Con Dâu Nuôi Từ Bé: Đào Lý Khắp Thiên Hạ - Chương 332: Tránh Né
Cập nhật lúc: 2026-04-13 10:11:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
An Cát dựng ngược lông mày, chống nạnh định cãi với ông, một tiếng Phật hiệu xa xăm liền truyền đến bên tai, khiến màng nhĩ y chấn động.
“A di đà Phật!”
An Cát lập tức thu vẻ giận dữ, chắp tay cúi đầu đó, vô cùng thành thật.
Những lầu cũng đều nghiêm mặt thẳng, rõ ràng chỉ một y thấy tiếng Phật hiệu.
Cố Cảnh Vân thấy nhướng mày, ánh mắt lướt qua Bạch Nhất Đường, thấy nụ mặt ông nhạt nhiều, như như tỏa một loại khí trường kỳ lạ, dường như bao bọc mấy bọn họ trong cách biệt với thế giới bên ngoài.
Cũng chỉ Lê Bảo Lộ còn tò mò ngó xung quanh, lặng lẽ kiễng chân tò mò chằm chằm trong khách điếm, dường như tìm niệm Phật hiệu .
Hạng Phi Vũ liếc thấy đôi mắt to tròn sáng lấp lánh của nàng, trong lòng nghẹn , gào thét thôi, đây vẫn là một đứa trẻ a một đứa trẻ, giao Lăng Thiên Môn cho nàng thật sự vấn đề gì ?
Đợi nửa ngày vẫn , Lê Bảo Lộ mất kiên nhẫn , đầu với Bạch Nhất Đường: “Sư phụ chúng thôi, con tắm rửa ăn cơm.”
Cố Cảnh Vân liền nắm tay nàng: “Đi thôi.” Ngẩng đầu về phía Bạch Nhất Đường.
Bạch Nhất Đường nhướng mày, đầu bước khách điếm, thị vệ trưởng vội dẫn đám thị vệ theo . Sự bình yên trong nháy mắt phá vỡ, những giang hồ mặt đều ngạc nhiên bọn họ.
Hạng Phi Vũ sửng sốt một chút liền vội vàng đuổi theo Bạch Nhất Đường, hạ thấp giọng : “Đồ hiểu chuyện cũng hiểu chuyện , Giới Sát đại sư...”
“Bạch thí chủ!”
Giới Sát đại sư vặn từ hậu viện khách điếm bước đại đường, thấy Bạch Nhất Đường đầu liền chắp tay hành lễ.
“Giới Sát đại sư.” Bạch Nhất Đường ôm quyền đáp lễ, nhạt : “Không ngờ thể gặp Giới Sát đại sư ở Nhã Châu, đúng là duyên.”
Ánh mắt Giới Sát lướt qua Cố Cảnh Vân và Lê Bảo Lộ bên cạnh ông, thẳng kiêng dè: “Bần tăng là phụng mệnh Phương trượng đến bái phỏng Bạch thí chủ.”
Ông về phía Mã Nhất Hồng và Miêu Thanh Thanh đang áp giải phía , niệm một tiếng Phật hiệu : “Lăng Thiên Môn thanh lý môn hộ là nội vụ, chúng thực nên can thiệp, nhưng Thượng thiên đức hiếu sinh...”
“Giới Sát đại sư yên tâm,” Bạch Nhất Đường ngắt lời ông : “Bạch Nhất Đường sẽ g.i.ế.c bọn họ . Tuy bọn họ từng hại , những năm qua cũng chuyện , nhưng đều tội đáng c.h.ế.t. Ta là lương dân phụng công thủ pháp, tự nhiên sẽ tay g.i.ế.c .”
Giới Sát: “...” Phụng công thủ pháp?
Đám giang hồ: “...” Ha ha!
Giới Sát đại sư vui mừng ông: “Bạch thí chủ thể nghĩ như , Phật ...”
