Con Cưng Của Hào Môn, Bảo Bối Trong Lòng Năm Người Anh Trai - 40.

Cập nhật lúc: 2026-03-10 15:13:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô chậm rãi bước tới, xuống bên cạnh cả và khẽ hỏi: “Anh cả ơi, đêm qua mấy giờ mới ngủ thế?”

Anh cả thản nhiên đáp: “Hơn hai giờ sáng em ạ.”

Kim Hoa xót xa: “Sao ngủ muộn thế?”

Anh cả giải thích: “Anh xấp tài liệu cần xử lý gấp.”

Kim Hoa hỏi tiếp: “Vậy sáng nay mấy giờ dậy?”

Anh cả đáp: “Sáu giờ dậy .”

Kim Hoa nhẩm tính: “Vậy là chỉ ngủ bốn tiếng thôi ?”

Anh cả mỉm : “Anh quen mà.”

Kim Hoa , lòng bỗng thấy nhói đau. Cô sang hỏi thăm hai. Anh hai mới kết thúc cuộc điện thoại, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Cô khẽ hỏi: “Anh hai, đêm qua mấy giờ mới về đến nhà?”

Anh hai đáp: “Mười một giờ em ạ.”

Kim Hoa ngạc nhiên: “Muộn ?”

Anh hai giải thích: “Anh một vụ án cần theo sát tiến độ.”

Kim Hoa lo lắng: “Thế ăn cơm ?”

Anh hai bảo: “Anh ăn , gọi đồ ăn bên ngoài.”

Nghe đến đây, Kim Hoa càng thấy xót xa hơn nữa. Cô tiến đến chỗ ba. Anh ba tuy đang lướt điện thoại nhưng quầng thâm mắt tố cáo việc thiếu ngủ trầm trọng. Cô hỏi: “Anh ba, hôm qua phim đến mấy giờ mới xong?”

Anh ba mệt mỏi đáp: “Ba giờ sáng em ạ.”

Kim Hoa hốt hoảng: “Muộn quá ?”

Anh ba thở dài: “Đạo diễn đẩy nhanh tiến độ cho kịp kế hoạch.”

Kim Hoa thắc mắc: “Thế mà sáng sớm nay dậy ?”

Anh ba bảo: “Anh một buổi phỏng vấn quan trọng.”

Kim Hoa bỗng chốc nghẹn lời nên lời. Cô sang bốn. Tuy đang thẫn thờ nhưng đôi lông mày vẫn khẽ nhíu . Cô hỏi: “Anh bốn, hôm qua tập luyện đến mấy giờ?”

Anh bốn đáp ngắn gọn: “Hai giờ sáng.”

Kim Hoa lo lắng: “Tay đau ?”

Anh bốn thật thà: “Đau chứ em, nhưng vẫn cố gắng luyện tập thôi.”

Cuối cùng cô tới bên năm. Anh vẫn dán mắt màn hình máy tính rời. Cô hỏi: “Anh năm, đêm qua ngủ lúc mấy giờ?”

Anh năm thản nhiên: “Anh ngủ.”

Kim Hoa sững sờ: “Không ngủ ?”

Anh năm giải thích: “Dữ liệu chạy liên tục suốt cả đêm nên canh chừng.”

Nhìn năm , Kim Hoa cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c như thứ gì đó chèn ép khiến cô thấy nghẹn ngào. Trước đây cô chỉ các luôn đối xử với , nhưng cô từng nghĩ rằng họ cũng nỗ lực hết vì công việc và cuộc sống như thế nào. Họ thực sự mệt mỏi, nhưng bao giờ than vãn lấy một lời.

bật dậy và tuyên bố: “Hôm nay em sẽ tiệm nữa.”

Anh cả ngạc nhiên hỏi: “Có chuyện gì thế em?”

Kim Hoa quả quyết: “Em sẽ tự tay nấu cơm cho các ăn.”

Anh ba ngạc nhiên: “Em mà cũng nấu ăn ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/40.html.]

Kim Hoa tự tin: “Em một chút ạ.”

Anh hai vội can: “Thôi khỏi em, để các tự giải quyết cũng mà.”

Kim Hoa kiên quyết: “Không , hôm nay cứ để em lo.”

Nói đoạn, cô thẳng bếp, mở tủ lạnh kiểm tra. Trong tủ sẵn rau củ, thịt và trứng. Cô nhanh ch.óng đeo tạp dề và bắt đầu bận rộn. Mẹ từ lầu xuống, thấy con gái đang lụi hụi trong bếp liền hỏi: “Hoa Hoa, con đang gì thế?”

Kim Hoa hào hứng: “Con đang nấu cơm cho các ạ.”

Mẹ mỉm đôn hậu: “Để giúp con một tay nhé.”

Thế là hai con cùng bận rộn trong bếp. Người thái rau, xào nấu, hầm canh. Sau hơn hai tiếng đồng hồ vất vả, tám món ăn hấp dẫn bày biện tươm tất bàn. Kim Hoa hào hứng gọi các dùng bữa. Năm bước , mâm cơm thịnh soạn mà ai nấy đều sững sờ.

