Thẩm Vân Tây cuốn sách trong lòng, chần chừ giây lát cũng ngoan ngoãn cuộn trong tay áo.
Hai con chuyện một chỗ, mãi đến khi trời còn sớm, Thẩm Vân Tây mới cùng Vệ Thiệu cáo từ về.
Con gái con rể , con trai út Thẩm Nam Phong cũng về viện, con cái đều còn ở đó, nụ mặt Dụ Hòa quận chúa tan , bà sai : "Đi mời lão gia đến, chuyện với ông , bảo ông qua đây ngay."
Lần Thẩm thị lang ngược chịu qua, hai vợ chồng đóng cửa chuyện trong phòng, cho hạ nhân lui hết. Liễu ma ma ngoài cửa, trong lòng yên, quả nhiên nhanh thấy bên trong nổ tranh cãi.
Thẩm thị lang quát: "Bà thật sự thể lý!"
"Ta thể lý? Ông tự vỗ n.g.ự.c hỏi lòng xem, rốt cuộc là thể lý, là ông mỡ heo che tâm, thiên vị đến tận trời . Thẩm Vạn Xuyên, ông thật sự coi là cha ruột nhà họ Tần đấy chứ, ông , hai đứa con ruột của ông bây giờ coi ông như kẻ thù, đứa nào cũng mặt ông!"
"Bà còn , đó chẳng là con trai , con gái do bà dạy dỗ . Đứa nhỏ thì ngỗ nghịch chịu nổi, đứa lớn thì chuyện ác tuyệt tình, mất hết mặt mũi cả nhà, bây giờ đường cũng thấy hổ. Ta thà rằng là cha của nhà họ Tần, gì hai đứa con gái đứa nào đứa nấy cũng ngoan ngoãn hiếu thuận điều!"
Đây là lời gì? Đây là lời gì chứ! Hóa chỉ hai đứa cháu gái của ông là băng thanh ngọc khiết, hóa ông nửa điểm cũng tin con cái nhà !
Dụ Hòa quận chúa chọc tức ngã ngửa, tay chỉ ông run rẩy ngừng, đập mạnh xuống bàn: "Ông to gan!"
"Sao, bày cái uy phong Quận chúa nương nương của bà ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-dau-cua-nu-chinh-jklz/chuong-47.html.]
Trong phòng cãi nửa ngày, Thẩm thị lang vung tay áo đẩy cửa , thấy Liễu ma ma bên hành lang, ông cũng chẳng để ý, đùng đùng nổi giận thẳng khỏi chính viện, đến cửa liền dặn hạ nhân chuẩn xe ngựa: "Đi gọi Du tỷ nhi đây, cùng nó trang trại thăm nó."
Thẩm thị lang và Tần Phù Du cùng trang trại thăm Thẩm cô mẫu, tin tức chẳng mấy chốc truyền đến tai Dụ Hòa quận chúa. Dụ Hòa quận chúa vốn giận đầy n.g.ự.c suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ.
"Sao ông thể như !" Hốc mắt Dụ Hòa quận chúa đỏ hoe.
Trong lòng Liễu ma ma cũng buồn bực đến hoảng, nhưng dám đổ thêm dầu lửa lúc , chỉ cố nén cảm xúc khuyên giải Dụ Hòa quận chúa một hồi lâu.
Phía bên xe ngựa của Thẩm Vân Tây và Vệ Thiệu chặn đường ở ngã tư, vì phía cửa tiệm cháy, lính cứu hỏa đang tổ chức dập lửa, xe ngựa đường đều chặn ở đầu , đợi một lúc lâu.
Thẩm Vân Tây nhân lúc rảnh rỗi mua bảy tám xâu kẹo hồ lô bên đường, chia cho đám Trúc Trân theo ngoài xe, hỏi Vệ Thiệu , thấy đối phương lắc đầu, nàng bèn tự cầm mấy xâu còn , thỉnh thoảng c.ắ.n một miếng.
Vệ Thiệu kín đáo nàng, thứ đồ chua loét, nàng phồng má, ăn từng miếng một mắt cũng chớp.
Lần gia yến cũng thế, ở phủ Thị lang cũng , mấy tiếp xúc, phát hiện dường như nàng tình cảm đặc biệt với chuyện "ăn uống".
Thẩm Vân Tây c.ắ.n một viên sơn tra que tre xuống, đầu , bắt gặp ánh mắt quan sát của Vệ Thiệu, nàng vẫn giữ vẻ mặt đó, chỉ là trong mắt chút mờ mịt, nàng chuyện cũng chẳng biểu cảm gì, để đám Trúc Trân thấy chắc chắn sẽ : "Tiểu thư đờ mặt ngẩn ." Vệ Thiệu hiểu hiểu ý, nàng đây là đang thắc mắc tại nàng.