Vệ Thiệu giơ tay chỉ điểm lên khóe môi , hiệu bên môi nàng dính đường.
Thẩm Vân Tây chợt hiểu, cảm thấy lạ lùng. Hắn thế mà hiểu ý nàng, hổ là sách lợi hại, đầu óc và phản ứng đúng là nhanh nhạy thật.
Thẩm Vân Tây nhớ tới lời Dụ Hòa quận chúa , nghiêng đầu chăm chú, bất thình lình mở miệng hỏi: "Tối nay bận việc gì ?"
Vệ Thiệu lắc đầu, ôn tồn hỏi: "Phu nhân việc ?"
"Nếu thời gian rảnh, cùng viên phòng ?"
Lời nàng thẳng thắn, đôi mắt hạnh trong veo nửa phần e thẹn, cứ như đang : Nhân lúc rảnh, chúng chọn giờ ăn bữa cơm nhé.
Dùng giọng điệu vô d.ụ.c vô cầu, chuyện sắc d.ụ.c nam nữ.
Vệ Thiệu sống hơn hai mươi năm, đây là đầu tiên thấy một cô nương chuyện kiểu mặt .
Hắn nhất thời nên lời, ngẩn một lúc lâu.
Thẩm Vân Tây thấy Vệ Thiệu lên tiếng: "Huynh bằng lòng ?"
Sau khi chuyện với Dụ Hòa quận chúa, Thẩm Vân Tây suy nghĩ kỹ, kiếp nàng sống mười tám năm, sáu năm là trải qua trong mạt thế, nàng vẫn từng thử chuyện nam nữ.
Sống một đời, cái gì cũng thiếu, đương nhiên trải nghiệm hết những gì từng trải nghiệm một .
nàng hiện tại danh nghĩa là phụ nữ chồng, nếu Vệ Thiệu cứ mãi chịu, chẳng lẽ nàng thực sự ni cô như lời Dụ Hòa quận chúa ?
Trừ những lúc cố ý chọc cứng họng, những lúc khác Thẩm Vân Tây xưa nay gì thì thẳng, vòng vo tam quốc quá phiền phức. Thay vì thế, chi bằng toạc cho rõ ràng.
Nàng c.ắ.n một miếng kẹo hồ lô: "Nếu cứ mãi chịu, chẳng mãi viên phòng ? Vậy thể tìm khác ?" Nàng hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-dau-cua-nu-chinh-jklz/chuong-48.html.]
Nàng bồi thêm một câu: "Đương nhiên, cũng thể tìm khác."
Thẩm Vân Tây xong, nửa ngày thấy tiếng trả lời, nàng bèn ngẩng mặt lên, đối diện ngay với đôi mắt đen như mực của đàn ông.
Vệ Thiệu cúi đầu, ánh mắt rơi gương mặt trắng mịn như gốm sứ của nàng, thẳng đôi mắt xinh trong veo của đối phương, dường như thấu tận tâm can sâu thẳm nhất. Giờ khắc , trong lòng Vệ Thiệu dấy lên sự tò mò to lớn, linh hồn khác lạ lớp vỏ bọc , rốt cuộc sống trong môi trường thế nào, mới tạo nên tính cách như ngày hôm nay.
Hồi lâu , đặt chén trong tay xuống, giọng nhẹ và chậm: "Trước khi những chuyện nàng , chúng nên thử chung sống ?"
Vệ Thiệu thấy hai mắt nàng mở to, dường như hiểu: "Vợ chồng chung sống ? Kiểu viên phòng ?"
Vệ Thiệu khẽ gật đầu.
Thẩm Vân Tây suy nghĩ một chút, đáp: "Được thôi. mà... sống thế nào?" Nàng từng sống chung với ai.
Thẩm Vân Tây cau mày, hình như phiền phức.
Nàng đang thầm lẩm bẩm trong lòng, bất chợt bên môi đầu ngón tay lạnh của đàn ông nhẹ nhàng lướt qua, Thẩm Vân Tây theo bản năng sờ sờ chỗ dính đường, kinh ngạc sang.
Vệ Thiệu mỉm , mày mắt thanh hòa: "Vợ chồng chung sống, chi bằng cứ bắt đầu từ việc ."
"Tiểu thư." Hà Châu gõ gõ cửa sổ xe bên ngoài, phá vỡ sự đối mắt bên trong: "Hình như em thấy Nhị biểu cô nương."
Thẩm Vân Tây thò đầu ngoài, theo hướng ngón tay Hà Châu, quả nhiên thấy của Tần Lan Nguyệt là Tần Phù Du đang bước xuống xe ngựa, dẫn theo hai thị vệ tỳ nữ bên đường, vài câu với Thẩm thị lang xe cửa tiệm trâm hoa bên cạnh, chẳng bao lâu bưng một hộp gấm , lên xe ngựa.
Xe ngựa rẽ qua góc đường, chạy về phía khác.
"Đó là hướng khỏi thành, Cô thái thái đang ở ngoài thành đấy ạ." Hà Châu bất bình lẩm bẩm: "Đã muộn thế , còn khỏi thành, khi cửa thành khóa về kịp ? Chắc chắn là khi chúng , lão gia cãi với Quận chúa, cố ý mặt lạnh với Quận chúa đây mà."