Con Dâu Nuôi Từ Bé: Đào Lý Khắp Thiên Hạ - Chương 363: Chuyện Làm Ăn

Cập nhật lúc: 2026-04-13 10:12:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Tín Phương tiễn Bạch Nhất Đường , ở sảnh một lát về phía hậu viện.

 

Tần Văn Nhân đang dẫn Nữu Nữu chơi trò rượt bắt bãi cỏ, hai chạy đến mức mặt đỏ bừng, vẻ ốm yếu nhợt nhạt biến mất từ lâu.

 

Hà T.ử Bội hành lang , chốc chốc cổ vũ cho Nữu Nữu, chốc chốc chỉ Tần Văn Nhân sắp bắt Nữu Nữu . Tiếng rộn rã khắp hoa viên, vô cùng náo nhiệt.

 

Nữu Nữu khanh khách chạy loạn, thấy phụ xuất hiện liền đ.â.m sầm lòng ông, lớn : “Cha mau cứu con, cô mẫu sắp bắt con !”

 

Tần Tín Phương bế Nữu Nữu lên, sờ sờ cổ nó, ghét bỏ : “Toàn mồ hôi, sắp hôi c.h.ế.t , mau theo nương con tắm .”

 

Nữu Nữu tụt khỏi vòng tay phụ , chạy về phía mẫu .

 

Hà T.ử Bội bế con lên, khẽ gật đầu với hai : “Vậy đưa con bé tắm gội .”

 

Tần Tín Phương gật đầu, : “Văn Nhân dạo ven hồ với một lát.”

 

Tần Văn Nhân mỉm nhận lời.

 

Hậu viện Tần phủ một cái hồ nhỏ, ven hồ một tòa đình mát. Lúc thời tiết nóng bức, trong đình liền cảm thấy một trận mát mẻ.

 

Tần Tín Phương chắp tay lưng trong đình, mặt hướng mặt hồ, nghiêng đầu : “Vừa Bạch Nhất Đường tới.”

 

Tay rót của Tần Văn Nhân bất giác khựng .

 

Tần Tín Phương thấy liền hiểu rõ trong lòng, : “Văn Nhân, lớn, chuyện cần bận tâm , cũng sẽ ép , tất cả tùy theo tâm ý của . Bạch Nhất Đường đến tìm cũng chỉ là báo cho , hề hy vọng nhúng tay chuyện của hai .”

 

ông thể suy nghĩ cho như , vui. Văn Nhân, bất kể tương lai hai , chỉ xét về cá nhân , khâm phục con Bạch Nhất Đường.”

 

Tần Văn Nhân trầm mặc, hồi lâu mới : “Thanh Hòa…”

 

Tần Tín Phương lắc đầu khẽ : “Chuyện e là Thanh Hòa sớm . Văn Nhân, đứa con trai đó của còn thông minh hơn tưởng, mà Bạch Nhất Đường cũng thẳng thắn hơn nghĩ.”

 

Ông đưa tay vỗ vỗ tay bà : “Muội còn trẻ, con đường tương lai còn dài, chuyện chi bằng suy nghĩ thật kỹ. nếu thích ông thì cũng đừng miễn cưỡng bản , của xứng đáng với hơn.”

 

Hốc mắt Tần Văn Nhân đỏ, ôm lấy cánh tay Tần Tín Phương, nhất thời chua xót nên lời.

 

Mà lúc , Bạch Nhất Đường về đến Cố phủ đang xách đồ ngoài dạo phố, , là khảo sát thị trường.

 

Yêu đương là một chuyện tốn kém tiền bạc, huống hồ bây giờ ông vẫn đang trong giai đoạn theo đuổi, tiền tiêu còn nhiều hơn. Đợi đến thực sự lấy thê t.ử , thì tiêu xài càng nhiều. Cho nên ông tạo thu nhập.

 

Đồ mua cho ông mấy mẫu ruộng ở Nhã Châu, nhưng chút tiền tô hàng năm đó cũng chỉ đủ cho ông sống tệ. Muốn sống , đặc biệt là sống ở kinh thành thì thể nào.

 

Trước ông ăn uống của đồ thì , nhưng cũng thể thành gia lập thất vẫn ăn uống của đồ , nhất là trong trường hợp đồ rể là con riêng của thê t.ử.

 

Hai thầy trò ở đầu đường lớn, qua tấp nập náo nhiệt ngẩn một chốc, Lê Bảo Lộ mới hỏi: “Sư phụ, ngài ăn buôn bán ?”

 

“Con thấy sư phụ giống tố chất ăn ?”

 

“Giống!” Lê Bảo Lộ c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt : “Các đại môn phái giang hồ và chúng hiệp sĩ gửi thư chúc mừng, bọn họ nhất định vẫn còn nhớ tiền ngài vơ vét hồi cuối năm ngoái.”

 

Bạch Nhất Đường bỏ mặc nàng bước tới , Lê Bảo Lộ chạy chậm đuổi theo : “Cho nên sư phụ, ngài định ăn buôn bán ? Hay là trồng trọt?”

