Con Dâu Nuôi Từ Bé: Đào Lý Khắp Thiên Hạ - Chương 313: Tái Mét

Cập nhật lúc: 2026-04-13 10:11:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đợi đến khi trời "lào xào" rơi xuống những bông hoa tuyết, Nhị Lâm và Thuận Tâm hợp sức nhóm một chiếc nồi lớn ở giữa, bên trong đang ninh canh gừng, dùng để xua hàn.

 

Cố Cảnh Vân và Triệu Ninh đội một vai tuyết trắng bước cửa, :"Mọi đều về cả , thị vệ trưởng, lát nữa ngươi dẫn đám thị vệ xách canh gừng phát cho , mỗi đều uống một bát xua hàn."

 

Thị vệ trưởng hiểu ý của , đây là lập uy lập đức để dễ bề quản lý, cũng từ chối, gật đầu nhận lời.

 

Cố Cảnh Vân đến bên cạnh Lê Bảo Lộ dừng , đưa đôi tay đang giấu trong tay áo cho nàng sờ, Lê Bảo Lộ chạm một cái, cảm thấy lạnh buốt, liền ôm lấy cả hai tay , lúng b.úng :"Sao vận lực ngự hàn?"

 

"Chân khí đủ."

 

Lê Bảo Lộ kéo đến bên giường của bọn họ, bên lót một lớp nệm, vô cùng mềm mại, bên trái ngủ là sư phụ nàng, bên thì là Triệu Ninh, ba vị trí ngăn cách với bằng rèm, rèm là tháo từ rèm xe ngựa xuống, vặn bốn mặt, thừa thiếu.

 

Như chỉ cần treo thêm một bộ quần áo ở mặt thể tạo thành một căn phòng riêng biệt, tính riêng tư vô cùng cao.

 

Cố Cảnh Vân hài lòng gật đầu, dứt khoát khoanh chân bên trong, giao cả hai tay cho nàng xoa.

 

Đôi vợ chồng trẻ dính lấy như , ngoại trừ tên thị vệ mặt tròn thành nhịn , những khác đều điều đầu , trong lòng một nữa cảm thán.

 

Có thể mang theo một vị phu nhân như bên thực sự là quá hạnh phúc .

 

Tên thị vệ mặt tròn mắt sáng rực nhịn đầu liền một chắn mất, nhíu mày ngẩng đầu lên thì thấy cô nương nhỏ mang kiếm đang trừng mắt .

 

Tên thị vệ mặt tròn đắc tội nàng thế nào, giữ vững giáo dưỡng sĩ khẽ mỉm với nàng đầu .

 

Trần Châu liền khẽ hừ một tiếng, còn là quan nữa chứ, ngay cả đạo lý đơn giản phi lễ vật thị cũng hiểu.

 

"Châu nhi!"

 

Trần Châu rùng , vội vàng theo tiếng gọi, thấy Trần Uyên đang ánh mắt âm trầm trừng mắt nàng , bất giác rụt cổ qua.

 

Lăng Bích mặt Trần Uyên, cúi đầu cung kính .

 

Trần Uyên lạnh nhạt hỏi:"Các con đua ngựa , kết quả thế nào?"

 

Lăng Bích và Trần Châu tim đều thót lên, ông đây là đang tức giận .

 

Trần Uyên tức đến mức phổi sắp nổ tung , lúc đầu ông trêu đùa, cùng tuổi đều thích chơi với cùng tuổi, ông cũng ép buộc các nàng cứ ở bên cạnh .

 

khi đến Thành Hoàng miếu ông rõ ràng thấy hai các nàng sắc mặt hồng hào bước xuống từ xe ngựa.

 

Hơn nữa lúc đó xe ngựa là do hai con ngựa kéo!

 

Tối hôm qua ông rõ ràng nhận mặt Bạch Nhất Đường, còn trò chuyện vui vẻ, kết quả ngày hôm lúc khỏi khách sạn, Bạch Nhất Đường mà thà để Viên Thiện Đình và Tô An Giản lên xe ngựa của đồ tôn ông, cũng mời ông .

