Con Dâu Nuôi Từ Bé: Đào Lý Khắp Thiên Hạ - Chương 563: Bá đạo
Cập nhật lúc: 2026-04-13 10:19:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ khi An An mở mắt liền lớn nhanh, khuôn mặt mỗi ngày một trắng trẻo, những nếp nhăn đỏ hỏn tan biến hết, hơn nữa khẩu vị của cô bé đặc biệt , sữa của Lê Bảo Lộ coi như nhiều, nhưng cô bé cứ khăng khăng thể uống sạch sành sanh chừa một giọt, uống đến mức cái bụng nhỏ căng tròn, mấy bọn họ đều sợ cô bé sẽ ọc sữa, nhưng tiểu nha đầu cứ khăng khăng ợ một cái no nê, một giọt sữa cũng ọc .
Đợi đến khi cô bé đầy tháng, cô bé mập mạp hơn những đứa trẻ cùng tuổi nhiều , Hà T.ử Bội mà vui vẻ mặt, cứ là thể Bảo Lộ , lúc mới kéo theo thể đứa trẻ cũng khỏe mạnh.
An An nhỏ bé đặc biệt ngoan, ngoài lúc đói và lúc ướt gần như vì chuyện gì khác, cũng vì từ lúc cô bé sinh đến nay đều do Bảo Lộ và Cố Cảnh Vân đích chăm sóc, mượn tay khác.
Yến Nguyên Nương bế Mộc Miên hơn ba tháng tuổi tới tham gia tiệc đầy tháng của An An, hai đứa trẻ ngủ cạnh , An An đảo tròng mắt về phía Mộc Miên, thế mà vẻ gì là nhỏ hơn.
Yến Nguyên Nương hâm mộ : “Nếu mắt Mộc Miên linh hoạt hơn An An một chút, gần như tưởng bọn chúng bằng tuổi , sư mẫu, chăm đứa trẻ thế nào ?”
Lê Bảo Lộ : “Còn thể chăm thế nào, đói thì cho con bé ăn, buồn ngủ thì cho con bé ngủ thôi, trẻ con bây giờ dễ chăm nhất, một ngày quá nửa thời gian đều đang ngủ.”
Yến Nguyên Nương liền lặng lẽ nhi t.ử của gì, Mộc Miên và hai chữ ngoan ngoãn dính dáng gì tới , tuy phần lớn thời gian cũng đang ngủ, nhưng lúc ngủ cũng nhiều, hơn nữa lúc ngủ ngoài ăn thì chính là .
Bên cạnh thằng bé v.ú em cộng thêm nha tới bốn , nhưng bốn chăm một nó nàng vẫn cảm thấy mệt mỏi rã rời. Trước khi An An nàng cảm thấy nhi t.ử của cũng khá ngoan, hơn nữa trẻ con đều như .
An An đối chiếu, Yến Nguyên Nương cảm thấy nhi t.ử của cũng quá nghịch ngợm , nàng đưa tay xoa đầu thằng bé, thấp giọng : “Con thể ngoan hơn một chút ?”
Lê Bảo Lộ thấy lời thì thầm của nàng, bởi vì nàng đang một đám kéo tay chuyện.
Lúc Tẩy tam lớn, tiệc đầy tháng Cố Cảnh Vân để con gái chịu thiệt thòi, cho nên gửi ít thiệp mời.
Ngay cả Nhị hoàng t.ử và Tam hoàng t.ử cũng hùa theo gửi quà, càng cần đến Thái hậu và những khác.
Cố Cảnh Vân mượn cớ con gái nhận ít quà cáp, cố ý sai dọn dẹp một căn phòng, ghi chép một món quà chất lượng khá cất đó, : “Đồ bên trong để cho An An của riêng, đợi con bé lớn hơn một chút sẽ đưa cho con bé.”
Lê Bảo Lộ liền bẻ ngón tay tính toán: “Ngoài tiệc đầy tháng còn tiệc trăm ngày, con bé còn nhận nhiều nhiều quà gặp mặt, tiền mừng tuổi các loại, thể dự đoán đứa trẻ sẽ giàu cỡ nào .”
