Kim Hoa tựa đầu vai tiếp tục lật giở từng trang thư. Hết lá thư đến lá thư khác, cô thấy kể về đầu tiên con máy trong bụng, về việc ba thường xuyên áp tai bụng để lắng nhịp đập của con. Ba cùng chọn tên cho cô và tưởng tượng xem cô sẽ trông như thế nào khi lớn lên. những dòng thư bắt đầu nhuốm màu lo âu và sợ hãi về sự chia ly. Lá thư cuối cùng ngày thứ mười khi cô chào đời.
“Hoa Hoa bé bỏng,
Có lẽ thể ở bên cạnh bảo ban con nữa . Những kẻ đó vẫn đang ráo riết tìm kiếm ba . Ba con rằng buộc gửi con thật xa, đến một gia đình t.ử tế để con bình an. Mẹ đau lòng và nhớ con lắm, nhưng còn cách nào khác cả. Hoa Hoa , con sống thật nhé, ăn ngon ngủ kỹ và luôn luôn vui vẻ. Những lá thư để , chờ khi con lớn lên hãy mở xem. Đọc xong con sẽ hiểu rằng vẫn luôn hằng đêm nhớ về con. Mãi yêu con, của con.”
Đọc xong lá thư cuối cùng, Nguyên Kim Hoa ôm c.h.ặ.t xấp thư lòng và nức nở thành tiếng. Thẩm Mặc chỉ im lặng ôm lấy cô, để cô tựa lòng mà trút hết nỗi lòng. Rất lâu , khi tiếng vơi dần, cô ngước . Thẩm Mặc khẽ : “Mẹ em thực sự yêu em.” Kim Hoa gật đầu trong nước mắt: “Vâng, giờ thì em hiểu rõ hơn tất cả .”
Cô cẩn thận cất những lá thư chiếc hộp sắt. Thẩm Mặc hỏi: “Chúng về nhà nhé?” Kim Hoa đồng ý. Hai cùng bước khỏi ngôi nhà cũ ánh trăng rạng rỡ. Thẩm Mặc nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, dắt cô chậm rãi con phố vắng. Khi đến đầu phố, Kim Hoa ngoảnh ngôi nhà cũ một cuối, nơi cô từng sống và gửi gắm tất cả tình yêu thương những trang giấy. Cô thầm thì: “Mẹ ơi, con nhận hết ạ.” Sau đó cô và cùng Thẩm Mặc bước .
Về đến nhà, cả năm đều đang đợi cô ở phòng khách. Thấy mắt em gái đỏ hoe, ba lo lắng hỏi han. Kim Hoa kể rằng cô tìm thấy những lá thư của . Anh ba xót xa hỏi cô nhiều , Kim Hoa chỉ khẽ gật đầu. Anh cả giục cô ăn cơm vì cô cả ngày vẫn ăn gì.
Sau bữa tối, Kim Hoa trở về phòng . Cô lấy từng lá thư và một nữa thật chậm rãi. Khi lật đến lá thư cuối cùng, cô phát hiện bên trong phong bì vẫn còn một mảnh giấy nhỏ. Cô rút xem thì thấy đó là một tấm ảnh. Trong ảnh là cả gia đình ba : cô đang bế cô lúc còn quấn tã, ba cô bên cạnh vòng tay che chở cho hai con, cả ba đều đang mỉm vô cùng hạnh phúc. Cô ngắm tấm ảnh lâu áp nó l.ồ.ng n.g.ự.c . Điện thoại rung lên tin nhắn từ Thẩm Mặc hỏi thăm tâm trạng cô khá hơn , Kim Hoa nhắn rằng cô hơn nhiều. Anh hẹn ngày mai sẽ qua đón cô tan , cô vui vẻ đồng ý. Cô ánh trăng ngoài cửa sổ và thầm nhủ: “Mẹ ơi, con cũng nhớ nhiều.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/32.html.]
