Con Cưng Của Hào Môn, Bảo Bối Trong Lòng Năm Người Anh Trai - 23.

Cập nhật lúc: 2026-03-10 15:09:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/15ULINsYj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Chí Minh khi gặp ông vô cùng hối hận và sợ hãi. Ông kể rằng cũng đang đám họ Phương truy sát để bịt đầu mối nên mới chạy trốn đây. Cả hai khi trò chuyện suốt một đêm quyết định sẽ cùng kết thúc chuyện tại đây để đám còn lý do gì để truy tìm hậu duệ của nhà họ Lâm nữa. Trần Chí Minh xin ông cố và tình nguyện cùng ông . Ông cố giúp Trần Chí Minh , đó tự đào mộ cho cả hai mới uống t.h.u.ố.c độc tự vẫn.

Kim Hoa những dòng chữ cuối cùng mà nước mắt rơi như mưa: “Lâm Uyển, Trương Thành, ông nội đến bầu bạn với hai con đây.” Cô nấc lên vì xót thương cho ông cố, hy sinh cả mạng sống để tạo một cái bẫy giả khiến kẻ thù tin rằng dấu vết xóa sạch, từ đó để cô bình yên lớn lên.

Cô quỳ xuống mộ ông cố và cả mộ của Trần Chí Minh để bày tỏ lòng ơn. Dù Trần Chí Minh từng nhưng cuối cùng ông chọn cái c.h.ế.t để bảo vệ bí mật về sự sống của cô. Anh cả đỡ cô dậy khi trời bắt đầu xập tối. Cả nhóm cùng xuống núi trong sự im lặng bao trùm. Kim Hoa ôm khư khư cuốn sổ tay lòng, cô kẻ thù thực sự là ai: tập đoàn họ Phương.

Chương 16 : Bộ mặt thật của Phương Minh

Sáng sớm hôm , Nguyên Kim Hoa xuống lầu thấy năm đều đang đợi ở phòng khách. Anh cả khẳng định họ sẽ cùng cô tìm nhà họ Phương để đòi công bằng. Cô cảm động vô cùng khi cả năm đều chuẩn sẵn sàng những thế mạnh riêng của để hỗ trợ cô: hai là luật sư, ba sự ủng hộ của công chúng, bốn thâm nhập hệ thống của đối thủ, còn năm thì nắm giữ những bằng chứng khoa học đắt giá.

Cả sáu em cùng tiến thẳng đến trụ sở tập đoàn họ Phương. Khi bước văn phòng của Phương Minh, con trai của lão chủ tịch năm xưa, khí bỗng chốc trở nên căng thẳng tột độ. Phương Minh ban đầu còn tỏ niềm nở khách sáo, nhưng khi Kim Hoa tự giới thiệu là con gái của Trương Thành, sắc mặt ông bỗng chốc tái nhợt.

Phương Minh cố gắng chối bỏ tội và cho rằng cái c.h.ế.t của cha cô chỉ là t.a.i n.ạ.n giao thông bình thường. Ông còn trắng trợn vu khống cha cô là kẻ trộm đ.á.n.h cắp tài liệu nghiên cứu của dòng họ Lâm. Kim Hoa tức giận quát lớn rằng đó vốn là di sản của gia tộc cô, của nhà họ Phương. Cuộc tranh luận nổ gay gắt cho đến khi các trai của cô lượt tung những bằng chứng thép.

Anh ba công khai việc ghi âm bộ những lời tự thú gián tiếp của Phương Minh. Anh bốn tiết lộ việc tìm thấy những hồ sơ mật về việc theo dõi cha cô và các giao dịch chuyển tiền cho vị bác sĩ năm xưa trong máy tính của tập đoàn. Cuối cùng, năm tung một đoạn ghi âm từ viện dưỡng lão nơi cha của Phương Minh đang điều trị, trong đó lão thừa nhận việc lệnh hãm hại gia đình cô vì lòng tham nướp đoạt công trình nghiên cứu.

Phương Minh ngã quỵ xuống ghế vì thể chối cãi nữa. Ông hèn hạ cầu xin Kim Hoa tha thứ và hứa sẽ dùng tiền để bù đắp, nhưng cô thẳng thừng từ chối. Cô họ chịu sự trừng trị nghiêm minh của pháp luật. Khi cô bước khỏi tòa nhà rực rỡ ánh mặt trời, lòng cô cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Anh cả vỗ vai cô và khẽ bảo: “Mọi chuyện kết thúc em ạ.”