Cố Cảnh Vân cúi đặt một nụ hôn lên mặt nàng, : “Nàng cần ghen tị với con bé, những gì con bé đều bù đắp cho nàng. Bây giờ tiền của con bé nàng cứ giữ con bé , đợi con bé lớn đưa cho con bé.” Ý là lấy dùng tạm cũng .
Lê Bảo Lộ nắm c.h.ặ.t chiếc chìa khóa đặt lòng bàn tay, nhướng mày : “Đây là đấy nhé, đừng xót xa cho khuê nữ của .”
Cố Cảnh Vân khẳng định : “Không xót.”
Cố Cảnh Vân ôm lấy nàng mỉm : “Con gái tuy quan trọng, nhưng nàng cũng quan trọng nha.”
Khóe miệng Lê Bảo Lộ nhịn nhếch lên, tâm trạng bay bổng, tìm một vị trí thoải mái trong lòng tựa .
Một mùi sữa thoang thoảng xộc mũi, Cố Cảnh Vân nhịn chút rạo rực, tay liền luồn từ vạt áo của nàng…
Lê Bảo Lộ mặt đỏ, nắm lấy tay thấp giọng : “Bây giờ còn …”
Cố Cảnh Vân hôn lên khóe mắt nàng : “Không đầy tháng ?”
“Vậy cũng , ít nhất qua bốn mươi ngày…”
Cố Cảnh Vân chỉ đành hôn hôn lên má nàng, đó ôm nàng ngã xuống giường bình tĩnh .
An An đặt ở phía trong giường liền lặng lẽ ngáp một cái, khẽ nhắm mắt ngủ.
Cố Cảnh Vân thấy cái ngáp đó của cô bé, tim đều mềm nhũn, vượt qua Bảo Lộ rướn cổ cô bé, thấp giọng : “Bảo Lộ, đợi chúng viên phòng nàng hãy kê cho ít t.h.u.ố.c , hai năm nay chúng tạm thời đừng sinh đứa tiếp theo…”
Nếu hại thể Bảo Lộ, bỏ bê An An.
Lê Bảo Lộ gật đầu: “Được, nhưng chuyện vội.”
Cố Cảnh Vân thể , t.h.u.ố.c ba phần độc, vì uống t.h.u.ố.c chi bằng tránh t.h.a.i từ thức ăn, tuy hiệu quả sẽ quá lớn, nhưng bọn họ vốn dĩ dễ thụ thai, chi bằng cứ thuận theo tự nhiên.
Thai đầu tiên bọn họ cũng viên phòng một năm mới m.a.n.g t.h.a.i ?
Lê Bảo Lộ đối với suy đoán vẫn chút tự tin.
An An phụ mẫu đang nghĩ cách lùi ngày sinh của tương lai của cô bé, cô bé lúc đang ngủ say.
Trẻ con ngủ nhiều, lớn tự nhiên cũng nhanh.
Chớp mắt mùa hè đến, An An tròn bốn tháng , cô bé thể lật thành thạo, cho dù bọn họ úp cô bé xuống, cô bé cũng thể nhanh ch.óng lật ngửa . Đương nhiên, điều cũng nguyên nhân lớn là do mùa hè mặc ít quần áo.
Mộc Miên lớn hơn cô bé hai tháng thể dậy , hai đứa trẻ luôn tranh giành đồ chơi, nhưng Mộc Miên nào cũng giành An An.
Lê Bảo Lộ đang cúi đầu sửa bản thảo của , một phút chú ý, tiểu Mộc Miên nhích đến bên cạnh An An, cầm quả tú cầu sặc sỡ tay khoe khoang với An An.
An An vốn đang chơi ngón tay tự chuyện một , thấy quả tú cầu sặc sỡ, cần suy nghĩ liền giơ tay cướp lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-dau-nuoi-tu-be-dao-ly-khap-thien-ha/chuong-563-ba-dao.html.]
Tiểu Mộc Miên chỉ cho An An xem một cái ngẩn , đó liền hét toáng lên với cô bé, đưa tay định cướp .
