Con Dâu Của Nữ Chính - Chương 83

Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:12:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đây là việc con thể ?

Bắt và một con sói...?

Tống Tu Văn chịu nổi, túm lấy quần cầu xin.

Phúc Xương trưởng công chúa lạnh lùng , yêu thì cho sống, ghét thì cho c.h.ế.t, gã đàn ông bẩn , còn tư cách khiến nàng mềm lòng nữa.

Nàng khảy móng tay: "Người , đưa phò mã của chúng động phòng, bản cung đích quan sát lễ nghi."

Lại với Tống Tu Văn: "Phò mã, ngươi đấy, bản cung cả một Ngự Thú Viện, yên tâm, nhất định sẽ để ngươi tam thê tứ , kiều hoa đầy phòng."

"Nhanh lên chút , qua cửa ải , phòng tiểu thứ hai của ngươi vẫn đang đợi ở phía đấy."

Điều cuối cùng Thẩm Vân Tây thấy là tiếng thét t.h.ả.m thiết xé gan xé phổi của Tống Tu Văn.

"..." Đáng sợ.

Đây là bi kịch nhân gian gì thế .

Nguyên Phúc Xương... quả thực k.h.ủ.n.g b.ố như .

Thẩm Vân Tây khẽ mím môi, nhịn nhịn, vẫn thêm Tống Tu Văn một cái, khẽ kêu lên một tiếng "oa".

Nàng hề đồng cảm, dù cũng do nàng , nàng lúc , chỉ là truyền đạt sự kính trọng thuần túy của đối với đàn ông kiên cường mà thôi.

rơi mắt Tống Tu Văn, đây là sự chế giễu rõ ràng, đáy lòng nảy sinh nỗi hận thù nồng đậm, nếu tại ả, nếu tại ả cái thoại bản ch.ó má gì đó, rơi cảnh địa !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-dau-cua-nu-chinh-jklz/chuong-83.html.]

Đáng c.h.ế.t, cái thoại bản đó cứ như thể tên họ Thẩm gắn máy bên cạnh . Tống Tu Văn nghĩ , thực sự nghĩ thông, chẳng lẽ đàn bà bàn tay vàng ai ?

Tống Tu Văn u ám rời khỏi phủ An Quốc công. Đi hành lang dài của nhà họ Vệ còn hạ nhân chỉ trỏ.

"Đây chính là vị phò mã si luyến Tam phu nhân nhà chúng đấy."

"Si luyến? Ta phỉ, uổng phí hai chữ ! Các ngươi còn , Tam phu nhân thoại bản , chính là , một bên si luyến Tam phu nhân nhà chúng , một bên bậy ở bên ngoài!"

"Hắn mà yếu nhớt thế , như bó củi khô , đừng Tam phu nhân, còn chẳng thèm để mắt."

Tống Tu Văn cố nén bi phẫn đám bà già thêu dệt, nhưng vẫn bước nhanh hơn, so với việc về đối mặt với Nguyên Phúc Xương, những lời ngược chẳng là gì.

đường chỉ một đoạn, ốc sên bò cũng lúc bò hết. Tống Tu Văn khỏi cửa lớn phủ Quốc công, liền hạ nhân do Nguyên Phúc Xương phái tới lôi lên xe ngựa.

Phủ Trưởng công chúa ngày càng gần, Tống Tu Văn cũng ngày càng tuyệt vọng, mắt thấy sắp lôi chịu tội, lúc lẽ ông trời đại phát từ bi thấy lời cầu nguyện trong lòng , mấy xông phủ Trưởng công chúa.

Tống Tu Văn mừng rỡ, kẻ dẫn đầu đội mũ đen áo bào dài đeo trường đao bên hông quen, là Ân Bạch Dạ của phủ Trấn Quốc tướng quân, tuổi nhỏ quan to, Đại Lý Tự thiếu khanh từng phá nhiều kỳ án.

Ân Bạch Dạ vén vạt áo, cao giọng : "Đại Lý Tự phá án, hiện một kỳ án, cần truyền phò mã để điều tra, phiền Trưởng công chúa tạo điều kiện. Phò mã, với chúng một chuyến ."

Tống Tu Văn mừng khôn xiết, cũng chẳng quan tâm là án gì, chỉ lo gật đầu lia lịa, ánh mắt lạnh lẽo của Nguyên Phúc Xương, kịp chờ đợi mà cùng Ân Bạch Dạ đến nhà lao Đại Lý Tự.

Ân Bạch Dạ vắt chân ghế, hỏi vài câu theo thủ tục, hỏi đông một câu tây một câu, Tống Tu Văn nửa ngày cũng chẳng hiểu rốt cuộc là vụ án gì.

Được một lát, Ân Bạch Dạ phủi áo, như : "Đi thôi phò mã, tiếp theo nên trong hỏi chính sự ."

Nơi thẩm vấn chính thức là một mật thất bằng đá chật hẹp âm u, mặt đất tích tụ từng lớp vết m.á.u loang lổ, trong ẩm kẹp lẫn mùi m.á.u tanh nồng nặc quanh năm tan. Trên bàn đài hai bên là từng hàng dụng cụ t.r.a t.ấ.n dính m.á.u, bày lò than, vại nước muối, vài ba gã áo đen trang phục cai ngục đang nghịch kìm sắt nung đỏ rực trong chậu than, vang lên tiếng loảng xoảng.

 

 

Loading...