Kim Hoa ngẩng đầu năm , thấy ai cũng đang với ánh mắt đầy mong chờ. Anh cả bảo giờ đây cuốn nhật ký là của cả sáu . Kim Hoa cầm b.út lên, bàn tay run nhưng cô nắn nót. Cô lời cảm ơn chân thành nhất đến năm dùng cả mười tám năm để yêu thương và bảo vệ cô. Cô khẳng định rằng dù chung huyết thống nhưng họ chính là những trai thực sự và mãi mãi của cô.
Viết xong, năm lượt qua. Mỗi một biểu cảm nhưng ai cũng đều xúc động. Anh ba phá tan bầu khí bằng cách rủ ăn cơm vì thấy đói bụng . Kim Hoa bước khỏi phòng, ngoảnh sáu cuốn nhật ký đặt ngay ngắn bàn như sáu trái tim đang đập cùng một nhịp. Cô cửa sổ thấy ánh trăng hôm nay thật sáng, cô thầm nhắn nhủ với cha ruột ở cao rằng cô đang sống hạnh phúc vì bao bọc trong tình yêu thương vô bờ bến của .
Chương 11 : Tấm ảnh cũ trong thư phòng
Sau khi những dòng cảm xúc cuốn nhật ký trao đổi, lòng Nguyên Kim Hoa vẫn bình lặng . Cô cứ cảm thấy hình như vẫn còn điều gì đó thành. Ngày hôm , khi thấy cả đang uống cà phê ở phòng khách, cô tiến gần hỏi thêm về chi tiết ngày cha ruột cô đến tìm .
Anh cả bồi hồi nhớ : “Hôm đó một đàn ông họ Trương đến công ty tìm mà hề hẹn . Thấy bảo ông trông yếu nên đồng ý gặp ngay. Khi bước phòng, trông ông gầy sọm và tiều tụy lắm nhưng đôi mắt vô cùng cương nghị. Ông thẳng vấn đề là bán khu đất gia truyền để lấy tiền lo cho con gái vì còn sống bao lâu nữa.”
Anh cả kể tiếp rằng cha cô tin tưởng danh tiếng của nhà họ Nguyên nên mới tìm đến gửi gắm. Ông kể về cái tên Hoa Hoa cô đặt cho với hy vọng cô sẽ sức sống mãnh liệt như những mầm mầm lúa non. Nói xong, ông trao bức thư dặn đợi cô mười tám tuổi mới đưa. Kim Hoa mà nước mắt cứ trào .
Cô đề nghị cả đưa thăm khu đất đó. Anh cả đồng ý ngay và chở cô đến một con phố cổ ở phía Tây thành phố. Khu đất đó bao gồm cả một dãy phố dài mà cha cô bán cho nhà họ Nguyên từ mười chín năm . Kim Hoa tiệm sữa của bà ngoại đang đóng cửa, theo cả một ngôi nhà cũ ở cuối phố.
Đó chính là nơi cha cô từng sinh sống. Ngôi nhà cũ kỹ nhuốm màu thời gian nhưng vẫn mang cảm giác thuộc kỳ lạ. Kim Hoa tình cờ thấy một tờ báo cũ dán tường từ hơn hai mươi năm , đưa tin về thành tựu của Viện nghiên cứu sinh học thành phố. Trong tấm ảnh chụp các nhà nghiên cứu, cô sững sờ nhận bóng dáng cha đang cạnh , cả hai đều mặc áo blouse trắng và mỉm rạng rỡ. Hóa họ từng là đồng nghiệp của .