 

Điều thì cũng thôi , đó để đồ ông mượn cớ đua ngựa kéo con gái và đồ ông qua xe ngựa là ý gì?

 

Hơn nữa, ban nãy ở bên ngoài, bọn họ thà sai bảo một thư sinh hiểu chút gì về giang hồ, cũng nguyện ý dùng ông , cứ như sợ ông cướp mất danh tiếng của bọn họ .

 

Mà nay bước thấy cách bài trí trong thiên điện, sự bất mãn của ông liền đạt đến đỉnh điểm, một vãn bối còn thể trải t.h.ả.m, kéo rèm, mà ông một trưởng bối ngang hàng với Bạch Nhất Đường trơ trọi chỉ một chiếc chiếu cói?

 

Nghĩ đến con gái theo Lê Bảo Lộ bận rộn cả ngày mà chỉ nhận kết quả , ông liền hận sắt thành thép trừng mắt nàng một cái :"Đồ thành sự thì ít bại sự thì nhiều!"

 

Nói xong phất tay áo liền .

 

Trần Châu vẻ mặt mờ mịt, sai chuyện gì.

 

Lăng Bích thì bình thản kéo tay nàng :"Được , chúng xem thể giúp đỡ ."

 

Lương khô của bọn họ chỉ còn mấy cái bánh nướng lạnh cứng, nếu giúp đỡ thêm chút việc mặt mũi ăn cơm của ?

 

Nàng ngược kéo sư , ít đến mức nợ ân tình quá nhiều, thể tính khí của sư phụ...

 

Lăng Bích ha hả, vẫn là việc gán nợ thực tế hơn một chút.

 

Cố Cảnh Vân, Bạch Nhất Đường và thị vệ trưởng đều lưu ý đến Trần Uyên đang hầm hầm tức giận rời , nhưng ba ngay cả biểu cảm cũng đổi một chút, coi như thấy dời mắt .

 

Thị vệ trưởng càng lớn tiếng gọi đám thị vệ chuyển củi nhóm lửa, rã đông thịt hươu ăn hết đông cứng, lát nữa ninh một nồi canh thịt hươu chia cho uống.

 

Mọi đều bận rộn hẳn lên, mà các hiệp sĩ bên ngoài đang cùng ngắm tuyết.

 

Lá cây chia đến tay mỗi tùy ý đặt mặt đất, tự chia địa bàn với , bảy tám thiết một đống lửa, đem lá cây xếp quanh đống lửa là thành một chiếc giường, còn về đồ ăn, lấy lương khô hơ nóng lửa là thể ăn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-dau-nuoi-tu-be-dao-ly-khap-thien-ha/chuong-313-tai-met.html.]

trải qua một trận vận động kích thích, quá nhúc nhích, thấy hoa tuyết bay lả tả trời, hiếm khi nhã hứng quây quần bên ngắm tuyết.

 

Trần Uyên sự phẫn nộ chạy ngoài thấy đại điện bẩn, lộn xộn, bừa bãi, bất giác dừng bước.

 

Thực đây mới là trạng thái hợp lý của giang hồ xông pha giang hồ, ngủ ngoài miếu hoang, ai giống như Lê Bảo Lộ còn lau mặt đất một , còn tốn công tìm nhiều ván gỗ như lót để ngăn cách hàn khí bốc lên từ mặt đất, lá cây cỏ tranh trải thể lấy đất chiếu lấy trời chăn.

 

Nếu từng đến thiên điện, Trần Uyên cảm thấy điều đúng, bởi vì cho dù là lúc trẻ ông xông pha giang hồ cũng là trải qua như .

 

bây giờ đại điện hỗn loạn, thiên điện sạch sẽ gọn gàng, chân Trần Uyên thế nào cũng bước nổi.

 

Ông chỉ đành mặt mày tái mét ở cửa đại điện, cùng những hiệp sĩ đang ngắm tuyết , ánh mắt âm thầm lưu ý động tĩnh của trắc điện.

