Trong cái đầu óc phủ Minh Vương bảo vệ đơn thuần của Dụ Hòa quận chúa dù thế nào cũng ngờ tới, loại chuyện sẽ xảy .
Đâu chỉ là khó tin, quả thực là kinh tâm động phách, trái luân thường đạo lý!
"Ta ngay mà! Hèn chi ông đối với các biểu tỷ nhà họ Tần như , hóa ông chính là cha ruột của các biểu tỷ!"
Thẩm Nam Phong đang lén nấp rèm nhảy dựng , hai mắt đứa trẻ trừng to, phảng phất như sắp phun lửa, tung một cước đá chiếc ghế nhỏ bên cạnh, cứ như chiếc ghế đó chính là Thẩm Vạn Xuyên, vẫn hả giận, hận thù đá bồi thêm hai cái nữa.
Dụ Hòa quận chúa còn tâm trí mà quản con trai đang loạn, bà thất thần về phía con gái, trong đôi mắt đỏ hoe chứa đựng sự cầu khẩn và mong chờ mà chính bà cũng nhận : "Triều Triều, thật , đúng ..."
Chuyện quá hoang đường!
Từ khi Thẩm Truyền Nhân dọn đến ở trong nhà, tình cảm giữa bà và Thẩm Vạn Xuyên quả thực còn hòa thuận êm ấm như xưa, nhưng cũng thể là tệ hại đến mức nào.
Ông đối với cháu gái bên nhà họ Tần chỗ nào cũng hòa nhã, nghiêm khắc khắt khe với con ruột của , bà đương nhiên oán, bà cũng giận, mỗi đều tránh khỏi cãi với ông một trận, nhưng cãi xong, Thẩm Vạn Xuyên nguôi giận cũng sẽ an ủi.
Ông giải thích rằng tỷ nhà họ Tần tuy là cháu gái nhưng cũng là khách, bọn họ đương nhiên đạo đãi khách, nhưng con nhà thì thể buông lỏng, nghiêm sư xuất cao đồ, nghiêm phụ xuất hảo t.ử đại loại như thế.
Bà ngẫm nghĩ cũng thấy chút đạo lý, chiều con quá là hại con, ông hung dữ một chút, thì bà mềm mỏng một chút bù đắp gấp đôi, bọn họ đ.ấ.m xoa, cũng là , nhiều gia đình bao gồm cả phụ vương mẫu phi của bà cũng đều như thế.
Ông giống những gã đàn ông khác tham hoa háo sắc, xưa nay luôn giữ trong sạch, ông đối với bà hẳn là chút chân tình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-dau-cua-nu-chinh-jklz/chuong-100.html.]
Ông chỉ Triều Triều và Nam Phong là hai đứa con , đây là hai giọt m.á.u duy nhất của ông , ông cũng nên giống như bà, lo nghĩ cho con cái.
Thế nên, dù ngày thường ông thiên vị cháu gái, bà cũng chỉ cho rằng ông xót thương đứa duy nhất nên thiếu lý trí. Con ai cũng lúc thiếu lý trí mà phạm sai lầm.
Bà thể khuyên, thể , ông sẽ sửa đổi.
Sau , lúc Triều Triều xảy chuyện, chẳng ông cũng bà, đưa Thẩm Truyền Nhân đến trang t.ử ?
Tuy rằng đó Tết, lúc Thẩm Vân Tây và Vệ Thiệu mặt, bà và Thẩm Vạn Xuyên cãi rơi chiến tranh lạnh, lòng nguội lạnh hơn nửa, bà cũng chỉ coi như đầu óc Thẩm Vạn Xuyên giống mấy kẻ ngu trung ngu hiếu hỏng , lão già hồ đồ phân biệt nặng nhẹ thiên vị đến mức hết t.h.u.ố.c chữa.
Đây là tư duy logic của Dụ Hòa quận chúa.
bây giờ con gái với bà, mẫu sai , sai quá !
Nếu là thật, thì những năm qua, những năm qua Triều Triều và Nam Phong của bà chịu bao nhiêu ấm ức, bà thế mà còn ở giữa hòa giải, bà là cái gì chứ? Bà chỉ là một trò ! Bà giống như kẻ ngốc lừa gạt, còn giúp đếm tiền!
Hơi thở của Dụ Hòa quận chúa trở nên dồn dập, bà gọi một tiếng: "Triều Triều..." Mong mỏi con gái cho bà , đây chỉ là một trò đùa.
Thẩm Vân Tây , chậm rãi : "Là thật. Mẫu . Người mà, loại chuyện thể tùy tiện mang đùa giỡn. Bọn họ thông gian, chính mắt con thấy." Nàng dùng dị năng tận mắt thấy, tính là dối.
Dụ Hòa quận chúa mất hết sức lực ngã xuống đất, bà thở dốc kịch liệt, ôm lấy n.g.ự.c, hai mắt trợn ngược lên, Thẩm Vân Tây vội vàng đỡ lấy , Liễu ma ma chân mềm nhũn quỳ rạp xuống đất, dùng cả tay chân bò tới móc t.h.u.ố.c cho bà uống.