Con Dâu Nuôi Từ Bé: Đào Lý Khắp Thiên Hạ - Chương 270: Thảm Trọng

Cập nhật lúc: 2026-04-13 10:10:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vấn Duyên Các quả thực là cao thủ thu thập tin tức, bọn họ ở các nơi đều phân đà và nhân thủ, cho nên tin tức các nơi đều linh thông. điều nghĩa là bọn họ thể tìm Bạch Nhất Đường trong thời hạn bảy ngày.

 

Không sai, thọ yến của Trịnh Gia Bảo là ngày thứ ba , Bạch Nhất Đường đừng , ngay cả một chút tin tức cũng .

 

Bạch Nhất Đường khinh công trác tuyệt, giỏi ngụy trang, tìm ông trong biển mênh m.ô.n.g chẳng khác nào si mộng. Vấn Duyên Các từ khi lệnh ân xá của triều đình ban bố liền sai lưu ý tìm kiếm ông , nhưng một chút tin tức cũng .

 

Cho nên bán tin tức của Bạch Nhất Đường là thể nào, nhưng lời của Cố Cảnh Vân gõ mở một cánh cửa cho Viên Thiện Đình.

 

Bọn họ là tin tức của Bạch Nhất Đường, nhưng bọn họ thể đ.á.n.h cược ông đến đến. Không thấy hiện tại đều nhàm chán chơi xúc xắc ?

 

Hắn mở sòng bạc chẳng qua cũng chỉ là tăng thêm một hạng mục giải trí cho bữa tiệc mà thôi.

 

Viên Thiện Đình Cố Cảnh Vân thật sâu một cái, : “Bạch Nhất Đường từ Trịnh Gia Bảo trộm một phủ khố vàng bạc tài bảo và một di nương. Tin tức miễn phí tặng cho các . Nghe Trịnh bảo chủ từ khi di nương Bạch Nhất Đường mang liền bất lực , ngươi xem ông hận Bạch Nhất Đường đến mức nào?”

 

Lê Bảo Lộ như sét đ.á.n.h, sư phụ nàng trộm ?

 

Viên Thiện Đình dậy phủi phủi vạt áo : “Vấn Duyên Các chúng sắp tới sẽ mở một mối ăn mới, công t.ử và cô nương nếu hứng thú thể đến ủng hộ.”

 

Nói là sắp tới, thực đến buổi chiều mối ăn của Viên Thiện Đình khai trương .

 

Vấn Duyên Các chính thức mở sòng thiết lập cá cược, liền cược Bạch Nhất Đường trong thời hạn mười ngày xuất hiện ở phủ Khai Phong .

 

Tỷ lệ đền của việc xuất hiện là hai đền một, tỷ lệ đền của việc xuất hiện lên tới tám đền một. Mặc dù Bạch Nhất Đường luôn tin tức khiến ít trong lòng lo âu, nhưng với sự hiểu của về Bạch Nhất Đường, đều cảm thấy ông khi tin tức nhất định sẽ xuất hiện. Cho nên tám phần chọn xuất hiện, còn một phần do dự quyết chọn xuất hiện, một phần còn thì là tâm lý con bạc, thuần túy nhắm tỷ lệ đền cao mà mua xuất hiện.

 

Cố Cảnh Vân và Lê Bảo Lộ về khách sạn móc hết bộ bạc mặt , vơ vét của Triệu Ninh xong gộp cùng đặt cược xuất hiện.

 

Viên Thiện Đình ẩn trong bóng tối quan sát tình hình sòng bạc thấy khóe miệng khẽ giật một cái. Còn tiền, lừa , quả nhiên, bạc đặt cược một ngàn cũng tám trăm.

 

Tô An Giản nghi ngờ : “Quan sát cách hành sự của bọn họ hai ngày nay đều khá tiết kiệm, dám lấy nhiều tiền như đặt cược Bạch Nhất Đường xuất hiện? Lẽ nào bọn họ quen Bạch Nhất Đường?”