 

Ông nghĩ, chỉ cần Bạch Nhất Đường gọi ông một tiếng ông liền tha thứ cho sự thất lễ của đồ ông, kết quả ông nửa ngày, tuyết trời rơi ngày càng lớn, thời tiết ngày càng lạnh lẽo, mà Bạch Nhất Đường cũng xuất hiện. Không chỉ như , ngay cả đồ và con gái ông cũng đến tìm ông .

 

Sắc mặt Trần Uyên càng tái mét hơn.

 

Thị vệ trưởng cửa sổ vặn thể thấy sắc mặt của ông , khép cửa sổ , chỉ mở một khe hở để thông gió, trêu chọc về phía Bạch Nhất Đường, hỏi:"Bạch đại hiệp năm xưa thế nào trở thành bạn với Trần đại hiệp ?"

 

Bạch Nhất Đường đang nghĩ gì, liếc một cái :"Năm xưa Giới Sân đại sư của Thiếu Lâm hại chân núi Võ Đang, các đại môn phái giang hồ tề tựu núi Võ Đang công thẩm, lúc đó ở gần đó liền chạy đến hóng hớt. Ta và Hạng Phi Vũ của Hoa Sơn là chí giao, lúc đó liền cùng mấy vị sư của ông hẹn khi xong việc cùng Bắc Mạc dạo chơi, Trần Uyên lúc đó một bộ Triều Dương Kiếm sơ hiện kiếm cốt, đang khắp nơi tìm đút kiếm, ông tính tình cương trực, tuy chút cứng nhắc, nhưng ghen ghét cái ác, cho nên chung đụng khá với mấy vị sư của phái Hoa Sơn."

 

Bạch Nhất Đường đến đây khẽ thở dài,"Đáng tiếc chúng cùng hơn hai tháng, dọc đường bênh vực kẻ yếu khắp nơi, còn khỏi Trung Nguyên t.ử Hoa Sơn nhận cấp lệnh của môn phái, bọn họ liền cáo từ trở về, chỉ còn và Trần Uyên hai cũng ý nghĩa gì, liền giải tán. Trần Uyên về Tương Dương của ông , thì một đường tiến về phía bắc, kết quả lúc ngang qua Khai Phong đụng Trịnh Hạo, liền thuận tay trộm của ông một vố, đợi lúc từ Bắc Mạc chơi về ngang qua Đại Đồng vặn đụng Trương Bá Anh dẫn g.i.ế.c dân lành mạo nhận chiến công, nhất thời nhịn liền tự rước họa ."

 

Thị vệ trưởng giật giật khóe miệng hỏi,"Vậy Trần đại hiệp tưởng các ngài là chí giao hảo hữu?"

 

Bạch Nhất Đường lặng lẽ .

 

Thị vệ trưởng vuốt mặt,"Được , lời quả thực nên hỏi ngài, nhưng thấy ông bây giờ quả thực tức giận nhẹ, ngài nể mặt bạn bè kéo về ?"

 

Bạch Nhất Đường như lắc đầu :"Ta tuổi tác lớn , loại chuyện nữa, ngươi nếu lòng thì ."

 

Thị vệ trưởng khẽ hừ một tiếng, mới trêu chọc loại thần kinh tự cho là đúng đó .

 

Hai bận rộn.

 

Trần Uyên ở cửa đại điện hoa tuyết bay lả tả, trong lòng ngày càng mờ mịt, bạn bè, thầy trò, cha con, ông gì cả ? Vậy mà ai đến gọi ông về.

 

Sắc mặt khó coi giống như Trần Uyên là Trịnh Dịch, y tránh đám đông tìm đến của , thấp giọng hỏi:"Đều dò la rõ ràng ? Cố Cảnh Vân bọn họ tại ở đây?"

 

"Hồi bẩm công t.ử, thê t.ử của vị Cố công t.ử là đồ của Bạch Nhất Đường."

