay qua từ nóc nhà, nhẹ nhàng đáp xuống khách viện nơi bọn họ ở.
Đèn trong khách viện vẫn sáng, Viên phu nhân đang giường đất chuyện cùng Tần Văn Nhân, đột nhiên thấy Bạch Nhất Đường đẩy cửa bước , bà kinh ngạc đến mức đ.á.n.h rơi cả kim chỉ trong tay.
Mắt Tần Văn Nhân sáng lên, vội vàng xuống giường xỏ giày : “Chàng về , dùng bữa tối , ăn chút gì ?”
Bạch Nhất Đường giữ nàng , mỉm với nàng, lúc mới đầu Viên phu nhân, chắp tay tạ ơn: “Đa tạ Viên phu nhân chiếu cố nội t.ử.”
Viên phu nhân hồn, vội vàng xuống giường hỏi: “Bạch đại hiệp, ngài về , phu quân ...”
“Tướng quân vẫn còn ở trong núi, bất quá trận phục kích ở Bạch Hổ Giản thuận lợi, diệt phỉ đồ, một ai trốn thoát.”
Viên phu nhân thở phào nhẹ nhõm một lớn, thấy phu thê bọn họ tay trong tay, bà liền : “Bạch đại hiệp bình an trở về là , sẽ quấy rầy hai vị nữa.”
Nói xong liền dậy cáo từ.
Tần Văn Nhân tiễn bà đến cổng viện, lúc mới vội vã : “Chàng thương ?”
“Không , bọn chúng đều thể gần , thể thương ?”
Tần Văn Nhân đ.á.n.h giá ông từ xuống một lượt, xác định ông thật sự thương mới thở phào nhẹ nhõm, : “Buổi trưa chắc là ăn lương khô nhỉ, nấu cho bát mì nhé?”
“Không cần ,” Bạch Nhất Đường kéo nàng : “Viên phu nhân chắc chắn phái gọi Hiệu úy , lát nữa gặp y, đến lúc đó dùng chung với y một chút là . Ta chỉ là đến xem nàng bình an thôi.”
“Đây là ở Tướng quân phủ, gì mà bình an chứ?”
“Được , nàng mau nghỉ ngơi , lát nữa sẽ gặp Hiệu úy ở sảnh phụ.”
Viên phu nhân khỏi viện liền vội vàng sai tìm Hiệu úy, còn bảo nhà bếp chuẩn cho bọn họ chút đồ ăn nóng.
Đợi Hiệu úy vội vã chạy tới, đồ ăn nóng cũng xong, Bạch Nhất Đường gặp y ở sảnh phụ, cắm cúi ăn cơm hiệu cho y xuống đối diện.
Hiệu úy mang sắc mặt kỳ dị xuống đối diện ông, hỏi: “Trận phục kích ở Bạch Hổ Giản kết thúc nhanh như ? Còn nữa, ngài thành lúc nào , ?”
“Mặt trời lặn thì kết thúc, lúc về bọn họ vẫn đang dọn dẹp chiến trường, cho nên rõ liệu thương vong cụ thể, bất quá hẳn là quá nghiêm trọng, một lát nữa binh sĩ báo tin chắc sẽ về tới. Còn về việc thành như thế nào,” Bạch Nhất Đường nháy mắt với y một cái, “Ngươi xác định là ngươi thật sự ?”
Hiệu úy nghẹn họng một chút: “Ngài vứt ngựa ở ?”
“Bên ngoài cổng thành, ngươi sai ngoài tìm một cái là thấy ngay.”
Bạch Nhất Đường kể tóm tắt trận chiến một chút, Hiệu úy sợ tới mức toát mồ hôi lạnh: “Bọn chúng mà phái nhiều như thế?”
Sau đó may mắn : “May mà bọn chúng sinh hiểu lầm, tự tàn sát lẫn , nếu thắng bại còn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-dau-nuoi-tu-be-dao-ly-khap-thien-ha/chuong-665-phien-ngoai-dai-hiep-va-khue-tu-12.html.]
Bạch Nhất Đường khẽ gật đầu.
Đang chuyện, một binh sĩ bước nhanh , bẩm báo: “Hiệu úy đại nhân, Bạch Hổ Giản thư báo về.”
Bạch Nhất Đường hất cằm : “Số liệu thương vong kìa, .”
Hiệu úy dậy ôm quyền hành lễ với Bạch Nhất Đường, xoay rời .
Trước khi khỏi viện, Hiệu úy vẫy tay gọi một bà t.ử , thấp giọng : “Nói với phu nhân, bảo bà nhất định chiêu đãi phu thê Bạch đại hiệp cho thật .”
Bà t.ử thấp giọng một tiếng.
Bạch Nhất Đường ăn uống no say, lúc mới gọi nước tắm gội. Tần Văn Nhân vẫn ngủ, thấy ông xõa mái tóc ướt sũng bước , liền lấy khăn khô giúp ông lau tóc.
Bạch Nhất Đường giường đất mặc cho nàng lau tóc, Tần Văn Nhân nhẹ nhàng xoa bóp da đầu cho ông, ông thoải mái thở dài một tiếng, khẽ nhắm mắt ngủ .
Tần Văn Nhân thấy khẽ mỉm , khi lau khô tóc cho ông liền đặt đầu ông lên gối, lúc mới kéo chăn đắp cho ông.
Bạch Nhất Đường đột nhiên nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng, kéo nàng ngã xuống giường, nghiêng đè lên nàng, ghé tai nàng thấp giọng : “Đêm khuya, chúng cùng an giấc thôi.”