Bạch Nhất Đường đột nhiên biến sắc ôm bụng, Hạng Phi Vũ lập tức tiến lên chen Lê Bảo Lộ đỡ lấy ông, sốt ruột : “Bạch , vết thương cũ tái phát ? Nhanh, về phòng trị thương cho .”
Đỡ Bạch Nhất Đường liền phi bôn rời .
Lê Bảo Lộ trừng to mắt, vết thương cũ?
Trên sư phụ nàng vết thương cũ nàng ?
Lê Bảo Lộ sốt ruột kéo Cố Cảnh Vân đuổi theo, thị vệ trưởng đám vội vàng áp giải Mã Nhất Hồng và Miêu Thanh Thanh theo. Kỳ lạ là Mã Nhất Hồng hai xưa nay mấy phối hợp với bọn họ mà thành thật theo bọn họ, thậm chí còn rảo bước nhanh hơn, cứ như phía đang truy sát .
Giới Sát đại sư ánh mắt đầy từ bi niệm một tiếng Phật hiệu, đầu về hướng lầu hai. Trên lầu hai An Cát dẫn t.ử phái Tung Sơn lặng lẽ chuồn sang một nhã gian khác, mở cửa sổ hướng hậu viện trực tiếp từ nhảy xuống hậu viện khách điếm.
Thật trùng hợp, vặn nhảy xuống ngay mặt đám Bạch Nhất Đường.
Đệ t.ử phái Tung Sơn cũng rào rào nhảy xuống theo, thấy Hạng Phi Vũ liền rũ cái đầu nhỏ theo sư thúc nhà , chút chột dám bọn họ.
An Cát lý lẽ hùng hồn, hừ lạnh một tiếng với bọn họ, mở miệng định châm chọc, Bạch Nhất Đường liền buông tay đang ôm bụng , thẳng lưng lạnh : “Giới Sát đại sư đang ở ngay bên ngoài, nếu ngươi thích cãi ngại dẫn tiến cho ngươi một phen.”
Cái miệng đang há của An Cát liền hung hăng ngậm , ánh mắt tóe lửa trừng bọn họ.
Bạch Nhất Đường hừ lạnh một tiếng, đưa tay kéo đồ và đồ phu quân thẳng, Hạng Phi Vũ cũng hừ lạnh một tiếng với An Cát theo.
An Cát tức đến ngửa , chỉ bóng lưng mấy tức nên lời. Cố tình Giới Sát đại sư đang ở ngay bên ngoài, đó nội lực thâm hậu, y chỉ cần mở miệng ông chắc chắn sẽ phát giác, đến lúc đó y liền trốn thoát .
Y chỉ thể tức giận phất tay áo bỏ .
Giới Sát đại sư trong đại đường sân trống trải bên ngoài khách điếm, trong lòng hài lòng . Thế mới đúng chứ, đ.á.n.h đ.á.n.h mắng mắng thể thống gì?
Thiên hạ vẫn là hòa bình đáng quý nhất, hòa hòa khí khí ?
Giới Sát đại sư tâm mãn ý túc trở về, ông nghĩ hôm nay chắc chắn đều đ.á.n.h , cãi .
Hạng Phi Vũ chỉ một dãy phòng : “Biết các đông , liền đặt cả dãy cho các , bất quá thấy những phòng vẫn đủ ở, đầu các đặt thêm một ít .”
Viên Thiện Đình theo bọn họ trộn lau mồ hôi lạnh trán : “Bạch đại hiệp, chỗ ở của chúng chúng tự sắp xếp là .”
Như , bọn họ liền đủ ở . Thị vệ trưởng cũng kiểu cách, ôm quyền hành lễ với Hạng Phi Vũ Bạch Nhất Đường xong liền về phía Cố Cảnh Vân: “Cố đại nhân, ngài mời .”
Cố Cảnh Vân liền xua tay : “Ngài an trí .”
Thị vệ trưởng lúc mới tâm an lý đắc dẫn đám thị vệ , nhân tiện cũng áp giải Mã Nhất Hồng Miêu Thanh Thanh luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-dau-nuoi-tu-be-dao-ly-khap-thien-ha/chuong-332-tranh-ne.html.]