 

“Bạch Nhất Đường mười tám năm lưu đày Quỳnh Châu , tuổi tác của bọn họ chắc chắn đủ mười tám, thể quen ?” Viên Thiện Đình để ý : “E là đạo thính đồ thuyết đó phân tích thôi. Tô đừng thấy bọn họ tiết kiệm, xem đồ dùng bọn họ, thứ nào là rẻ tiền ?”

 

Tô An Giản sững sờ, ánh mắt quét qua y phục, đồ trang sức đầu và ngọc bội bên hông bọn họ liền khẽ gật đầu.

 

Lần mở sòng của Vấn Duyên Các khiến ít giang hồ vốn đang định rời . Bọn họ chơi xúc xắc, nhưng đặt cược a. Nếu đặt cược trúng còn thể kiếm một khoản, cộng thêm Trịnh Gia Bảo bao ăn bao uống, thực chi tiêu cũng đắt lắm.

 

Trịnh lão gia đang nghĩ trăm phương ngàn kế dỗ dành một bộ phận giang hồ quan trọng rời : …

 

Ba ngày đầu Trịnh Gia Bảo còn náo náo nhiệt nhiệt, vui vui vẻ vẻ, đặc biệt là những con bạc đặt cược. Đôi mắt đó mở to thao láo, để đợi Bạch Nhất Đường xuất hiện liền bắt giữ bóng dáng đối phương. theo thời gian lùi , Trịnh Gia Bảo càng ngày càng yên tĩnh, bầu khí cũng càng ngày càng ngưng trọng.

 

Mà tiền cược liên quan đến việc mở sòng một Đường chủ như Viên Thiện Đình thể chủ nữa , Vấn Duyên Các phái ít cốt cán tới hỗ trợ.

 

Những giang hồ vốn chút rục rịch ngóc đầu dậy hàng hàng lớp lớp hộ vệ mang đao của Vấn Duyên Các chấn nhiếp, ai dám vọng động.

 

Cách thời hạn mười ngày chỉ còn một ngày cuối cùng, Trịnh bảo chủ đầy miệng đắng chát. Ông gần như tán gia bại sản, đến cuối cùng thành cho Vấn Duyên Các?

 

Bạch Nhất Đường tại xuất hiện?

 

Trịnh bảo chủ đầy mặt hận ý, Mã Nhất Hồng và Miêu Thanh Thanh cũng dễ chịu, giải quyết Bạch Nhất Đường bọn họ như hóc xương cá trong họng.

 

Hắn khích tướng, lẽ nào cuộc vây công mười tám năm dọa vỡ mật ?

 

Ngày cuối cùng Lê Bảo Lộ và Cố Cảnh Vân đến Trịnh Gia Bảo nữa. Hai tẩy lớp trang điểm mặt, y phục thanh sảng nhàn nhã hai chiếc ghế tựa trong viện nhắm mắt dưỡng thần.

 

Triệu Ninh tựa bên cửa sổ sách lặng lẽ xoay tiếp tục sách, trong lòng thầm rơi lệ. Bài tập giao quá nhiều, đến bây giờ vẫn xong ?

 

Cố Cảnh Vân và Lê Bảo Lộ vô cùng nhàn nhã, buổi tối còn hứng thú gọi rượu và thức ăn, cho Triệu Ninh khổ bức nghỉ nửa ngày. Thầy trò ba cùng quanh bàn đối trăng ăn cơm uống rượu, còn chơi t.ửu lệnh.

 

Nhận thấy tâm trạng của lão sư và sư nương , Triệu Ninh nắm lấy cơ hội đem những nghi vấn tích lũy trong hai ngày sách xin giải hoặc.

 

Thế là gia yến liền biến thành nơi giảng bài. Cố Cảnh Vân giải nghi đáp hoặc cho Triệu Ninh, Lê Bảo Lộ thỉnh thoảng ở một bên đào sâu vấn đề hoặc xen mồm kiến giải của .

 

Giờ Hợi (chín giờ tối) đến ba liền dậy ai về phòng nấy, rửa mặt ngủ.