Sắc mặt Tần Văn Nhân ửng đỏ, chống tay n.g.ự.c ông : “Chàng mệt ...”
Bạch Nhất Đường cúi đầu ngậm lấy môi nàng, thấp giọng : “Ai mệt? Không tin nàng thử xem, bây giờ tinh thần đang sung mãn đây...”
Nhiệm vụ của Bạch Nhất Đường thành, tâm trí buông lỏng, ngày hôm liền ôm Tần Văn Nhân ngủ đến tận lúc mặt trời lên cao ba sào.
Khi Tần Văn Nhân tỉnh trong vòng tay ông, thấy ánh nắng mặt trời từ cửa sổ chiếu trong phòng, nhất thời vô cùng sốt ruột.
Đây chính là đang khách ở nhà , thể ngủ nướng chứ?
Nàng chống tay định dậy, bàn tay cẩn thận ấn trúng n.g.ự.c Bạch Nhất Đường, lo lắng ông thương liền vội vàng cúi đầu .
Cúi đầu bắt gặp đôi mắt đang ngậm của Bạch Nhất Đường, ông khẽ mỉm , kéo nàng trở lòng, thấp giọng : “Ngủ thêm lát nữa , dù cũng muộn .”
Tần Văn Nhân liền đ.á.n.h ông một cái: “Không , ngủ đủ .”
Bạch Nhất Đường liền buông tay, : “Vậy nàng dậy .”
Tần Văn Nhân ôm chăn dậy định mặc y phục, lúc mới phát hiện y phục của bọn họ Bạch Nhất Đường ném sang một bên khác, nàng ở giường căn bản với tới .
Nàng khỏi ngớ .
Bạch Nhất Đường vô dang rộng vòng tay với nàng: “Mau bồi ngủ thêm một giấc nữa, lát nữa lấy y phục cho nàng.”
Tần Văn Nhân xoay liền vỗ một cái lên n.g.ự.c ông, phát tiếng “bạch bạch” giòn giã: “Mau rời giường.”
Bạch Nhất Đường giở trò lưu manh nhắm mắt , Tần Văn Nhân khỏi vươn chân đá đá ông, kết quả Bạch Nhất Đường động cũng thèm động một cái, nàng nỡ dùng sức, chỉ thể ông mà sốt ruột.
Nàng thể cảm nhận ngoài cửa phòng bọn họ đang , lẽ là nha đầu, lẽ là bà t.ử, cũng thể tay bọn họ còn đang bưng chậu nước.
Tần Văn Nhân luôn luôn giữ lễ nghĩa, ít nhất khi khách ở nhà khác là như , dậy muộn thế thật sự là quá thất lễ .
Thấy Bạch Nhất Đường vẫn dửng dưng như , nàng khỏi tủi : “Thiếp đói .”
Bạch Nhất Đường mở mắt nàng: “Sao nhanh đói như , còn thấy đói mà.”
“Tối qua dùng bữa tối lúc nào, dùng lúc nào?”
Bạch Nhất Đường nghĩ cũng đúng, vội vàng rời giường.
Tần Văn Nhân thấy ông xốc chăn lên liền để trần thể bước xuống đất, khỏi đỏ mặt mặt , nhưng khóe mắt nhịn lén lút liếc ông.
Bạch Nhất Đường cứ giường mặc cho nàng , còn hỏi nàng: “Đẹp ?”
Tần Văn Nhân liền nhịn cầm gối ném ông: “Thật sự là càng ngày càng vô sỉ.” Cũng là ai, đêm động phòng hoa chúc còn để nàng dạy cho nữa.
Bạch Nhất Đường lấy nhục mà còn lấy vinh, vui vẻ ha hả, xoay tìm y phục cho nàng.
Phu thê hai mặc y phục t.ử tế, lúc mới mở cửa cho nha đầu và bà t.ử bên ngoài tiến .
Tin tức đại thắng tối hôm qua truyền khắp Tướng quân phủ, nha đầu bà t.ử của Tướng quân phủ cũng nhận mệnh lệnh của phu nhân, nhất định hầu hạ phu thê Bạch đại hiệp cho thật , vì thái độ của mấy còn cung kính hơn cả ngày hôm qua.
Thấy tâm trạng bọn họ , còn bồi tiếp hai câu: “Hôm nay thương khách đến huyện thành sẽ bày bán một hàng hóa giá rẻ, Bạch đại hiệp và Bạch phu nhân nếu hứng thú thể đến xem thử.”
Bạch Nhất Đường hỏi: “Cách ngày hỗ thị còn mấy ngày nữa , bây giờ bày hàng hóa ?”
“Là để thu hút thêm chút nhân khí thôi ạ, đồ tự nhiên là giữ đến lúc hỗ thị, nhưng một hàng hóa thông thường thì bây giờ thể trưng bày , bá tánh địa phương chúng cũng thể mua một ít. Nghe bông vải mịn thượng hạng, một xấp cũng chỉ cần hai trăm văn tiền thôi, rẻ hơn nhiều so với bán trong bố trang đấy ạ.”
Ninh Hạ Vệ bọn họ sản xuất nhiều trâu bò dê ngựa, các loại da lông, còn một d.ư.ợ.c liệu, nhưng vải bông, tơ lụa, lá v.v... đều nhập từ Trung Nguyên, giá cả cao, đừng là bình thường, ngay cả phú hộ cũng mua nổi.
Cho nên Tần Văn Nhân ở đây thể một ngày ba bữa, lúc nào cũng yêu cầu uống sữa bò sữa dê tươi, nhưng uống ngon vô cùng khó khăn.