 

Cho dù trong lòng suy đoán, nhưng khi thực sự tin tức Trịnh Dịch vẫn nhịn hít một ngụm khí lạnh, chỉ cảm thấy một luồng hàn khí từ lòng bàn chân bốc lên đỉnh đầu.

 

Y sắc mặt khó coi :"Hủy bỏ kế hoạch, sai truyền tin cho của Trịnh Gia Bảo, tuyệt đối động thủ. Chỗ dựa của Bạch Nhất Đường quá lớn, chúng thể trêu chọc nổi."

 

Trịnh Dịch hề Lý An cùng ở trong một miếu hoang ám sát năm xưa chính là Thái t.ử điện hạ hiện nay, nhưng y nhận Cố Cảnh Vân.

 

Cho dù lúc đó Cố Cảnh Vân báo danh hiệu, nhưng chuyện thi đỗ Trạng nguyên năm nay lớn như , còn cưỡi ngựa dạo phố, với tư cách là một tích cực cầu tiến, thậm chí ngấm ngầm coi là kẻ địch như y thể kiến thức Cố Cảnh Vân một chút?

 

Nhìn thấy Cố Cảnh Vân tự nhiên liền nhận chính là thư sinh quen trong miếu hoang năm xưa, Trịnh Dịch lúc đó tiếc nuối, nếu lúc đó tạo quan hệ với thì mấy, như nương nhờ Quý phi, chuyển sang nương nhờ Thái t.ử cũng .

 

Lúc đó, bởi vì trong đầu là chuyện quan trường, cộng thêm chuyện y dùng nhân tiêu yểm trợ vật tiêu tiêu chủ truyền ngoài, khiến tiêu cục chịu đả kích nặng nề, tình thế sứt đầu mẻ trán y hề nghĩ đến thê t.ử của Cố Cảnh Vân, nghĩ đến khinh công tuyệt đỉnh mà nàng sử dụng trong miếu hoang. Lúc đó liền gọi phá nàng học từ Bạch Y Phi Hiệp.

 

Hơn hai năm , nếu gặp Cố Cảnh Vân và Lê Bảo Lộ, y gần như sắp quên mất hai .

 

Mà một khi nhớ , y liền bất giác nghĩ đến khinh công khiến kinh diễm đó của Lê Bảo Lộ, lúc đó liền gọi phá nàng học từ Bạch Y Phi Hiệp.

 

Nay sự thật chứng minh nàng quả nhiên học từ Bạch Y Phi Hiệp, nhưng y hề chút vui sướng nào khi đáp án.

 

Bạch Nhất Đường là sư phụ của thê t.ử Cố Cảnh Vân, điều nghĩa là Bạch Nhất Đường nương nhờ là một quan viên bình thường nào đó, mà thể là Thái t.ử hoặc Các lão Nội các Tần Tín Phương, thậm chí là bản hoàng đế.

 

Cho dù là trời cao hoàng đế xa, Trịnh Dịch cũng mạo hiểm rủi ro .

 

Y tại dùng danh tiếng của tiêu cục để đ.á.n.h cược, thà dùng nhân tiêu che đậy vật tiêu?

 

Bởi vì y chỉ mở một tiêu cục nữa, y nhập sĩ, cho nên y cần viên minh châu đó để lấy lòng Lan Quý phi, đáng tiếc ván cờ y bày đám thích khách cướp tiêu gọi phá, chỉ danh tiếng tiêu cục hủy hoại , suýt chút nữa ngay cả viên minh châu đó cũng giữ .

 

giữ thì ? Lan Quý phi binh bại như núi lở, may mà y kẻ mới dựa dẫm là một tên tiểu lâu la, ai chú ý đến y, y mới thể rời khỏi kinh thành bình an trở về Quảng Châu.

 

nếu y ở đây nhắm Bạch Nhất Đường, Cố Cảnh Vân, những chuyện y thể lật .

 

Y thể mạo hiểm rủi ro đó.

 

 

Loading...