 

lúc Trịnh Gia Bảo vẫn đèn đuốc sáng trưng. Hôm nay là ngày cuối cùng, Bạch Nhất Đường vẫn ngay cả cái bóng cũng . Không ít đều thức đỏ cả mắt, bọn họ quyết định ở đây đợi đến giờ Tý. Đến lúc đó Bạch Nhất Đường nếu vẫn xuất hiện…

 

Không ít đều chút suy sụp, thọ yến chính là một trò hề, bọn họ còn thua ít tiền.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-dau-nuoi-tu-be-dao-ly-khap-thien-ha/chuong-270-tham-trong.html.]

mà, về phía thọ tinh công Trịnh Hạo lưng thẳng tắp ở vị trí đầu, nếu thật sự luận về t.h.ả.m, e là ai cũng t.h.ả.m bằng .

 

Bọn họ tuy là giang hồ, nhưng cũng mắt tính toán. Biết mười ngày Trịnh Gia Bảo chi tiêu khổng lồ, hơn nữa mời nhiều tới như ngoài sáng là vì mừng thọ ông , trong tối ai mà nhắm tài bảo và binh thư trong tay Bạch Nhất Đường mà đến?

 

Trịnh Gia Bảo chỉ tổn thất tài vật, còn đắc tội ít . Mà kẻ thù lớn nhất chính là Bạch Y Phi Hiệp Bạch Nhất Đường , đó chính là một kẻ thù tất báo.

 

Yến trường vốn náo nhiệt phi phàm trở nên yên tĩnh vô cùng. Vài ngàn trong yến trường một lời, ánh mắt trừng trừng bốn phía, chỉ hy vọng Bạch Nhất Đường mau ch.óng xuất hiện.

 

Mà Bạch Nhất Đường lúc leo lên giường thoải mái vươn vai một cái, vung tay lên liền dập tắt đèn trong phòng, đắp chăn ngủ một giấc thật ngon.

 

Hiệu suất việc của thư cục hoàng gia còn khá cao, hôm nay in trăm bộ binh thư . Mà mỗi bộ binh thư một trăm lẻ chín cuốn, trong đó còn ít b.út ký do chính Trương gia .

 

Bạch Nhất Đường cảm thấy qua hai ngày nữa ông là thể mang theo những cuốn sách khởi hành phủ Khai Phong . Ừm, những cố cựu yêu liệu ở Khai Phong đợi ông .

 

Bạch Nhất Đường mơ mơ màng màng ngủ , mà những giang hồ trong Trịnh Gia Bảo như cha c.h.ế.t, kẻ đặt cược lớn thậm chí trực tiếp ôm mắt rống lên.

 

Người giang hồ thì chứ, giang hồ cũng ăn uống tiêu tiểu, bọn họ cũng trời sinh đất nuôi, chỉ uống gió uống sương là thể sống , tiền của bọn họ cũng kiếm dễ dàng a.

 

ai ngờ chuyến thua t.h.ả.m như , lỗ nhiều tiền như thế.

 

Mà những cược Bạch Nhất Đường sẽ xuất hiện thì mặt lộ vẻ vui mừng. những xung quanh dám tiếng, chỉ thể kìm nén, ánh mắt sáng rực về phía Vấn Duyên Các, quyết định lát nữa liền đổi bạc.

 

Trịnh bảo chủ đột ngột phắt dậy, trợn trừng hai mắt bầu trời đen kịt gầm lên: “Tốt , Bạch Nhất Đường, ngươi khinh quá đáng!”

 

Gầm xong liền phun một ngụm m.á.u tươi, ngã ngửa .

 

“Cha!”

 

Huynh Trịnh gia vội vàng lao lên đỡ lấy ông , khiêng xuống.

 

Sắc mặt Mã Nhất Hồng vô cùng khó coi, vung tay áo liền . Trịnh Nhị Lang trong lòng giận dữ, tiến lên cản : “Mã đại hiệp, nếu ngươi với cha Bạch Nhất Đường nhất định sẽ xuất hiện, cha thiết lập cái bẫy . Hiện tại đến ngươi một trở !”

 

Sắc mặt Mã Nhất Hồng lạnh lẽo, : “Phụ ngươi còn dám đến hỏi , ngươi ngược to gan thật, dám hỏi thẳng mặt .”

