Có điều...
Thẩm Vân Tây Lữ tiểu thư đang với , cũng kìm cong mắt đáp , vị Lữ tiểu thư , thực sự là đại công thần trong sự nghiệp thoại bản của nàng!
Nụ của nàng ngược khiến Lữ Thi lên tinh thần, vội vàng nâng chén rượu, kính nàng một cái, uống cạn. Rất hào sảng sảng khoái.
Người khách khí, nàng tự nhiên cũng hữu lễ, Thẩm Vân Tây cũng nâng chén, đối ẩm với cô nương nọ.
Vệ Cầm vốn đang cúi đầu vuốt tua rua, khóe mắt thấy từng từng đều nâng chén, còn tưởng là ai đến, kính rượu, cũng kịp nghĩ kỹ, vội vàng cũng nâng chén lên.
Nhị phu nhân lúc chào hỏi khách ngang qua, lạ lùng : "Các đang kết nghĩa vườn đào đấy ?"
Vệ Cầm đỏ bừng mặt, phẫn nộ hừ mạnh một tiếng với Thẩm Vân Tây và Lữ Thi. Lữ Thi để ý đến cô tỷ ngốc nghếch dở , tự suy tính xem nên mở miệng bái sư với Thẩm phu nhân thế nào.
Ngay lúc , An Quốc công Tần Lan Nguyệt và đám Thẩm cô mẫu bế Vệ Cửu tới.
Ngày đầy tháng của trẻ con, là sân nhà của phủ Quốc công, ai mắt mà nhắc đến cuốn thoại bản của Tần Lan Nguyệt, lúc trong phòng là lời ý chúc mừng.
Tần Lan Nguyệt hít sâu một , nhặt sự xã giao bỏ bê bấy lâu.
Trong sảnh đường chén thù chén tạc, Thẩm Vân Tây là thích giao tiếp, dù phía còn hai chị dâu là Đại phu nhân Nhị phu nhân, ứng đối chủ yếu của phủ Quốc công đến lượt nàng.
Nàng chỉ lo ăn cơm, ai ngờ dùng xong bát canh, tỳ nữ bên cạnh lão thái thái lon ton chạy tới gọi nàng và Vệ Cầm: "Tam phu nhân, Ngũ tiểu thư, quý khách đến chơi, Lão phu nhân bảo hai vị mau qua đó, cùng đón ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-dau-cua-nu-chinh-jklz/chuong-91.html.]
Thẩm Vân Tây ngó nghiêng, ghế chủ vị của tiệc chính quả nhiên thấy bóng dáng lão thái thái, An Quốc công và Tần Lan Nguyệt cũng đang dậy.
Thẩm Vân Tây và Vệ Cầm theo An Quốc công và Tần Lan Nguyệt, khỏi sảnh đường đến bậc thềm đá bên ngoài, An Quốc công khựng , ông nghĩ nghĩ với Tần Lan Nguyệt: "Gặp quý khách e là hầu chuyện lâu, nàng mới tháng, đừng ngoài gặp gió, kẻo thể dưỡng gió thổi hỏng mất."
Tần Lan Nguyệt do dự: "Thiếp e là thất lễ." Đến phủ Quốc công cũng gọi một tiếng quý khách, lão thái thái cũng đích đón, chắc chắn là hoàng t.ử hoàng tôn .
An Quốc công an ủi: "Có gì mà thất lễ, mẫu ở đó mà, đây cũng là ý của mẫu , để nàng mệt nhọc việc . Nàng chẳng còn kêu mệt , bế Đường ca nhi về viện nghỉ ngơi , cũng thể bảo nhạc mẫu và cùng chuyện."
Tần Lan Nguyệt thấy ông chu săn sóc như , trong lòng cũng ấm áp, ngọt ngào.
Ngày xưa nàng và An Quốc công là nhất thời bốc đồng, nhưng chung sống , nàng thực lòng cảm thấy ông , lạnh nóng, thấu hiểu tỉ mỉ, khi thành với nàng cũng một lòng một , bao giờ nàng mất mặt, trừ việc tuổi tác lớn một chút, cũng chẳng gì .
Chỉ thể , tiếc là nàng sinh sớm vài năm, ông sinh muộn vài năm.
Sự tương tác của hai vợ chồng khiến Vệ Cầm bĩu môi liên tục.
Tiễn Tần Lan Nguyệt xong, nụ của An Quốc công nhanh ch.óng nhạt , ông nắm c.h.ặ.t mép vạt áo, dùng sức xốc y phục, vẻ mặt nghiêm túc: "Đi thôi, tiếp giá nào."
, tiếp giá, quý khách hôm nay là Khánh Minh Đế vi phục xuất cung.
Lông mày Thẩm Vân Tây khẽ động, Khánh Minh Đế và An Quốc công thiết đến mức thể mặc chung một cái quần, xem quả nhiên là , Khánh Minh Đế xuất cung, thế mà thẳng đến phủ Quốc công.