Đối với y mà , trong đoàn phận tôn quý nhất tự nhiên là Cố Cảnh Vân, cho nên y nhường Cố Cảnh Vân. đối với Cố Cảnh Vân mà , phận của Bạch Nhất Đường ở , cho nên hầu hạ bên cạnh Bạch Nhất Đường.
Hạng Phi Vũ những vòng vèo , chỉ tò mò liếc Cố Cảnh Vân một cái, truyền âm với Bạch Nhất Đường : “Đây chính là thầy của Thái t.ử? Thái t.ử năm nay bao nhiêu tuổi? Sao cứ thấy tuổi của đồ phu quân nhỏ .”
“Thái t.ử cập quan, đồ phu quân của Tam nguyên cập , thầy của ngài dư sức, tưởng ai cũng giống , nhận mặt chữ như đòi mạng ?”
Hạng Phi Vũ mím môi: “Ta chữ !”
“Vậy cũng thể phủ nhận sự thật học kém.” Bạch Nhất Đường truyền âm nữa, trực tiếp mở miệng hỏi: “Tùng Vân T.ử uống nhầm t.h.u.ố.c ? Sao phái An Cát đến đây?”
Hạng Phi Vũ bĩu môi : “Có lẽ là vì Giới Sát đại sư ở đây.”
Bạch Nhất Đường khoanh chân giường, chút đau đầu xoa xoa trán.
Lê Bảo Lộ tuy tò mò, nhưng vẫn ngoan ngoãn pha cho bọn họ , kết quả pha xong cửa đập “bịch bịch”.
Cố Cảnh Vân nhíu mày, Lê Bảo Lộ liền tiến lên “cạch” một tiếng mở cửa, trừng mắt đối phương: “Làm gì?”
An Cát dựng mày: “Ô, tỳ khí còn khá lớn, gia là ai ? Thấy gọi một tiếng sư thúc thì thôi, còn dám thế ...”
“An Cát!” Giọng kìm nén lửa giận của Bạch Nhất Đường truyền đến: “Bảo Lộ, cho !”
An Cát liền kiêu ngạo hất cằm hừ lạnh một tiếng với nàng, ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c bước .
Lê Bảo Lộ trừng to mắt, cũng ba mươi mấy nhỉ, cần ấu trĩ thế ?
An Cát đường hoàng khoanh chân đối diện Bạch Nhất Đường, thấy ông vẫn dễ như , lập tức buồn bực: “Không nơi lưu đày gian khổ , tại một chút cũng già ?”
“Đa tạ ngươi khen ngợi.” Bạch Nhất Đường mệt mỏi : “Ta nhớ từng đắc tội ngươi, ngươi cớ cứ c.ắ.n buông?”
An Cát hừ một tiếng : “Huynh đắc tội ? Huynh quyến rũ Xu , hại lấy nàng ...”
“Đợi , Xu là ai?”
Hạng Phi Vũ nhịn , nhỏ giọng : “Là phu nhân của Nhị trang chủ Tô thị sơn trang, vốn là Lý nữ hiệp của Nga Mi.”
“Ồ,” Bạch Nhất Đường mờ mịt: “Ta quen nàng ?”
An Cát nổi giận, nhào tới định đ.á.n.h ông: “Bạch Nhất Đường tên cặn bã nhà ngươi, thủy loạn chung khí...”
Bạch Nhất Đường trong nháy mắt biến mất khỏi chỗ cũ, chân trần ở một góc khác trong phòng, đè nén cơn giận : “Được , cho dù ngươi thích Lý nữ hiệp, nhưng ngươi bây giờ bao nhiêu tuổi, ngươi thể lấy nàng ?”
An Cát hốc mắt đỏ hoe, đuổi kịp Bạch Nhất Đường, cũng đuổi theo ông nữa, cứ giường từ cao chỉ ông mắng: “Xu nàng thương tâm c.h.ế.t gả cho , cho dù lớn lên thể lấy nàng , nàng cũng sẽ gả cho nữa.”