Chương 29 : Món quà của bà ngoại
Sáng sớm hôm , khi Nguyên Kim Hoa tỉnh dậy thì ánh nắng tràn ngập khắp căn phòng. Cô lười giường một lát, hồi tưởng những lời nhắn nhủ đầy yêu thương trong những lá thư của . Cô khẽ chạm chiếc vòng ngọc cổ tay, cảm giác ấm áp lạ thường len lỏi tim. Điện thoại bỗng đổ chuông, là bà ngoại gọi tới rủ cô qua tiệm vì bà chuyện . Kim Hoa bỗng thấy lo lắng nên vội vã quần áo chạy xuống lầu. Anh cả thấy em gái vội vàng như liền chủ động lái xe đưa cô .
Hai mươi phút , xe dừng cửa tiệm sữa Uyển Uyển. Kim Hoa bước thấy bà ngoại đang quầy, trông bà vẻ gầy hơn và sắc mặt cũng xanh xao hơn mấy hôm . Cô lo lắng bước tới hỏi han sức khỏe của bà, nhưng bà ngoại chỉ mỉm bảo rằng do bà mệt một chút thôi. Bà dắt cô xuống cạnh lấy từ quầy một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, các góc cạnh mòn nhẵn. Bà trao chiếc hộp cho cô và bảo: “Hoa Hoa , bà thứ tặng cho con.”
Kim Hoa mở hộp thấy bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm cùng một lá thư tay. Cô sững sờ khi thấy dư trong sổ tiết kiệm là một khoản tiền lớn. Bà ngoại khẽ kể rằng đây là tiền bà tích cóp cả đời, vốn dĩ định để dành cho cô, nhưng giờ cô còn nữa nên bà trao cho cô. Kim Hoa vội vàng từ chối vì nhận tiền quá lớn , nhưng bà ngoại kiên quyết bắt cô nhận lấy để lo cho tương lai. Bà bảo rằng bà chẳng tài cán gì, cả đời chỉ mở cái tiệm nhỏ , tiền tuy quá nhiều nhưng đều là những đồng tiền sạch sẽ do bà lụng vất vả mà .
Kim Hoa mà nước mắt cứ trào . Bà ngoại dặn cô hãy mở lá thư . Nét chữ trong thư run rẩy nhưng chứa đựng tất cả tâm huyết của bà. Bà rằng già , còn ở bên cạnh cô bao lâu nữa. Bà kể về ngày xưa khi cô còn nhỏ thường xuyên quầy sữa giúp bà bán hàng, cô bé ngoan ngoãn và hiểu chuyện. Bà từng đau khổ khi cô sớm, nhưng từ khi gặp cô, bà cảm thấy tâm hồn như an ủi vì cô trông quá giống . Bà dặn cô sống thật , luôn vui vẻ, khỏe mạnh và yêu thương bản .
Kim Hoa xong thư thì ôm chầm lấy bà mà nức nở. Cô cầu xin bà đừng bỏ cô mà , nhưng bà ngoại chỉ vỗ về bảo rằng bà sẽ luôn ở bên cạnh cô. Chiều hôm đó, Kim Hoa ở tiệm để phụ bà lau dọn bàn ghế và rửa ly chén. Thấy cô bận rộn, bà ngoại mỉm hạnh phúc vô cùng.
Lúc chiều tà, Thẩm Mặc ghé qua tiệm. Thấy Kim Hoa đang việc, liền bước tới chào hỏi bà ngoại. Bà ngoại trai trẻ đầy vẻ hài lòng và dặn đối xử thật với cô cháu gái của bà. Thẩm Mặc chân thành hứa hẹn khiến bà ngoại mỉm rạng rỡ. Tối hôm đó, ba cùng ăn bữa cơm đầm ấm tại tiệm. Bà ngoại hào hứng kể những kỷ niệm thời trẻ và những chuyện thú vị về cô lúc sinh thời. Thẩm Mặc chăm chú lắng và thỉnh thoảng hỏi han thêm khiến khí vô cùng vui vẻ.