Kim Hoa khẽ gật đầu, nhưng cô trong lòng vẫn còn một tâm nguyện cuối cùng thực hiện .

Cô hỏi năm: “Đoạn ghi âm lúc nãy lấy bằng cách nào thế?”

Anh năm đáp: “Anh thâm nhập hệ thống giám sát của viện dưỡng lão. Ba của ông sống ở đó, ngày nào cũng lẩm bẩm tự một . Chiếc máy ghi âm đó là do chính lão đặt, lẽ là để sám hối.”

Nguyên Kim Hoa khẽ hỏi: “Lão chúng sẽ tìm đến ?”

Anh năm lắc đầu: “Không , nhưng vẻ như lão luôn chờ đợi ngày .”

Kim Hoa im lặng một hồi lâu. Sau đó cô mới kiên quyết : “Em gặp ông .”

Anh năm ngạc nhiên hỏi: “Em gặp ai?”

Kim Hoa đáp: “Phương Hồng Viễn.”

Anh cả vội can: “Hoa Hoa, cần thiết em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/23.html.]

Kim Hoa , đôi mắt kiên định: “Em tận mắt xem kẻ g.i.ế.c c.h.ế.t cả gia đình trông như thế nào.”

Năm im lặng một lát. Cuối cùng, cả khẽ gật đầu: “Được , để đưa em .”

Viện dưỡng lão ở vùng ngoại ô, gian ở đó trong lành và yên tĩnh với bạt ngàn cây xanh bao quanh. Họ tìm đến phòng của Phương Hồng Viễn, cửa phòng đang mở rộng. Một ông lão đang xe lăn, hướng mặt phía cửa sổ. Ánh nắng ban mai chiếu rọi lên lão, lão đang nhắm mắt như thể đang chìm giấc ngủ sâu.

Kim Hoa bước phòng, lặng lẽ mặt lão. Lúc ông lão mới từ từ mở mắt . Lão cô, đôi mắt mờ đục và còn tiêu điểm rõ ràng. khi một hồi, ánh mắt lão bỗng dưng đổi hẳn.

Lão thốt lên: “Cháu là con gái của Lâm Uyển.”

Kim Hoa khẳng định: “Phải.”

Ông lão lâu, lâu. Sau đó lão mới run rẩy : “Đôi mắt cháu trông giống ông cố ngoại của cháu.”

Chương 17 : Lời sám hối cuối cùng

Nguyên Kim Hoa chiếc xe lăn, lặng lẽ quan sát ông lão mặt. Lão già yếu lắm , tóc bạc trắng xóa, gương mặt chằng chịt những nếp nhăn, đôi bàn tay đặt đầu gối ngừng run rẩy. Thế nhưng khi lão cô, một khoảnh khắc đôi mắt bỗng trở nên sáng rực lạ thường.

Lão lặp : “Đôi mắt cháu giống ông cố ngoại của cháu.”

Kim Hoa hỏi: “Ông từng gặp ông ?”

Ông lão bùi ngùi: “Đã gặp , chỉ một duy nhất thôi nhưng tài nào quên .” Lão chỉ tay chiếc ghế bên cạnh và bảo: “Ngồi xuống cháu, ông chờ cháu từ lâu .”

Kim Hoa xuống bên cạnh lão. Năm trai vẫn canh ở ngoài cửa chứ bước trong. Ông lão ngoài cửa sổ, ánh nắng chiếu rọi lên gương mặt già nua của lão.

Lão bắt đầu kể: “Hai mươi mốt năm , ông phái đến tìm nhà họ Lâm để đòi tài liệu nghiên cứu. Dự án sửa chữa gen đó nhà họ Phương chúng ông đầu tư nhiều tiền, ông cứ ngỡ họ sẽ đồng ý giao .”

Kim Hoa lạnh lùng ngắt lời: “Đó là tài sản của gia tộc cháu, dựa cái gì mà đưa cho ông?”

Ông lão bao biện: “Dựa việc chúng ông là nhà đầu tư, dựa việc chúng ông nuôi nấng cái viện nghiên cứu đó và trả lương cho tất cả .”

Kim Hoa khẳng định chắc nịch: “Đó là thứ do ông cố ngoại của cháu truyền cho con cháu, thuộc về viện nghiên cứu.”

 

Loading...