 

“Bất luận là ăn trồng trọt, sư phụ con đều tố chất đó.” Bạch Nhất Đường chắp tay lưng khu phố sầm uất : “ bây giờ cách kiếm tiền quang minh chính đại mà chúng thể nghĩ cũng chỉ hai cách thôi, cho nên dù giỏi cũng nhắm mắt mà .”

 

Lê Bảo Lộ nghĩ đến tiền tiết kiệm của nàng và Cố Cảnh Vân, đồng cảm gật đầu: “ , kiếm tiền nữa thì cạp đất mà ăn mất.”

 

Nàng đảo mắt : “Sư phụ, là chúng lấy một trang t.ử và một cửa hàng thử tay nghề , dù lỗ chắc cũng lỗ bao nhiêu.”

 

“Là sản nghiệp của Cảnh Vân?”

 

, dù cũng là , lỗ cũng xót.”

 

“Thật là đứa trẻ xui xẻo, thể , đó là sản nghiệp Cố gia chia cho Cảnh Vân, vốn dĩ là thứ nó đáng hưởng. Nếu chút sản nghiệp đó, chỉ dựa chút bổng lộc của Cảnh Vân và tiền thúc tu ở thư viện, các con thể mua ba tòa viện t.ử bên trái, bên và phía , nuôi nhiều hạ nhân và đồ như ? Các con còn thật sự định để Tần gia nuôi các con cả đời .”

 

“Sư phụ yên tâm,” Lê Bảo Lộ vỗ vai ông an ủi: “Đừng thấy bổng lộc của Cảnh Vân cao, ban thưởng nhiều lắm. Đừng là nuôi chúng , nuôi thêm mấy nữa cũng thành vấn đề.” Chỉ là những đồ ban thưởng đó dễ đổi tiền mặt.

 

Lê Bảo Lộ nuốt câu cuối cùng bụng, trái : “Phía nữa là cửa hàng vải của nhà chúng , ngài khảo sát một chút ?”

 

Bạch Nhất Đường suy nghĩ liền : “Đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-dau-nuoi-tu-be-dao-ly-khap-thien-ha/chuong-363-chuyen-lam-an.html.]

 

Bọn họ vốn ít, quả thực chịu nổi giày vò, chi bằng dùng tài nguyên sẵn để luyện tay nghề .

 

“Cửa hàng vải là lãi, chủ yếu ăn với tầng lớp trung hạ lưu và trung lưu, lợi nhuận thể so với những cửa hàng tơ lụa , nhưng lấy lượng bù giá cả, tích tiểu thành đại, mỗi tháng vẫn thể kiếm ít.” Lê Bảo Lộ : “Ta kiểm tra sổ sách của họ, cũng sai điều tra việc buôn bán của các cửa hàng vải cùng định vị. Cửa hàng vải của tuy nhất, nhưng cũng thể xếp hàng đầu, cho nên nghĩ thể cải tiến.”

 

Cũng vì , nàng ít khi nhúng tay việc kinh doanh của cửa hàng, chỉ cần chưởng quầy và tiểu nhị mới nhậm chức nghĩ đến chuyện giả sổ sách lừa gạt nàng, nàng đều sẵn lòng giao quyền cho họ tự xử lý công việc trong cửa hàng.

 

Bạch Nhất Đường nương theo dòng bước cửa hàng vải, phát hiện bên trong cũng ít, đa là bách tính bình thường mặc áo vải thô, đang tụ tập dăm ba chọn vải.

 

Bạch Nhất Đường cửa liền tiểu nhị tươi đón , ngẩng đầu thấy Lê Bảo Lộ liền kinh hãi suýt chút nữa nhảy dựng lên. May mà kìm , căng thẳng mời hai lên nhã gian lầu hai nghỉ ngơi.

 

Lê Bảo Lộ xua tay : “Không cần, ngươi tiếp đón khách , chúng ở đây cần ngươi lo.”

 

Tiểu nhị liền lau mồ hôi lạnh trán tiếp đón khách, lén lút nháy mắt với một tiểu nhị nhỏ bên cạnh, bảo mau nhà kho phía gọi chưởng quầy tới.

 

Đông gia thái thái tới , hơn nữa hình như còn là vi hành, đây chính là chuyện lớn!

 

Hắn thầm cầu nguyện tân chưởng quầy ngàn vạn đừng đắc tội thái thái, đổi một chưởng quầy nữa, trải qua một xét nhà .

 

Bạch Nhất Đường cầm mấy xấp vải lên hỏi giá, vòng quanh cửa hàng một vòng, đầu với Lê Bảo Lộ: “Cửa hàng quả thực kinh doanh tệ, giá cả hợp lý, hơn nữa hẳn là cửa hàng lâu năm , đa là khách quen.”

 

Lê Bảo Lộ gật đầu: “Chính xác, cho nên tìm chỗ nào thể cải tạo.”

 

“Cửa hàng lâu năm như vẫn nên tùy tiện đổi, danh tiếng, đổi khách mới chắc , khả năng mất khách cũ.”