Anh ba ngạc nhiên hỏi: “Hoa Hoa, đây là do em thật ?”

Kim Hoa mỉm : “Dạ, giúp em nữa ạ.”

Anh cả xoa đầu cô: “Vất vả cho em quá.”

Kim Hoa vui vẻ: “Không vất vả chút nào ạ, các mau xuống ăn .”

Cả năm cùng bàn và bắt đầu thưởng thức. Kim Hoa bên cạnh chăm chú quan sát. Anh ba nếm thử một miếng khen lấy khen để: “Ngon quá em ạ!”

Anh hai cũng gật đầu tán thưởng: “Thực sự ngon.”

Anh bốn khẽ ừ một tiếng đồng tình.

Anh năm nhận xét đầy chuyên môn: “Sự kết hợp dinh dưỡng hợp lý.”

Anh cả mỉm : “Hoa Hoa của khéo tay thật đấy.”

Kim Hoa mỉm rạng rỡ: “Các nhớ ăn nhiều nhé.”

Sau bữa cơm, cô nhất quyết giành phần rửa bát. Năm phòng khách nghỉ ngơi. Sau khi dọn dẹp xong xuôi, Kim Hoa đến xuống bên cạnh họ. Cô nghiêm túc : “Các ơi, em chuyện với .”

Anh cả ôn tồn hỏi: “Chuyện gì thế em?”

Kim Hoa chân thành: “Từ nay về các đừng việc quá sức như nữa nhé.”

Anh hai cô chờ đợi. Kim Hoa tiếp: “Em các cần việc, nhưng cũng cần nghỉ ngơi, ăn uống và ngủ nghỉ đầy đủ nữa.”

Anh ba phân bua: “Tụi quen như thế em ạ.”

Kim Hoa kiên quyết: “Thói quen thì thể sửa mà .”

Anh bốn khẽ gật đầu đồng ý. Kim Hoa tiếp tục: “Sau ngày nào em cũng sẽ nấu cơm cho các . Chỉ cần các về là sẽ cơm nóng để ăn ngay.”

Anh năm thắc mắc: “Thế còn công việc ở tòa soạn của em thì ?”

Kim Hoa đáp: “Em về sẽ nấu ngay, muộn một chút cũng ạ.”

Anh cả vội can ngăn: “Không cần em, em cũng công việc riêng của mà.”

Kim Hoa khẳng định chắc nịch: “Chuyện của các cũng chính là chuyện của em. Mọi chăm sóc em suốt bao nhiêu năm qua , giờ đến lúc để em chăm sóc các .”

Căn phòng bỗng chốc trở nên im lặng lạ thường. Anh ba cúi đầu suy nghĩ, hai mặt chỗ khác, bốn bỗng chốc đỏ hoe mắt, còn năm thì lặng lẽ lời nào. Anh cả bước tới ôm chầm lấy em gái lòng, xúc động : “Hoa Hoa, em thực sự lớn .”

Kim Hoa nghẹn ngào: “Là nhờ các nuôi dạy em nên mà.”

Kể từ tối hôm đó, Kim Hoa thực sự bắt đầu hành trình chăm sóc các trai. Mỗi ngày khi tan , cô tạt qua tiệm sữa phụ giúp một lát vội vàng về nhà chuẩn cơm nước. Khi năm về, họ luôn đón chào bằng một mâm cơm nóng sốt và thơm phức. Thỉnh thoảng Thẩm Mặc cũng ghé qua giúp cô dọn dẹp và rửa bát đĩa.

Thời gian trôi qua, sắc mặt của các trông hồng hào và khỏe mạnh hơn hẳn. Anh ba thường xuyên khen ngợi: “Hoa Hoa ơi, cơm em nấu ngon hơn đồ mua bên ngoài nhiều lắm.” Anh hai thì tâm sự giờ đây ngày nào cũng mong ngóng đến giờ tan để về nhà ăn cơm em gái nấu. Anh bốn cũng khẽ gật đầu tán thành, còn năm thì nhận xét rằng những bữa cơm giúp nâng cao đáng kể hiệu suất việc của . Anh cả chỉ mỉm vỗ về: “Vất vả cho em quá .” Kim Hoa mỉm hạnh phúc: “Dạ vất vả chút nào .”

Đêm đó, giường, cô khẽ chạm chiếc vòng ngọc tay và thầm thì với và bà ngoại ở cao rằng cô đang chăm sóc các . Điện thoại rung lên tin nhắn của Thẩm Mặc hỏi thăm cô ngủ . Sau vài câu trò chuyện ngọt ngào, Thẩm Mặc bất ngờ thông báo một tin vui khiến Kim Hoa vô cùng phấn khởi. Anh điều chuyển công tác về hẳn thành phố để việc, từ nay hai sẽ còn chịu cảnh yêu xa chạy chạy vất vả nữa. Kim Hoa vui sướng đến mức phát , cô thầm nghĩ thế là từ nay hai thể gặp mỗi ngày .

Loading...