Bạch Nhất Đường liền xua tay ngắt lời y: “Ngươi cho năm nay ngươi bao nhiêu tuổi ?”
An Cát đỏ mặt, nhưng vẫn hất cằm kiêu ngạo : “Ta năm nay mười tám , sư đang tìm vợ cho , nhưng chỉ thích Xu , ngoài nàng lấy ai hết. chính vì , vì cái tên...”
Bạch Nhất Đường càng đau đầu hơn, ông c.ắ.n răng : “Tùng Vân T.ử tên vương bát đản đó...”
An Cát sửng sốt, tiếp đó nhảy dựng lên: “Bạch Nhất Đường, dám mắng sư , liều mạng với !”
Lại là một phen gà bay ch.ó sủa.
Lê Bảo Lộ đến trợn mắt há hốc mồm, Cố Cảnh Vân suy tư một lát mới quyết định thể để sư phụ đuổi đ.á.n.h như , thế là tiến lên kéo Lê Bảo Lộ : “Chúng tìm Giới Sát đại sư.”
Giới Sát đại sư đang một ghế đá trong viện tự đắc kỳ lạc đ.á.n.h cờ, thấy Cố Cảnh Vân và Lê Bảo Lộ dắt tay tới, liền nhấc mí mắt từ ái với họ: “Hai vị thí chủ tìm bần tăng việc gì ?”
Cố Cảnh Vân chắp tay hành lễ: “Đại sư chúng đến tìm ngài?”
Giới Sát đại sư hiền từ : “Viện của ở góc tây cùng, tuy thanh tĩnh nhưng cũng hẻo lánh, hai đứa trẻ các ngươi thẳng tới đây, đến tìm , chẳng lẽ là đến tìm những Sa Đà đó?”
Nhìn theo ngón tay ông, lúc mới thấy nơi đó mấy hòa thượng đang . Nếu Giới Sát đại sư chỉ điểm, bọn họ e là đều phát hiện , mấy tĩnh lặng đó, ánh mắt bình hòa, dường như hòa một với cảnh, mỗi nhịp thở đều giống như những cây cối .
Lê Bảo Lộ trong lòng kính phục, tuy vẫn hiểu rõ tại tránh Giới Sát đại sư như tránh tà, nhưng sâu thẳm trong lòng nàng hề ác cảm với ông, nàng tin cảm giác đầu tiên của .
Vì : “Đại sư sai, chúng quả thực là đến tìm ngài, chúng một việc nhờ ngài giúp đỡ.”
“Thí chủ quá lời , phàm là việc trong khả năng của thí chủ cứ việc mở miệng.”
Không hỏi han gì đưa lời hứa hẹn lớn như ?
Lê Bảo Lộ thụ sủng nhược kinh, cẩn thận : “An Cát sư thúc của phái Tung Sơn cãi với sư phụ , hiện đang đuổi đ.á.n.h sư phụ . Sư phụ tiện đ.á.n.h trả, cho nên mong đại sư điều tiết một hai.”
Lê Bảo Lộ cảm thấy Giới Sát đại sư xong lời cả khuôn mặt đều sáng bừng lên, ông lập tức dậy : “Thí chủ yên tâm, cứu một mạng hơn xây bảy tòa tháp, ngã Phật từ bi, sẽ nhẫn tâm Bạch đại hiệp chịu nỗi khổ , bần tăng cứu ngài ngay đây.”
Nói xong mắt sáng rực về phía viện Bạch Nhất Đường thuê.
Cố Cảnh Vân luôn âm thầm quan sát ông nhịn khẽ một tiếng, với Bảo Lộ: “Có Giới Sát đại sư ở đó chúng cần nữa, vẫn là về phòng nghỉ ngơi .” Nếu sợ Bạch Nhất Đường sẽ lật tung hai kẻ dọn cứu binh là bọn họ mất.