 

Tân chưởng quầy vội vã từ nhà kho phía chạy tới, thấy Lê Bảo Lộ đang định hành đại lễ liền Lê Bảo Lộ xua tay cản , an ủi : “Lưu chưởng quầy cần đa lễ, chỉ ngang qua đây xem thử, dạo việc buôn bán trong cửa hàng vẫn chứ?”

 

“Hồi bẩm thái thái, việc buôn bán vẫn , sổ sách mùa xuân tiểu nhân chỉnh lý xong, là tiểu nhân mang đến cho ngài xem qua?”

 

“Không cần , đợi đến thời gian báo cáo ngươi cùng các chưởng quầy khác mang đến phủ là .” Lê Bảo Lộ quanh cửa hàng một vòng, hỏi vài câu cùng Bạch Nhất Đường rời , dường như thực sự chỉ là ngang qua.

 

Lưu chưởng quầy và tiểu nhị thở phào nhẹ nhõm, cùng lau mồ hôi lạnh túa trán.

 

Mặc dù bọn họ chuyện trái lương tâm, nhưng mỗi gặp thái thái vẫn nhịn căng thẳng sợ hãi thì ?

 

“Ủa, thái thái xe ngựa?” Lưu chưởng quầy nhận điều bất thường muộn màng, vội vàng túm lấy tiểu nhị : “Ngươi mau theo xem thử, xem thái thái hướng nào, ngài chỉ kiểm tra một cửa hàng của , là các cửa hàng khác cũng kiểm tra?”

 

“Dạ, tiểu nhân ngay đây.”

 

“…Có một cửa hàng tạp hóa buôn bán , nhưng vị trí đó hẻo lánh, dễ buôn bán, tạm thời cũng nghĩ cách chỉnh đốn, là chúng đến cửa hàng đó xem thử?”

 

Bạch Nhất Đường các cửa hàng vải, cửa hàng y phục may sẵn và cửa hàng tơ lụa xung quanh : “Làm ăn buôn bán ngoài y thực trụ hành, mà vải chính là y. Trong tất cả các loại vải, bông gai tuy rẻ tiền, nhưng đời nhiều nhất là bạch đinh, cho nên tích tiểu thành đại cũng thể kiếm ít tiền. con chỉ một cửa hàng, nguồn nhập hàng cũng ưu thế, cửa hàng của con chỉ thể coi là chút thành tựu nhỏ, trừ chi phí căn bản kiếm mấy đồng, dù cũng đủ cho con mua mấy chậu hoa.”

 

“Cho nên…”

 

“Cho nên tại con mở rộng buôn bán, lớn mối ăn , tích nhiều cái lợi nhỏ thành cái lợi lớn chứ?”

 

“Có lý, nhưng sư phụ từng ăn, dám tay a.” Lê Bảo Lộ mắt sáng rực ông, “Hay là ngài cùng ?”

 

Bạch Nhất Đường liền vỗ một cái đầu nàng: “Đứng đắn một chút cho , con yên tâm, đối với chuyện chiếm tiện nghi của con sư phụ một chút cũng sẽ ngại ngùng, cho nên cần con phí tâm tìm lý do cho sư phụ.”

 

sư phụ cũng sẽ để con chịu thiệt thòi quá lớn ,” Bạch Nhất Đường chắp tay lưng : “Sư phụ con nam về bắc nhiều năm, quen cũng ít, trong đó nghề buôn vải cũng ít. Muốn tìm một hai nhà cung cấp từ trong đó, giảm bớt chi phí xuống một chút vẫn thể .”

 

“Nói chừng đợi con lớn chuyện buôn bán, con còn thể nhà cung cấp cho các cửa hàng vải khác, sang tay bán vải trong tay cho các cửa hàng khác đấy.”

 

Lê Bảo Lộ ngẩn , giống như đả thông hai mạch Nhâm Đốc vỗ tay : “Sư phụ ngài thật sự là quá thông minh, nghĩ chứ, chúng chẳng đang một nơi cung cấp nguyên vật liệu quy mô lớn ?”

 

Nàng ánh mắt sáng rực : “Tội thôn Quỳnh Châu bây giờ đang dệt vải bán vải ?”

 

Bạch Nhất Đường sững sờ, đúng , ông quên mất những ở Quỳnh Châu chứ? Hình như mối buôn vải đó còn phần của đồ và Cố Cảnh Vân nữa, đó chẳng là nhà sản xuất nhà tiêu thụ ?

 

Thật sự là, phù sa chảy ruộng ngoài a!

 

Lê Bảo Lộ ánh mắt sáng rực : “Bởi vì phận họ đặc thù, lúc định giá chịu ít thiệt thòi. nếu chúng thể tự sản xuất tự tiêu thụ, chỉ chi phí bên chúng thể giảm xuống, mà giá bán bên họ cũng thể tăng lên một chút, quả thực là đôi bên cùng lợi!”

 

“Tiền đề là cửa hàng của con thể sinh lời.”

 

“Không sai, cho nên sư phụ, chuyện dựa ngài !”

 

 

Loading...