Đồ tay thể để khác cướp ? An An một tay nắm c.h.ặ.t quả tú cầu, một tay "bốp bốp bốp" đ.á.n.h mặt, cánh tay và lưng tiểu Mộc Miên.
Trẻ con thu lực, sức lực cũng nhỏ, tiểu Mộc Miên trực tiếp "oá" lên lớn.
Lần chỉ Lê Bảo Lộ, ngay cả Yến Nguyên Nương đang chọn mẫu thêu ở đằng xa cũng phản ứng , vội vàng xông tới kéo hai đứa .
Tiểu Mộc Miên , An An ôm c.h.ặ.t quả tú cầu hét lên "xí xô xí xào" một tràng với thằng bé, ai cô bé đang gì.
Lê Bảo Lộ khuê nữ bá đạo mà đau đầu, tính tình lớn như , dạy dỗ thế nào đây.
Lê Bảo Lộ cố gắng lý lẽ với cô bé: “Quả tú cầu là của Mộc Miên, con thể cướp của nó? Mau trả quả tú cầu cho Mộc Miên , nếu con thích nương cho con một quả hơn ?”
An An hiển nhiên thể hiểu đạo lý mẫu , cô bé nắm c.h.ặ.t quả tú cầu, trong miệng một đống lời , đáng tiếc ai hiểu , tóm là cô bé chịu buông tay.
Cuối cùng Lê Bảo Lộ dùng một món đồ màu sắc sặc sỡ tương tự đổi lấy quả tú cầu trả cho Mộc Miên, nhưng Mộc Miên vẫn lóc rời .
Lê Bảo Lộ bóng lưng hai con họ rời đau buồn, nàng ngày mai bọn họ vẫn sẽ tới, đó Mộc Miên vẫn sẽ nhớ đời mà nhích tới tìm An An chơi, cuối cùng lúc rời nhất định sẽ lóc rời .
Trong đó chỉ hai phần khả năng là vì lưu luyến rời , tám phần còn là An An đ.á.n.h.
An An dần dần lớn lên, xương cốt cũng dần nảy nở, lúc cần Bạch Nhất Đường , Lê Bảo Lộ cũng phát hiện , khuê nữ của nàng kế thừa căn cốt của nàng nha.
Sau chắc chắn là một kỳ tài luyện võ.
Cũng chính vì , Lê Bảo Lộ cô bé hình thành tính cách bá đạo , nàng hy vọng cô bé thể lý lẽ, nếu võ lực sẽ là trợ thủ của cô bé, ngược còn hại hại .
Thế nhưng, nàng bao nhiêu đạo lý với một đứa trẻ chỉ nhổ nước bọt chơi, mới lật cũng vô dụng nha.
Lê Bảo Lộ chỉ đành chọc chọc má phúng phính của cô bé : “An An, mẫu sẽ dốc lực tạo cho con một môi trường , nhưng con cũng cố gắng, lớn lên bá đạo như bây giờ nữa, trúng cái gì là cướp lấy, nếu nương dám dạy con tập võ?”
Lê Bảo Lộ tạo cho cô bé một môi trường , chỉ suông.
Từ khi sinh An An, Lê Bảo Lộ bắt đầu suy tính cho tương lai của cô bé. Bởi vì cuộc đời của nữ t.ử thực sự quá ngắn ngủi, vỏn vẹn mười mấy năm gả chồng sinh con, đó cả đời đều trải qua ở nhà chồng.
Tốt một chút thì hầu hạ công bà, thậm chí là thái công bà, hầu hạ trượng phu, chăm sóc tiểu cô tẩu lý, nuôi nấng con cái, thì thể còn công bà, trượng phu đày đọa, hầu hạ trượng phu xong còn chăm sóc tiểu của trượng phu, nuôi nấng con cái do trượng phu và tiểu sinh …
Nàng chỉ cần nghĩ đến khuê nữ của nàng thể sống những ngày tháng như , tim nàng liền đau như cắt.
Thời đại quá bất công với nữ t.ử. Sự may mắn của nàng ở chỗ gặp Cố Cảnh Vân, nhưng đời mấy nam nhân giống như Cố Cảnh Vân nguyện ý để thê t.ử dựa bản lĩnh của cùng một vị trí với ?