Cô còn tìm thấy một chiếc hộp gỗ cũ gầm giường, bên trong chứa đầy những tấm ảnh kỷ niệm của cha cô. Có ảnh cô khi còn trẻ, ảnh cha cô đang chơi bóng rổ, và đặc biệt nhất là tấm ảnh cô đang m.a.n.g t.h.a.i cô, bên cạnh gốc cây lớn trong sân, cha cô ân cần đỡ lấy tay bà. Kim Hoa nghẹn ngào ôm những tấm ảnh lòng.
lúc đó, điện thoại cô reo lên, là năm gọi điện báo tin tìm thấy tung tích vị bác sĩ mất tích năm xưa. Vị bác sĩ đó hiện đang sống ở một thành phố khác một cái tên giả. Kim Hoa nóng lòng gặp đó ngay lập tức. Anh cả dặn dò cô rằng cha cô từng cảnh báo những kẻ chuyện đáng sợ, nhưng thấy cô kiên quyết, đồng ý để cô cùng năm và cử thêm chú Chu, một vệ sĩ tín cùng để bảo vệ.
Chương 12 : Vị bác sĩ mất tích
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/con-cung-cua-hao-mon-bao-boi-trong-long-nam-nguoi-anh-trai/19.html.]
Nguyên Kim Hoa trong xe, tay vẫn ôm khư khư chiếc hộp gỗ đựng những tấm ảnh cũ. Lời cảnh báo của cả cứ vang vọng mãi trong đầu cô: “Những kẻ đó dễ đối phó .” Cô thầm nghĩ, họ là ai mà khiến cha cô lo sợ cho cô đến tận lúc cuối đời như .
Cô tấm ảnh đang mỉm hạnh phúc bên gốc cây, lòng thắt vì xót xa. Sáng sớm hôm , năm lái xe đến đón cô cùng với chú Chu. Chú Chu là một đàn ông trung niên vẻ mặt nghiêm nghị, từng là quân nhân nên thủ . Anh cả đặc biệt dặn chú bảo vệ cô thật cẩn thận.
Trên đường , năm cho vị bác sĩ đó hiện đang sống ở một thị trấn nhỏ thuộc tỉnh lân cận, cách đây bốn tiếng lái xe. Kim Hoa bồn chồn hỏi: “Suốt bao nhiêu năm qua ông vẫn luôn trốn ở đó ?” Anh năm gật đầu, bảo rằng lẽ ông cũng đang trốn chạy một điều gì đó nên mới tên đổi họ như .
Gemini
Anh năm gật đầu xác nhận: “ . Ông tên đổi họ mở một phòng khám nhỏ. Không ai phận thực sự của ông .”
Nguyên Kim Hoa thắc mắc: “Làm thể tra ?”
Anh năm trả lời: “Anh dùng công nghệ nhận diện khuôn mặt để đối chiếu với những tấm ảnh từ hai mươi năm . Anh tìm kiếm suốt ba năm trời, mãi đến tháng mới khớp dữ liệu.”
Kim Hoa nghiêng gương mặt của năm. Khi những lời , giọng điệu vô cùng bình thản, cứ như thể đang kể chuyện thời tiết hôm nay . Cô bỏ bao nhiêu tâm sức cho việc .
Sau bốn tiếng lái xe, họ cũng tới thị trấn nhỏ . Nơi khá vắng vẻ, chỉ duy nhất một con phố chính. Hai bên đường là những ngôi nhà cũ kỹ, mấy sạp bán rau, vài quán ăn nhỏ và một phòng khám bệnh. Anh năm dừng xe ở phía đối diện phòng khám.
Cửa phòng khám đang mở, bên trong một ông lão đang . Tóc ông bạc trắng, lưng còng và đang khoác chiếc áo blouse trắng. Tim Nguyên Kim Hoa đập thình thịch. Liệu đây là vị bác sĩ của hai mươi năm ? Người ký tên bệnh án của ba cô năm xưa? Cô bước xuống xe và về phía đó. Anh năm và chú Chu cũng lặng lẽ theo .
Cô đẩy cửa bước , bên trong phòng khám nồng nặc mùi t.h.u.ố.c. Ông lão ngẩng đầu cô cất tiếng hỏi: “Cháu đến khám bệnh ?”