 

Nói xong ngón cái khẽ động, rút kiếm khỏi vỏ, ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm .

 

Trịnh Đại Lang vội vàng giao phụ cho hạ nhân, tiến lên cản : “Mã đại hiệp, gia phụ thể khỏe, vì lo lắng cho phụ lúc mới kích động một chút.”

 

Sắc mặt cũng , nhưng dám đắc tội Mã Nhất Hồng: “Mong Mã đại hiệp lượng thứ,” Lại với những giang hồ đang quan sát: “Gia phụ bệnh nặng, Trịnh Gia Bảo tiện chiêu đãi chư vị nữa, mong chư vị lượng thứ.”

 

Khách khứa trong yến trường tuy thất vọng tức giận, nhưng cũng tổn thất của Trịnh gia mới là t.h.ả.m trọng nhất. Lúc đang ở địa bàn của Trịnh gia, tiện những lời khó nhao nhao phất tay áo bỏ .

 

Người của Vấn Duyên Các thấy đều giải tán gần hết , lúc mới ôm quyền cáo từ nhà họ Trịnh. Còn chính là những hợp mưu trù hoạch thọ yến cùng Trịnh Gia Bảo .

 

Mã Nhất Hồng mặc dù rời , nhưng thấy mấy đều ở , cũng chỉ thể kìm nén xuống.

 

Miêu Thanh Thanh vẻ mặt tái nhợt, mím c.h.ặ.t môi thấp giọng : “Sư , tính tình của tam sư đổi , xem liệu âm thầm đối phó chúng ?”

 

Nếu thật sự chơi trò ám , bọn họ cũng đối thủ của Bạch Nhất Đường. Hắn chính là kế thừa y bát của sư phụ, một khinh công xuất thần nhập hóa, lai vô ảnh khứ vô tung, thể xưng là tuyệt đỉnh a.

 

Mã Nhất Hồng chính là vì nghĩ đến điểm sắc mặt mới khó coi, nhưng lúc tiện dọa dẫm sư , chỉ thể xanh mặt lời nào.

 

Lê Bảo Lộ ngày hôm liền cầm bằng chứng đặt cược trang điểm đổi tiền. Sau khi cắt đuôi của Vấn Duyên Các liền chuồn về khách sạn, nàng vung vẩy một xấp ngân phiếu dày cộm trong tay : “Chúng phát tài !”

 

Khóe miệng Cố Cảnh Vân khẽ nhếch, lòng lạnh. Đã tính kế sư phụ, để những giang hồ trả chút giá đắt ?

 

“Trịnh Gia Bảo thế nào?”

 

“Nghe t.h.ả.m,” Lê Bảo Lộ lắc lư cái đầu : “Trịnh bảo chủ thổ huyết ngất , sư bá ầm ĩ đòi đường ai nấy với bọn họ đấy. những giang hồ đặt cược tám phần cũng t.h.ả.m, đều thua ít tiền, ngược lợi cho Vấn Duyên Các.”

 

Cố Cảnh Vân cất sách trong rương mây: “Thu dọn đồ đạc chuẩn thôi, chúng lưu phủ Khai Phong cũng đủ lâu .”

 

Lê Bảo Lộ liền tẩy lớp trang điểm mặt, thu dọn xong xuôi liền thanh toán rời . Cũng thật khéo, lúc đoàn cửa vặn đụng Viên Thiện Đình dẫn về khách sạn. Đối phương mày nhíu c.h.ặ.t, hiển nhiên vui: “Các ngươi bám theo ? Không phái khinh công nhất ?”

 

Cố Cảnh Vân mắt thẳng ngang qua , lúc Lê Bảo Lộ lên xe ngựa còn đưa tay đỡ một cái, đó như việc gì giẫm lên ghế lên xe.

 

Viên Thiện Đình dừng bước, mày khẽ nhíu xoay bọn họ một cái, phát hiện là khách nhân từng gặp lúc đầu tiên ở khách sạn liền thu hồi ánh mắt.

 

 

Loading...