Nỗi khổ của kẻ thù chính là niềm vui của nàng ! Đơn giản thế thôi!
...
Ở một diễn biến khác, khi Vệ Cầm tách khỏi Thẩm Vân Tây thì khỏi cổng phủ, thẳng đến phủ Lữ Thái phó ở phía Tây thành để dự tiệc sinh nhật nhỏ của cháu gái Lữ Thái phó là Lữ Thi. Lúc ngang qua tiệm sách, nàng sai tỳ nữ Yến Nhi mua vài cuốn thoại bản mới , để dành g.i.ế.c thời gian.
Chẳng bao lâu Yến Nhi chạy một mạch trở , Vệ Cầm đang cầm gương cán dài chỉnh trang tóc tai, thấy nàng chạy thở hồng hộc, đ.â.m sầm xe ngựa, bèn bực lườm một cái.
Nàng vỗ vỗ n.g.ự.c, mắng: "Muốn c.h.ế.t , ban ngày ban mặt ma đuổi ngươi , mặt mũi trắng bệch dọa giật ."
Yến Nhi vội nuốt một ngụm khí: "Tiểu thư đừng nữa, nô tỳ đúng là gặp ma !"
Nàng lôi cuốn thoại bản trong n.g.ự.c , đưa tới mặt Vệ Cầm, chỉ bìa sách: "Tiểu thư xem đề tên ai?"
Vệ Cầm liếc mắt vẻ quan tâm, đó sững , chộp lấy cuốn thoại bản nắm c.h.ặ.t trong tay: "Thẩm Vân Tây?"
Yến Nhi: " ạ, nô tỳ nhầm chữ chứ, chẳng là tên huý của Tam phu nhân ."
Vệ Cầm giơ sách lên lật qua lật xem hai , cái đầu óc thích hoạt động suy nghĩ một chút ném sang một bên.
Nàng vuốt cây trâm tua rua tóc, soi gương một cách đầy mãn nguyện, cảm thấy Yến Nhi chuyện bé xé to: "Thế thì , chắc chắn là trùng tên thôi."
Yến Nhi : "Tiệm sách bên ngoài chính là sản nghiệp tay Tam phu nhân, nếu là trùng tên, chưởng quầy nhất định sẽ bảo sách nghĩ một cái tên hiệu khác, dám sửa chữ nào mà in ngay lên bìa sách, đó chính là đại danh của chủ nhân mà. Mạo phạm như , bà còn ăn nữa ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-dau-cua-nu-chinh-jklz/chuong-27.html.]
"A, cái gì, cái tiệm bán sách là do Thẩm Vân Tây mở á?" Vệ Cầm kinh ngạc thất thanh, trong mắt là vẻ thể tin nổi: "Hóa mấy năm nay cứ mơ mơ hồ hồ mang tiền biếu cho ả ?"
Yến Nhi cạn lời: "...... Tiểu thư, trọng điểm cái đó." Trọng điểm là cuốn sách !
Vệ Cầm cau mày, nhặt cuốn sách về, xem một hồi rời tay, ngờ càng xem càng thấy thú vị.
Hồi lâu ngẩng đầu lên khỏi trang sách, cái đầu lười suy nghĩ của nàng quả thực nhanh nhạy lắm: "Sao cảm thấy cuốn sách chút đúng lắm, nhưng cụ thể đúng ở thì . Có điều, cũng thú vị phết."
Câu chuyện kể về sự dây dưa giữa nữ chính Hòa Xuân Thu và hai cha con nọ.
Nàng đang đến đoạn nữ chính Hòa Xuân Thu khi bệnh c.h.ế.t thì về năm năm , quen với Vương phụ - cha của Vương Hành, trong cơn ý loạn tình mê giữa thanh thiên bạch nhật cùng Vương phụ mây mưa điên đảo.
Cốt truyện diễn biến kích thích, rõ ràng miêu tả trực diện nhưng vẫn khiến Vệ Cầm xem đến đỏ mặt tía tai. Nàng một mặt cảm thấy Hòa Xuân Thu là nhân vật chính mà cùng Vương phụ tư thông khi cưới là hành vi bất chính, tỏ vẻ khinh thường, mặt khác cứ dán mắt dứt , nóng lòng đoạn .
Vệ Cầm định lật thêm hai trang nữa, nhưng thấy xe ngựa đến phủ Thái phó , đành nén lòng, tùy tiện đặt sách xuống.
Lớp trẻ ngoài lễ cập quan và cập kê thì xưa nay thói quen tổ chức sinh nhật linh đình, Lữ đại tiểu thư cũng chỉ mời năm sáu tỷ khuê các thiết tụ tập, ăn uống một bữa.
Lúc Vệ Cầm đến, mấy đến , đều vây quanh một chiếc bàn trong đình giữa hồ, thỉnh thoảng phát vài tiếng khẽ khàng.
Vệ Cầm nghi hoặc tới, liền thấy chủ nhân bữa tiệc là Lữ tiểu thư : "Lúc đầu thích con trai, về gả cho ông bố, cái chẳng về nhà họ Tần ? Người nhà họ Thẩm còn rành rành ghi tên lên đó, ân oán tư thù bên trong suýt nữa thì vả thẳng mặt chúng ."