Nàng xuất sắc, Cố Cảnh Vân sẽ vui mừng, nàng xuất sắc hơn , sẽ tự hào, nhưng những nam nhân khác ?
Mà những đó thể vặn thích An An nhà bọn họ, mà An An cũng thích đối phương ?
Cho dù là ở thời đại trong ký ức, thể từ trong lòng công nhận nữ t.ử mạnh hơn cũng ít.
Mà ở thời đại , hiện tại phần lớn , bao gồm cả nam nhân và nữ nhân đều cảm thấy nữ t.ử nên lộ diện ngoài, cho dù ví dụ thành công là thư viện, nhưng kinh thành, Đại Sở mấy nữ ?
Phạm vi vẫn quá nhỏ, đây vẫn thuộc về trường hợp cá biệt, nàng hy vọng đây còn là trường hợp cá biệt nữa, nàng hy vọng vai trò của nữ t.ử trong xã hội ngày càng lớn, trách nhiệm cũng ngày càng lớn, kéo theo đó, quyền lợi tự nhiên cũng ngày càng lớn.
Nàng dã tâm lớn lao gì, nàng chỉ hy vọng thể tạo cho con gái một môi trường sống thoải mái hơn một chút.
Ít nhất một ngày nào đó khi cô bé ngoài việc giống như nàng sẽ phản đối kịch liệt, dùng ánh mắt dị nghị đ.á.n.h giá; ít nhất khi cuộc hôn nhân của cô bé hạnh phúc, cô bé thể đề nghị hòa ly, chứ giống như tuyệt đại đa nữ t.ử hiện nay nhẫn nhục chịu đựng, đặt hy vọng việc sống lâu hơn đối phương; ít nhất khi cô bé gặp thương, cô bé thể dũng cảm theo đuổi hạnh phúc của , chứ giống như bà nội nhận sự đồng ý của Tần gia, Cố Cảnh Vân, thậm chí là hoàng cung mới dám bước bước đó…
Mà điều khó, nhưng cũng dễ.
Thời đại trong ký ức kiếp thể môi trường sống như là thông qua sự đấu tranh hàng trăm năm của những tiên phong vì nữ quyền mới , nàng chí hướng lớn như , cũng dũng khí hy sinh bản , khai sáng phong trào nữ quyền, nàng chỉ hy vọng thể cho môi trường hiện tại thoải mái hơn một chút, cho môi trường sống của nữ giới hơn một chút, để một mồi lửa, nó bùng cháy dữ dội, là vùng vẫy vụt tắt thì xem mệnh .
Lê Bảo Lộ đặt bản thảo sửa xong một chiếc hộp giao cho Hồng Đào, : “Cất tiểu thư phòng , nếu lão gia về mà ngủ , ngươi liền báo với ngài một tiếng, bảo ngài xem bản thảo giúp một nữa, nếu vấn đề gì thì in ấn .”
Cố Cảnh Vân mới mở một thư cục, tên là "Vân Lộ thư cục", Lê Bảo Lộ in sách đương nhiên là trực tiếp tìm .
Mà "Quỳnh Châu Ký Sự" nàng nửa năm, tổng cộng mới tám vạn chữ, sửa chữa ba . Đây vẫn là kết quả nàng tinh giản hết mức, nhưng tám vạn chữ đối với một cuốn tạp ký mà cũng coi như dài .
Lê Bảo Lộ vốn dĩ thành thể ký sự hai mươi vạn chữ bằng văn bán bạch thoại, đáng tiếc Cố Cảnh Vân phủ quyết.
Chàng : “Số chữ quá dài e là ai hứng thú, nhưng nếu nàng in thể chia thành hai bản, in bản tinh giản , in bản bán bạch thoại .” Cố Cảnh Vân : “Yên tâm, cho dù khác mua, cũng sẽ mua mỗi loại một cuốn để ở nhà sưu tầm.”
Lê Bảo Lộ thấy coi trọng bản bán bạch thoại như , chỉ đành lặng lẽ tinh giản bản văn ngôn văn .